Noel trong emergency room! - Việt Nhân ( Bảo trọng, Việt Nhân ơi, thương quá ! )

Chủ Nhật, 03 Tháng Giêng 20212:08 SA(Xem: 2220)
Noel trong emergency room! - Việt Nhân ( Bảo trọng, Việt Nhân ơi, thương quá ! )

covic-depnhat
(HNPĐ)
Xin được xem đây là thêm một câu chuyện mỗ tôi hầu cùng quý bạn đọc, giống như bao chuyện phiếm khác của Việt Nhân trước đến giờ, chỉ khác lần này chuyện thật bản thân, trong đó cái vui và cái sợ đều lớn như nhau. Đêm Giáng Sinh năm nay một chuyện xảy đến, mỗ tôi không thể quên, ghi lại đây mong ít nhiều có thể giúp ích cho một ai đó, không may như bản thân mỗ tôi trong thời buổi đại dịch china virus.


Thứ Năm, Dec/24/2020 màn hình iphone hiện số 11 giờ 12 phút tối, mỗ tôi tung chăn bật dậy không vì để đón thời điểm nửa đêm Chúa giáng sinh, mà vì cái cảm giác khó thở! Và thật đáng sợ chỉ trong phút giây cảm giác ngạt thở tăng rất nhanh, không còn là thở bình thường mà là tiếng khò khè, càng lúc càng gấp gáp hơn nghe rất rõ trong đêm. Và cả không còn nói được suôn sẻ, bấm phôn cho đứa con gái: Gọi cấp cứu, không thở được. Một phút sau đứa cháu ngoại phôn cho biết, xe cấp cứu sẽ đến, với lời dặn: Grandpa ra ngồi chờ nơi cửa nhà.

Đây là lần đầu tiên trong đời, mỗ tôi gặp phải tình trạng bị ngạt thật đáng sợ như vầy, lồng ngực nghẹn cứng, tim đập dồn, phổi như bít chặt không một chút hơi, cổ rướn cao rán sức hít vào. không còn nói được nữa. Trong cơn hoảng loạn, không biết sao mà thuận tay mỗ tôi lại vơ lấy phong bì trên bàn, trong đó có giấy tờ của thầy thuốc, về bệnh sử cùng các loại thuốc đang uống của bản thân mỗ tôi. Một điều may mắn vô tình!

Toán cấp cứu (Paramedic) đến, với những giấy tờ có sẵn trong phong bì, giúp cho công việc của họ dễ dàng, bởi đã có đủ những thông tin cần biết, có chăng là hỏi thêm vài câu như tình trạng này bắt đầu lúc nào, có từng bị suyễn, có dị ứng với loại thuốc nào không? Ngay sau những công việc cần thiết, lấy thân nhiệt, áp huyết, nghe tim… Mỗ tôi được đưa lên xe, và vẫn là đang cố sức hít không khí vào phổi!

Hai mắt nhắm nghiền, lên xe là bắt đầu được cho thở thêm oxy, và có một điều lạ vô cùng cho tới nay vẫn còn thắc mắc không hiểu là gì, đó là nghe tiếng nổ lép bép trên mặt như trẻ đốt pháo tép, phải chăng là để diệt khuẩn (?!). Xe bắt đầu chạy, mỗ tôi thiếp đi ngay và có thể nói là hoàn toàn không còn biết gì nữa, sau vài phút xe lăn bánh.

Trong phòng cấp cứu (emergency room) Fountain Valley Hospital, được thở bằng máy liên tục nhiều giờ, một chiếc mặt nạ phủ tận cổ, nối với máy bơm bằng một ống chuyền, tương tự cái ống co giản mà ta thường thấy ở máy hút bụi (vacuum cleaner). Đầu ngón tay và ngực dây nhợ chằng chịt, nối với đủ thứ máy móc đặt phía sau đầu giường, thoảng lại phát ra những tiếng bíp bíp… Cổ tay, lẫn nơi nếp lằn khuỷu tay và cả trên lưng bàn tay dây ống ghim đầy, lúc đó nhìn thằng già mỗ tôi giống như con rối, với những sợi dây điều khiển mà ta vẫn thường thấy.

Mê rồi tỉnh không biết bao nhiêu lần và trong bao lâu! Tiếng thở dần bớt khò khè nhưng vẫn còn khó khăn, những lúc tỉnh đôi chút nhận biết mình vẫn nằm trong emergency room, cửa kính đóng kín, màn che chỉ để hở khoảng hơn gang tay, nhân viên ngồi bên ngoài với máy móc vi tính, thỉnh thoảng nhìn qua khoảng trống màn che, ghi chép gì đó rồi gõ lên bàn phím. Không một ai bước vào, rõ ràng mỗ tôi đang bị cách ly, một sinh vật đáng sợ không lại gần!

