TRÊN VẠT CÁT - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 19 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 1309)
TRÊN VẠT CÁT - CAO MỴ NHÂN
     636595124094369330zzzccc

TRÊN VẠT CÁT   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Được sinh ra ở lâm nguyên cao nhất nước, Chapa thời Tây, nay đổi là Sa Pa, lại chẳng VN tí nào, mà có âm hưởng Tàu, Sa Pa chỉ là Bãi Cát. 

Nhưng từ hồi về suôi, tức là miền đồng bằng, nếu ở vùng sông ngòi thì được gọi châu thổ, còn biển, lại tận cùng bằng số, thấp nhất lục địa còn đâu. 

Không biết vì lý do gì, tôi cứ bị lạc vào những thành phố duyên hải. 

Khởi sự từ Hải Phòng, vô Đà Nẵng, rồi hằng loạt Quảng Ngãi, Quy Nhơn, Tuy Hoà, Nha Trang . 

Chưa kể các thành phố rặt biển miền nam như Gò Công, Vũng Tàu, Rạch Giá...

Tôi kể theo thứ tự dọc duyên hải, chớ thời gian thì không phải vậy, nó xen kẽ theo tuổi tác, thí dụ từ Hải Phòng di cư vô Saigon, có đi Gò Công, Vũng Tàu, hay ra Nha Trang là đi chơi với trường lớp, bạn bè, hội, đoàn chẳng hạn.

Phần các bờ biển còn lại, là tôi đã đi làm, những nơi phục vụ trong Quân Đội VNCH, đi công tác vv...

 

Nhưng tới khi di tản sang Hoa Kỳ, tôi lại tiếp tục cư ngụ tại các thành phố biển.

Hiện thành phố Hawthorne của ...tôi, thì đến 3, 4 bờ biển chặn đường ra khơi Thái Bình Dương.

Nếu về quê hương, tôi phải đăng cao, đi máy bay trên biển mây, chớ không phải đi tầu thuỷ dưới biển nước nữa. 

Ở thành phố biển từ thủa nảo nao tới Mỹ, tôi lập tức theo một đường duyên hải, xem như đối diện bờ tây hình chữ S xa xưa. 

Tức là tôi làm một đường lả lướt từ San Francisco, xuống tới San Diego, còn vượt qua bên Mễ mới là ham hố phiêu lưu. 

Người ta ở đời, có rất nhiều kỷ niệm cùng nhau lắm . 

Thí dụ như cùng leo lên núi, từng bơi qua sông, hay từng tắm biển...

Những điều ghi trên, tôi cũng ít nhiều hiện diện nơi những sinh hoạt vui vẻ đó. Và số bạn đồng hành khá đông, nhưng nay không còn nguyên vẹn sĩ số thủa ban đầu, vì đủ thứ lý do

trong đó có 2 trở ngại khó vượt qua nhất là : Thời gian và không gian.

 

Phải ngồi ở những vạt cát song song với đại dương, suy ngẫm trước bao la sóng nước biển khơi, mới thấy rõ thân phận mình nhỏ bé thế nào. 

Đồng thời mới thấy thời gian là một khối băng giá lạnh lùng, 

nó cứ mặc sức trôi qua từ từ, đều đặn ...dù mình chẳng níu kéo được, chẳng trách ai được . 

Hola, thì ai cũng như mình thôi, cũng bất lực trước tháng năm buồn bã, nghiệt ngã. 

Hiếm khi nghe ai ca tụng thời gian, dù họ có thu đạt được trăm thứ lợi lộc về phần họ. Bởi vì khi họ giữ được cái nọ thì thế nào họ cũng mất mát hay thất thoát cái kia . 

Điều này có lẽ chẳng cần chứng minh, vì ai cũng nhận thấy theo cách nhìn của họ, chỉ không nhiều thì ít, không mau thì lâu thôi. 

 

Tôi nói có vẻ bao đồng hay thiển cận, tôi đã có dịp chứng kiến một bậc danh tài về du thuyết . 

