BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG _ Việt Nhân

Chủ Nhật, 09 Tháng Năm 20215:14 SA(Xem: 832)
BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG _ Việt Nhân
Buocduongcung
(HNPĐ) Tôi đi tù về, giấy ra trại của tôi là địa chỉ ở một tỉnh nhỏ, không phải của người thân tôi, và địa chỉ đó cũng không còn hiện hữu, nó đã bị giải tỏa từ những ngày rất sớm khi chúng chiếm được miền nam, vì lý do gì chẳng hiểu mà bộ nội vụ và trị an, chúng đưa tôi về đó như là một nơi chỉ định cư trú. Đồn công an nơi tôi trình diện, họ cũng đã lúng túng giống tôi, cả người quản lý lẫn thằng tù vừa được tha, không biết tại sao - Như vậy vừa ra tù tôi đã phải làm một kẻ vô gia cư, sống lang thang từ đó mặc dù vẫn còn người thân tại Sài gòn.

Theo lịnh công an tôi hằng ngày vẫn phải trình diện chúng, vì là đang trong tình trạng quản chế như luật định, cho tới một hôm nghe lén được biết chúng đã có nơi đưa tôi đi, nghe đâu là một nông trường - Thế là phải tìm đường thoát thôi. Ông trời vẫn còn thương, nên tôi cũng thoát được về Sài gòn, trên người chỉ mỗi tờ giấy ra trại, nhưng không phải cho về thành phố - Con người ai cũng muốn là người tốt, tôi tìm đến phòng quản lý trật từ trị an xã hội của công an thành phố để xin tạm trú, một tên sĩ quan tiếp tôi với bộ mặt xã hội đen, hắn ra lịnh cho tôi phải trở về ngay nơi giấy ra trại đã ghi.

Các toán kiểm tra mà gặp tôi bất cứ đâu trong thành phố, tôi sẽ bị đưa tới trại tập trung… đó là lời hắn đe, giấy ra trại ghi rõ quản chế ba năm kể từ ngày ra trại, tôi hiểu điều đó, và lời đe của tên công an là thật chứ không phải đe suông. Và tôi cũng không thể sống tại nhà người thân, đó là nơi chúng tìm tôi trước tiên nếu có chuyện, tôi tìm về những khu cư dân lao động mà sống. Nơi ở của tôi cũng vì thế mà phải thay đổi thường xuyên, có chổ ngắn có chổ dài, có chổ chỉ được vài tuần thì tên công an khu vực gọi chủ nhà làm việc, thế là tôi phải đi, đồ đạc tế nhuyễn gom vừa gọn thùng các tông, lếch thếch lại tìm nơi ở mới.

Chổ tôi đang ở thuộc quận ngoại thành, dân trong xóm đủ hạng người, những con người tận cùng dưới đáy của cái xã hội xã nghĩa, có thể gọi đó là những con vật người, mặc dù không ít người có học nhưng phải lúc sa cơ mà bước vào con đường cùng. Hầu hết họ là những người bỏ vùng kinh tế mới trốn về, cũng không giấy tờ tùy thân như tôi, là cư dân lậu họ làm đủ nghề, đàn ông thì những việc lao đông nặng, như khuân vác, đạp xích lô, đạp xe thồ, đàn bà nếu có tí vốn thì sắm được gánh hàng rong, hay thúng xôi thúng bánh, còn không có gì cả ngoài vốn trời cho thì đi làm gái.

Những người đàn bà làm gái này, sáng họ đạp xe vào thành phố tìm khách, đêm thật khuya họ mới về, vả họ có về hay không, chắc chẳng ai quan tâm - Nhà tôi trọ cũng có hai người như thế, tôi chưa được biết mặt họ, chỉ thấy hai cái ghế bố trong góc khuất chái nhà, chủ nhà nói là của họ. Chủ nhà là một ông đạp xích lô, trong lúc khốn cùng ông cho tôi núp chung mái che, chổ tiền tôi đưa cho ông không nhiều, nhưng cũng là cái ông cần - Dĩ nhiên trong thành thật, tôi không dấu thân phận tôi cùng ông, đó cũng là điều hay, vì năm tháng tù của tôi, có phần làm ông ngại bọn công an khu vực khó dễ, nhưng quá khứ tôi ngày nào, cũng cho thấy có cái nhìn khác trong mắt ông về tôi.

Đang trong hoàn cảnh như thế tôi gặp lại em, là một trong hai người làm gái chung nhà - Vân Lan, ngày nào học lớp toán tôi kèm, cô học trò mà tôi vẫn đùa gọi em là “mụ” đầm non, bởi chưa bao giờ em khoác chiếc áo dài. Em luôn nhí nhảnh với những chiếc áo đầm - Sáng hôm gặp lại nhau đó, tôi bệnh không đi bốc vác được, và đã hơn hai mươi năm mà hai người vẫn nhận ra nhau ngay, em là người lên tiếng trước, trong khi tôi còn đang sững sờ.

-Anh giáo phải không, -Có phải là…Vân Lan? –Lan đây anh, anh bây giờ làm gì? –Bốc xếp em à…Một thoáng ngập ngừng em hỏi –Đến mức độ như vậy sao? –Có gì đâu, qua một cuộc bể dâu thì chuyện đổi đời là thường –Trông anh khác xưa nhiều lắm, nhưng Lan vẫn nhận ra anh ngay –Em cũng vậy, vẫn đẹp như ngày còn bé đứng trên bục hôm tất niên hát bài “Khi xưa ta bé Bang Bang” -Ồ anh còn nhớ chuyện đó sao?, mau quá anh nhỉ đã hơn hai mươi năm rồi còn gì.

–Em lúc này ra sao? –Cũng như anh nói, cũng trầm luân trong cuộc bể dâu như anh, nhưng có lẽ em là đàn bà nên chuyện trầm sâu hơn người đàn ông là chuyện thường tình –Gia đình em sao rồi –Em đã có một cháu 12, cả hai cha con mất tin tức trong một chuyến vượt biên… Chồng em đi tù về, vì không đủ tiền em ở lại để hai cha con đi trước, chính vì ở lại mà đời em hôm nay tận cùng như thế này, nếu em cùng đi có lẽ cái chết ngoài biển khơi vẫn hơn cuộc sống của em hôm nay, cuộc sống mà chính em phải xót sa cho đời mình… Còn anh ra sao?.

-Cũng tan nát như em, nát vụn không còn một mảnh nào lành lặn, để có thể ráp lại mà dung…Tới đó không hiểu sao hai đứa không còn nói thêm một lời nào, có lẽ cả hai không muốn làm nhau đau thêm, mà là đau ngay cả cho chính mình - Em chào tôi với câu nói “Anh nghỉ đi, em… đi làm” hai tiếng đi làm em nói trong ngập ngừng, tôi hiểu nỗi đau trong em khi nói những tiếng đó. Nhìn em đã xa, chiếc nón kéo sụp xuống che kín mặt như thể che phận mình, nhớ ngày nào là một cô gái nhí nhảnh luôn nhảy chân sáo, có ai nào ngờ - Nói chi đâu xa ngay bản thân tôi cũng có đâu ngờ rằng đời mình có ngày như hôm nay.

Trong chế độ này người ta hỏi, những chuyện ngày nào nói là tàn dư Mỹ Ngụy, sao vẫn còn hoài chưa dứt - Sáng nay ngoài quán cà fé Bến Nghé, ai cũng bàn tán chuyện các cô hoa hậu người mẫu bị bắt vì bán dâm cho đại gia, mỗi lần năm bảy ngàn đô. Người ta lấy làm lạ là báo chí trong nước làm rùm beng, như thể chuyện trái đất này đến ngày tận thế, người dân nói cứ làm như chế độ xã nghĩa không có đĩ, mà nay phải làm ồn - Làm ồn như thế chẳng qua chỉ là để che lấp chuyện Vinalines Dương Chí Dũng, chuyện đục khoét ODA, chuyện nông dân trên thành phố Hòa Bình Hà Nội biểu tình…

Người ta còn hỏi, cái ông đại gia chơi gái có phải tội ác chế độ cũ?, sao không thấy nói - Không có kẻ mua sao có người bán, kẻ mua này có thật sự cần thiết để mua, hay lại là kẻ thừa những “đồng tiền máu” mà đem ra ăn chơi. Một lũ sống theo lối thú vật thực dụng, tạo ra xã hội suy đồi, đạo đức tha hóa, rồi làm như tốt lành mà lên mặt xử phạt. Vậy xin hỏi chế độ cộng sản hiện nay sao có quá nhiều đĩ như vậy - Ai đã đẩy họ đến con đường làm đĩ?. Và người dân nói tiền chơi ngàn đô như thế kẻ mua là ai?, chứ dân đen làm gì có tiền mà mua, để mà tạo ra thứ đĩ tầm cỡ như thế này.

Người dân đã cay đắng mà nói rằng từ khi “Bước theo đường Bác đi, đĩ điếm nhiều hơn dân”… Vậy như thế ai là con đĩ và ai là thằng điếm ở đây, có ai trả lời cho câu hỏi này của người dân?. Theo tôi nghĩ cho cùng thì các cô gái trên làm đĩ “bán trôn” nuôi miệng cũng còn lương thiện và danh giá hơn bọn “bán nước” cho ngoại bang, chúng đã bán đất, bán biển để vinh thân phì gia – Thử hỏi kẻ nào nhục? – Chắc chắn đáng xấu hổ và nhục nhã, chính là bọn cộng sản lãnh đạo đất nước, chứ nào phải những người con gái bất hạnh kia, họ bán trôn của họ chứ chưa đi ăn cắp, ăn cướp của người khác để đem bán.

Họ chỉ là nạn nhân của cái chế độ khốn nạn hôm nay bên quê nhà.

Việt Nhân (HNPĐ)

Ý kiến bạn đọc
Thứ Tư, 12 Tháng Năm 20217:49 CH
Khách
Hay quá. Chú Việt Nhân trở lại rồi. Cầu chúc chú thêm sức khỏe để tiếp tục viết bài. Tội ác của lũ chuột Bắc Bộ Phủ kể hoài vẫn không đủ.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 20 Tháng Năm 20212:11 SA
( HNPĐ )Tôi xin tự giới thiệu. Tôi là một bộ phận quan trọng vào bậc nhất của cơ thể con người...
Thứ Sáu, 25 Tháng Mười Hai 20201:05 SA
( HNPĐ ) 1. Tôi không biết có phải qua bài thơ dài tới 93 câu của Vũ Anh Khanh mà từ một vùng đất..." đèo heo hút gió" của xã An Hòa.