CON MẮT THỨ BA CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 18 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 1062)
CON MẮT THỨ BA CAO MỴ NHÂN
636594221251116226zzcc
Cuối bài có nhạc phẩm "Tưởng Niệm" Trầm Tử Thiêng  -  Tuấn Ngọc.

CON MẮT THỨ BA      CAO MỴ NHÂN 

 

Vừa đọc được một tin ngắn, là báo cho những ai thích thức khuya, thì sẽ có thể chết sớm . 

Cao Mỵ Nhân tôi rùng mình: chu choa, rứa là mình sắp chết rồi còn gì, bởi ri, có ngày mô mình không thức khuya vì ...hờn anh chớ. 

Anh nói rồi, nếu cái mửng mình cứ rỡn anh giọng Huế sai bét, anh sẽ bịt lỗ tai, cho mờ tức "hộc máu" chừ. 

Ôi chao, cả một "quá trình" làm dâu Huế, mình không chết bởi cái giọng Huế nó cứ mồn một bên tai. 

Hay không đùa nữa, cả một chuỗi tháng năm sống giữa chốn ba quân, với hoả châu bay đầy trời, thay cho pháo bông rực rỡ mùa hạnh ngộ những chàng trai chinh chiến, trong 

lửa đạn mịt mù, đan chéo mảnh tình thơ, mình không chết đâu...anh, nay chết vì giọng nói thôi sao? 

Ố ô, chuyện chi cũng có căn nguyên, cả một trời dĩ vãng trong giọng nói của anh ...Có lẽ trời sinh mình ra để sẽ chết vì giọng nói " khoan hò" đó. 

 

Ngày hôm nay, mình phải đi khám mắt theo định kỳ, bác sĩ cứ nhắc chừng "nhìn mắt phải, nhìn mắt trái" để bác sĩ theo dõi sóng mắt hoàng hôn của mình. 

May bác sĩ là một vị nữ lưu, chứ nếu đại phu là đấng nam nhi hảo hán, thì mình đã đổ giận lên hai ngón tay bậc thày khép mở ánh sáng đôi mắt của mình rồi. 

Bà thày thuốc nhãn khoa còn trẻ, nói: 

"Nhìn từng mắt thôi, xem thử bên nào yếu..." 

Thế thì bác sĩ có biết là bây giờ mình phải nhìn tới "ba mắt" coi cuộc tình mình đang trầm thống si mê một ảnh hình huyễn ảo thế nào không? 

Anh ta chỉ nhìn tôi một mắt thôi, mắt kia anh đã bị chiến tranh vô hiệu hoá nhãn từ sau thời binh lửa vừa qua. 

Nên tôi phải tự tăng cường con mắt thần dấu kín đằng sau gáy, ra ngó thêm thị lực dành cho tình cảm đấy chứ.

 

Mình thẫn thờ trong tư tưởng: tại sao anh cứ chỉ ngắm cuộc tình mình bằng một mắt nhỉ ?

Như thế thì trong văn chương, người ta bảo rằng "phiến diện" đó. 

Dẫu mắt kia không thấy rõ ràng, thì nó, con mắt vô tình, cũng phải biết cảm nhận, nhấp nháy hào hoa, rung động trước một tấm chân tình chứ hả? 

Từ nơi đô hội chập chờn "Little Saigon" về nhà, mình cứ loay hoay ý nghĩ: 

Anh chỉ ngó mình có một mắt, còn mình lâu nay vẫn vô hình chung dòm anh tới cặp mắt rưỡi, tức là chiêm ngưỡng anh gấp 3 lần anh phóng mắt nhìn thiên hạ. 

Anh lắc đầu: Đừng chủ quan suy đoán thế, con mắt kia anh đã dùng linh nhỡn xuyên thủng trái tim thơ mộng của mình lâu rồi, không thế, sao người thơ có thể đắm say, không hay là chưa mỏi mệt từ bỏ một thiên đường. 

 

Phải nói rằng đôi mắt anh một 10, một 7, anh đã vận dụng tới 20/20 quan sát từng chi tiết một, với cuộc tình ảo này, nó có lúc tưởng như sự thật sờ sờ ra đó, khiến thế nhân cũng dám trách thầm Thượng Đế, là sao Đấng Tối Cao không sắp xếp cho  chúng ta một chút hồn nhiên hơn. 

Song mình có tiếc rẻ gì đâu. Mình đang đứng ở ngưỡng cửa thiên đường, đang thấy rất rõ nếu người ta cũng giống như mình, cứ mãi ước mơ, thì sẽ đẹp chan hoà tình ý mơ hồ ngay thôi .

Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh, dễ vỡ của mình, sẽ khiến anh phải ngậm ngùi như nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng trong bài hát suy tư "Tưởng Niệm". 

Ôi mình sẽ hét lên: "Không bao giờ, chắc chắn, vì lúc đó, điều tròn vẹn kể trên, mình sẽ nhìn thay anh cả cặp mắt bình thường, để anh nguyên lành đôi mắt thần lý tưởng, cho riêng anh điều tiết những hình ảnh xa gần mà thôi".

 

Bà bác sĩ hỏi mình: "Suy nghĩ gì lâu vậy, có phải đang không thích đeo kính loạn thị nặng? " 

Tôi mà loạn thị à, tôi vẫn đọc sách báo bình thường, thậm chí còn xỏ được chỉ qua lỗ kim may tay đó bác sĩ . 

Nhưng khi lái xe trên Fwy thì sao? 

À, không lái xe đâu, tôi ngồi bên cạnh người lái, nhưng ngó thấy từ xa các tấm bảng đề tên đường, để báo cho tài xế sắp "exit". 

Bác sĩ cười : Ấy đấy, cận viễn thị liên tục, mang kiến đi. 

Như vậy là từ nay mình không được mang cái mắt thứ ba ôm đồm xí phần của anh, mà chỉ mang thêm đôi mắt kiến khó chịu bởi sự quan sát sai sót, thiên lệch, nhất là " mục tiêu

tâm tư tình cảm " của mình. 

Có nghĩa hãy chỉ nhìn vạn sự bằng đôi mắt của mình thôi, vừa đủ chính xác, không cần thêm mắt nào của ai, nhất là anh, vô tầm nhỡn ham hố của mình nữa. 

Hãy trả lại anh cảm quan mọi điều xẩy ra trên đời này, bằng chính cách nhìn trung thực của anh nhé. 

 

            CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 28 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thế mà thời gian đôi lúc cũng thăng giáng như âm điệu, khiến lòng người bị ngỡ ngàng trước đổi thay xênh phách trúc ti.
Chủ Nhật, 27 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Phải đụng trận, đụng việc rồi, mới rõ phải trái mọi mặt, mà với dân miền Trung
Thứ Bảy, 26 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Hình như tất cả không ai tha thứ cho cái tên gọi là " BÊN CƯỚP CUỘC ", tất nhiên ai quên được hành trình 43 năm qua. Và, tất nhiên còn nhiều tiếng thở dài khi cùng nhớ những gì bị cướp đoạt .
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi