CUỐI THÁNG 4/1975 - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 21 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 1519)
CUỐI THÁNG 4/1975 - CAO MỴ NHÂN
636598601367277902zzzxxxx

CUỐI THÁNG 4/1975   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đã mất về tay cộng sản bắc việt lần lượt cao nguyên Trung phần, rồi duyên hải miền Trung trong cái tháng 3/1975  rồi, đã nhìn thấy Saigon thoi thóp rồi, mà 10 ngày cuối tháng tư đen năm 1975 ấy, tôi vẫn thấy trong lòng  chưa xôn xao lắm. 

Hình như tôi không biết sợ là gì, sau khi đã di chuyển được 4 đứa con, và một bé người làm chuyên bế ẵm cháu út vô tới Saigon, tôi tưởng thế là yên rồi, ông xã thì tự ý mắc kẹt ở Đà Nẵng luôn, tôi thản nhiên rong chơi...

Cũng giây phút cuối cùng của cuộc thế 1975, tôi mới thực sự biết có những người bạn mà bình thường đi làm và sinh hoạt tầm xoàng như tôi, nay tức là bấy giờ, bỗng khác lạ nhiều lắm. 

Họ vãi tiền ra mua những tin tức về ra đi di tản, đến nỗi tôi phát buồn cười, chứ không ngưỡng mộ gì cả. 

 

Chỉ cần nghe có chuyến bay bất ngờ trên phi trường Tân Sơn Nhứt, là đã thuê xe trọn chuyến đi ngay. 

Tới nơi cả đại gia đình mấy chục người nằm vạ vật quanh hành lang phi cảng, rồi về lại nhà. 

Nghe ngoài bến Khánh Hội, các tầu quân dân sự đang neo, là lập tức kêu vài chiếc taxi cho cả nhà nêu trên đi ngay, mục đích ra khơi, rời VN, rồi cứ lênh đênh tới đâu thì tới. 

Rút cuộc cũng lại trở về. 

Cái điều tôi muốn kể ấy là, tôi đã nhìn thấy những hộp đựng cả trăm lạng vàng y, những cuộn tiền dollars Mỹ như cuộn len đan áo. 

Có thể quý vị đã có hay đã thấy nhiều hơn tôi, đây là tôi chỉ nói về tôi.

 Ông xã tôi với tôi đi làm, gần hai chục ngàn một tháng, kể như khá rồi, song xài phí quá, nên phút chót trắng tay luôn, chẳng bao giờ tôi thấy tiền của nhiều như thế. 

Còn bạn đương nêu của tôi, có hai hộp vàng ròng cộng với cuộn dollars toàn giấy 100, thì không biết thế nào mà nói. 

Bạn rủ tôi đi di tản cùng, bạn bao hết, vì bấy giờ chỉ cần chạy thoát thôi, thế mà tôi lại từ chối mới là ...khùng. 

 

Quý vị sẽ hỏi bộ tôi muốn ở lại, hay còn chờ gì, hoặc sợ bất trắc dọc đường thiên lý sao ?

 Bao nhiêu người ở Saigon chỉ mong có phương tiện rời quê hương, vì Việt cộng tàn ác, chúng sẽ lấy kềm đóng đinh để rút móng tay chân chúng ta, hay đàn bà con gái miền nam. 

Thậm chí tôi còn nghe tin cô giáo dạy Anh Văn, mà hồi tôi phải nhờ cô cùng bà hiệu trưởng đi tiếp phái đoàn phu nhân các vị tuỳ viên quân sự, từ các nước đồng minh thăm viếng QĐI/QKI của...tôi, vì tôi không đủ nhân viên tiếp rước đầy đủ. 

Cô giáo ấy đã bị kết hôn với thương binh cộng sản bắc việt. 

 Do đó đáng lẽ tôi phải quàng chân lên cổ,  chạy mau khổi VN trong cái tháng tư 1975 mới phải.

Tôi lại đủng đỉnh, làm như quân ta sẽ tái chiếm miền nam như đã từng tái chiếm Huế mùa xuân 1968, hay cổ thành Quảng Trị 1972, nên an tâm quá. 

Chị bạn có của nêu trên cùng một chị bạn nữa, bộ ba chúng tôi đi coi bói thử, ông thầy gì đó ở đường Hồng Thập Tự . Thầy bói đoán : Chị bạn có của ấy sắp thiên di, còn bà kia với tôi đang hạn tam tai, không đi đâu được . 

 

Chúng tôi thường tới những chỗ đông người đang bàn ra tán vào, đọc những tờ báo có các tin ông này bỏ bà nọ đi Mỹ, bà nọ không chờ ông cùng di tản mà đã lên máy bay kia, tàu thuyền kia đi rồi. 

Biết bao bài tả oán lâm ly, không ngớt trên mấy tờ báo ở Saigon mùa xuân 1975 ấy . 

Ở một nơi khác, bà Ngô Bá Thành và ni sư Huỳnh Liên còn đi các tiệm lớn quyên tiền, để thuê tàu qua đảo Guam đón dân tị nạn muốn trở về, thật chán mớ đời. 

Ít ngày sau nữa thì chị bạn có của nêu trên, đã mất hút trong một chiếc tầu nhỏ chứa hàng ngàn người ra khơi.

Sau này nghe tin gia đình chị đang lênh đênh trên biển đông, thì gặp vị Tư Lệnh của đơn vị chị ngó thấy, và một số đã được vớt lên tầu Mỹ để nhập Guam, rồi  Camp Pendleton, trước khi được phân phối đi định cư ở các tiểu bang Hoa Kỳ.  

Như vậy không tin bói toán cũng không...được, vì rõ ràng chị bạn tôi đã đi và đã tới. 

Còn bà kia với tôi thì đúng là hạn tam tứ tai, đi tù tập  trung cải tạo, rồi người thì 16 năm, người thì 25 năm sau mới đặt chân lên thủ đô tị nạn Bolsa.

 

10 ngày cuối tháng tư 1975, xã tôi vẫn chưa từ Đà Nẵng vô Saigon, và anh ta đã trong số 4 người làm việc ở DAO, hậu 

MACV  lên thắng Rừng thiêng Thượng Đức, sát Nam Lào, để biết thế nào là mùi vị tù cải tạo.

Nếu anh ta không có mặt ở Đà Nẵng, thì chả bao giờ bị kêu đi tập trung để trả lời những công sự chiến đấu Mỹ xây cất như thế nào, và ở những đâu chẳng hạn .

10 ngày cuối tháng tư 1975 ấy, hình như tôi quá sợ cái hình ảnh mà 4 đêm 3 ngày trên tầu Philippin từ Tiên Sa Đà Nẵng đi Manila.

Một số rất ít cứ đòi xuống bến Khánh Hội, trong đó có tôi, vì hành khách trên tầu toàn đi theo các hãng sở Hoa Kỳ qua Phi tị nạn rồi đi Mỹ tái định cư. 

Như vậy tôi cứ nhởn nhơ trước thời cuộc, để rồi cuối tháng tư, phải đến khu cư xá sau đại học Vạn Hạnh, để tránh pháo kích của Việt cộng nã vào thành phố Saigon. 

 

Cho tới khi ông tổng thống dở hơi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng cộng sản, tự tay tôi đã đốt tấm thẻ sĩ quan 

QL/VNCH tuyệt đẹp của tôi.

Tại sao tôi cũng dở hơi như vị đại tướng to ù thô kệch, mà thời gian ông ở quân đội Cộng Hoà , tất cả đều thích gọi ông là Big Minh.

Hầu phân biệt với 2 vị tướng Minh khác : Trung tướng Nguyễn Văn Minh có thời làm Tư lệnh QDIII/ QK3 .

Và Trung Tướng Trần Văn Minh Tư Lệnh Không Lực VNCH, còn là nhà văn, tác giả mấy cuốn sách, trong đó có tập truyện " Chết Non " viết khi tướng còn trẻ . 

Ôi cả đời đôi khi người ta còn không tự chủ được, thì với tôi 10 ngày cuối tháng tư 1975, tôi không giận tôi đã bỏ chuyến đi Manila ngay từ khi Saigon chưa rơi vào tay cộng sản. 

Nhưng tôi tiếc tấm thẻ ID Quân Lực VNCH thật, vì dung nhan đó, dáng dấp đó, là một chứng tích thời gian tôi hãnh tiến nhất trong dĩ vãng khó phai mờ của tôi. 

 

              CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...
Thứ Tư, 16 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Không phải huynh đệ chi binh mong trẻ để ba lơn đâu, mà mong trẻ để chúng ta còn sức khỏe, xây dựng lại những thiếu sót trên hành trình cuộc đời chưa làm xong vậy.