Thoạt đầu thì ông ta kiến thức rộng cộng thêm khoa bảng, sống an nhàn với nghề dạy học tại một tỉnh lỵ yên lành kia. 

Bậc tài danh nêu trên được đông cơ quan, hội đoàn mời đi diễn thuyết, rất được khán thính giả ngưỡng mộ. 

Thế rồi từ bao giờ, vị giáo sư du thuyết đương nêu, đã không còn thời gian cho gia đình ông, và cho cả cá nhân ông, không còn thì giờ ngơi nghỉ như trước .

Không biết mỗi lần đi "shaw " như thế, nhà thuyết khách có được đãi ngộ phương tiện như xe pháo vận chuyển, nơi cư trú, ẩm thực vv...không.

Gia đình và phu nhân thuyết khách đã quá nhẫn nhịn, bởi lợi lộc vật chất thì chưa thấy, song danh tiếng nổi như cồn . 

Nhà du thuyết tâm sự kín đáo thế này: 

" Được nọ, thì mất kia, đó là lẽ quân bình trong xã hội thôi." 

 

Vì tôi cũng khá thân với phu nhân ông, nhà du thuyết, bà bảo là: Lúc đầu ông đi dự lễ như khách mời, rảnh thì đi, hoặc bạn bè rủ, sau nể nang, ham vui một chút, tới những nơi đó như có vẻ đúng với khung cảnh của mình. 

Sau đến giai đoạn, ông phải " bù lỗ " cho mỗi lần xuất hiện trước đám đông. Nghĩa là có khi phải tự túc nhiều thứ lắm. Phải tự lo phương tiện di chuyển vv...

Tuy nhiên cái tiếng thì cứ tăng lên mãi. 

Ông đã trong giới tai mắt, đứng hàng cố vấn cho các hội đoàn trẻ trung, non kém về mặt nào đó. 

Tóm lại, bây giờ ông là linh hồn của tập thể ngành nghề nào đó, tuỳ. 

Phu nhân ông đành phải tìm quên qua các sinh hoạt khác, cũng lành mạnh như sinh hoạt nêu trên của ông. 

Đó là bà đi một vòng các nhà con cái, người ở gần, kẻ ở xa ...

Như thế hợp lý, và cũng có ...tiếng tăm. Nếu bà không lớn tuổi lắm, lại có thể tham gia các hội đoàn văn nghệ cho vui, tự tin và quảng giao, hợp với xu hướng của ông. 

 

Song, nếu ngồi ở một " góc độ " nào, phân tích ra. Ít ai có thể vừa có lợi riêng, vừa hưởng phước chung, tột đỉnh danh vọng, tột đỉnh giầu sang, tuyệt vời tình nghĩa...và vv...

Tôi đang ngập ngừng đọc lại danh sách 100 vị có đủ 3 điều thu hút, hay cám dỗ bình thường là danh, lợi , tình. 

Thì điện thoại từ Bắc Cali gọi xuống. Nói rằng: " Này đừng có lẩm cẩm, không phải chỉ một trăm vị như đồn đoán đó đâu, tôi đang giữ trong tay tên vị thứ 101 đây này. 

Là ai ? 

Là người đứng giữa " danh lợi tình " có tất cả, dư thừa mà cứ gạt đi bất cứ sự kiện nào, và bất cứ lúc nào. 

Là Đấng sáng tạo ra tất cả mọi người và trong đó có 100 người đã được đan cử ra, đồng thời có thể cất đi bất cứ nhân vật nào, vậy thì quý vị phải làm theo người thứ 101 này, hãy làm hết mình trong lẽ tương đối . 

Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...

 

              CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...
Thứ Tư, 16 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Không phải huynh đệ chi binh mong trẻ để ba lơn đâu, mà mong trẻ để chúng ta còn sức khỏe, xây dựng lại những thiếu sót trên hành trình cuộc đời chưa làm xong vậy.