Cũng có lúc cả máy trợ thở, ống kim nơi tay cùng dây nhợ trên ngực được tháo rời, trong tình trạng khò khè thở được đưa đi chụp hình phổi. Xong việc lại trở về (ER), lại gắn máy thở, nối lại dây nhợ, và cửa lại đóng kín, màn cửa vẫn chỉ là hé hơn gang tay, nhân viên vẫn ngồi ngoài thỉnh thoảng lại nhìn vô ghi chép, và mỗ tôi thì vẫn tiếp tục lúc mê lúc tỉnh.

Tin vui cùng nỗi sợ lẫn lộn! Cuối cùng cũng có người bước vào trong lúc mỗ tôi vừa tỉnh được đôi phút, tay trỏ vào cái máy trợ thở đặt sát cạnh giường nói rằng: Nguy hiểm có thể đã qua, ông có thể tự thở không cần đến vật này. Tức là mỗ tôi được cho thở tự nhiên, nói là tự nhiên nhưng có gắn thêm sợi dây chuyền oxy vào mũi!

Không bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi, mỗ tôi cất tiếng trong hơi thở nặng nhọc: Chuyện gì đã xảy đến cho tôi? Và câu trả lời không khác gì tiếng sét: Ông đang được điều trị (treatment) như người bị nhiễm covid-19. Nỗi sợ to lớn ập đến, nghe lạnh dọc sống lưng, lan nhanh khắp châu thân vừa mới hồi tỉnh lại đôi chút của mỗ tôi!!!

*****

Column (phiếm đàm đàm chuyện) thường lệ, tuần này anh Đồ cho post bài ‘Đêm Giáng sinh đóng quân ở Tha La xóm đạo’ tác giả Nguyễn Trọng Hoàn, đấy là chuyện của một thời hơn năm mươi năm trước, lúc anh lẫn mỗ tôi những thằng lính trẻ hãy còn bươn mình trong lửa đạn. Kỷ niệm về Noel với mỗ tôi năm tháng qua chẳng có gì đặc sắc, thua anh Đồ chỗ đó, ngay cả lúc làm lính đi kích giặc, ngày lại ngày, đêm lại đêm, trăm lần như một đều là loại chờ chuột vô tầm ngắm là tay bóp cò súng, chẳng có gì hay để ghi để nhớ.

Nhưng đến nay thì khác, mỗ tôi đã có đêm Noel trong emergency room! Và cái kết đến với mỗ tôi như thế nào thấy ra không cần nói thêm, bởi bạn đọc thừa đoán được, duy có điều câu chuyện lại post đúng vào thời điểm đầu năm mới dương lịch 2021. Mong quý bạn vui mà đọc, bởi rõ ràng mỗ tôi đã lại gõ phím hầu chuyện, đây chẳng là câu chuyện kết thúc có hậu sao?

Lời dặn lúc xuất viện: Nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ, thuốc uống theo đúng chỉ dẫn, tốt nhất ở trong nhà để được an toàn, cần thiết lắm mới ra ngoài, ra ngoài phải đeo khẩu trang, tránh chỗ đông, không tiếp xúc người lạ… Nhớ lại cái ngạt thở khủng khiếp đã phải chịu mà bây giờ vẫn còn sợ, nên có đem lập lại những điều được dặn thấy không là thừa… Còn chuyện cứng đầu phang câu trời kêu ai nấy dạ, khi lũ nhỏ cằn nhằn ông già ưa đi lang thang: Grandpa, đừng để vô nhà thương lúc này là chỉ có từ ‘lết’ đến ‘chết’ đó nghen…  Câu nói bướng đó cho grandpa xin lỗi!

Không phải ai dính con wuhan đều thua hết, nhất là bây giờ cách điều trị (treatment for covid-19) tại các bệnh viện Mỹ đã thuần, không còn mày mò như lúc ban đầu, với kinh nghiệm chữa trị như hiện nay có thể nói con số tử vong dần được kiểm soát. Số ca bệnh thực sự là có tăng cao do lây nhiễm mới từ các cuộc tụ họp vào dịp Giáng sinh, nhưng theo thống kê tại California tuần qua số ca lây nhiễm là 20,000, nhưng chỉ 20 người tử vong tức 0.1% (một phần ngàn).

Để kết: Đi cùng lời chúc Happy New Year 2021, thì đây có thể gọi là Tip (lời mách nước) cũng không trật, làm quà cho bạn đọc thân mến, mà Việt Nhân tôi do sự may mắn vô tình có được khiến kết thúc êm đẹp (mong vậy), và những gì mỗ tôi gặp cũng có bạn đã gặp rồi. Với con china virus, nhất là những người vào hàng tuổi bảy tám mươi sức khỏe không nhiều, từ ngạt thở đưa đến hôn mê, không nói được là chuyện đương nhiên, lúc đó nếu toán Paramedic hay nhân viên cấp cứu bệnh viện muốn hỏi thì sẽ hỏi ai?

Người thân có bám theo xe cứu cấp, thì cũng phải đứng ngoài lúc người bệnh nhập ER, vả lại người nhà dù có được hỏi chắc gì câu trả lời đã đúng và đủ. Bản thân mỗ tôi, lúc đọc giấy tờ khi cho xuất viện, biết rằng bệnh viện đã nói chuyện cùng bác sĩ tổng quát, lẫn chuyên khoa của mình, các bác sĩ này sau đó cũng đã nhận được thông báo kết quả của bệnh viện.

Ở đất Mỹ này ai cũng có một thầy thuốc chính, mà ta vẫn quen gọi là bác sĩ gia đình, và tùy người mà có ít nhiều bác sĩ chuyên khoa điều trị tạm gọi là bệnh nền, hai ông thầy thuốc đó nắm rất rõ bệnh tình, cùng những viên thuốc đã cho toa… Theo mỗ tôi, không gì hay hơn trong lần đi khám, hãy xin các vị thầy thuốc này những thông tin về căn bệnh của mình, đang thời đại dịch china virus những giấy tờ này nên luôn một bên mình, gặp lúc hữu sự nó giúp ích vô cùng.

Câu chuyện khá dài, mong các bạn đọc đến hết, và sự gợi ý trên không là vô bổ, bởi tầm mỗ tôi cùng những người già khác với cái trí ngày càng tệ, mà căn bệnh cùng những loại thuốc đang uống với những cái tên thật dài (tiếng Mỹ) lắm lúc không thể nhớ. Giấy tờ bên mình sẽ nói hộ chúng ta!

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Ý kiến bạn đọc
Thứ Ba, 05 Tháng Giêng 202110:41 CH
Khách
Văn tôi nay đã gọi là êm, như lời 'chúc bình phục' của Huynh Hà Thượng Thủ, hay 'tai qua nạn khỏi' của Huynh Nguyễn Bá Chổi'. Cùng tất cả bạn hữu gần xa thăm hỏi. Xin đa tạ tâm tình của anh em HNPĐ, nhất là anh Đồ 🤓🙏.
Thứ Hai, 04 Tháng Giêng 202111:12 CH
Khách
Chúc mừng Bác Việt Nhân vừa tai qua nạn khỏi. Ở hàng tuổi tác như bác mà vượt qua được "chước cám dỗ" của Cô Vi, thật là "bản lãnh", được đại phúc đức quý hiếm ( Tôi có bà dì vợ vừa mới qua đời vì Cô Vi). Nguyễn Bá Chổi.
Thứ Bảy, 02 Tháng Giêng 20218:02 CH
Super Administrator
( Chuyển thư qua Email cuả Niên trưởng Hà Thượng Thủ gủi thăm Việt Nhân )
Sáng nay nhân đọc bài " Noel trong Emergency Room" mới biết tác giả Việt Nhân bị nhiễm Covid Vũ Hán. Thật tội nghiệp nhưng cũng thật may mắn anh Việt Nhân đã qua khỏi . Nhờ anh cho tôi gửi lời thăm anh Việt Nhân và chúc anh mau bình phục.
Anh em mình nay đã lớn tuổi cả rồi nên càng phải cẩn thận hơn nữa để qua thời gian khó khăn này.
Xin chúc tất cả mọi người được vui mạnh và bình an.
Thân
Hà Thượng Thủ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 25 Tháng Mười Hai 20201:05 SA
( HNPĐ ) 1. Tôi không biết có phải qua bài thơ dài tới 93 câu của Vũ Anh Khanh mà từ một vùng đất..." đèo heo hút gió" của xã An Hòa.
Chủ Nhật, 06 Tháng Mười Hai 20207:20 SA
Chủ Nhật, 29 Tháng Mười Một 20205:55 SA