Miệng thúi! - Việt Nhân

Chủ Nhật, 24 Tháng Hai 20197:39 CH(Xem: 1448)
Miệng thúi! - Việt Nhân

LuHuong-DucThanhTran
(HNPĐ)
Mở đầu câu chuyện phiếm cuối tuần này, mỗ tôi xin mượn câu của ông bạn SR, câu này đã có từ hơn tám năm trước, ông còm cho một bài lúc ấy của mỗ tôi, cũng trên tờ điện báo HNPĐ này: Mõm vẹm – Mõm, môi lũ vẹm thúi ình.... Mỗi khi chúng sủa, dân mình muốn nôn – SR.

Mười tám năm mỗ tôi làm dân hạng thứ nơi thiên đàng xã nghĩa, và nhất là cũng như những ai đã phải lấy chứng chỉ cải tạo, ở các trường đại học máu của vẹm, không ít đã phải ngửi những câu từ miệng thúi của chúng, ông SR muốn nôn, chứ mỗ tôi thì luôn nổi xung chỉ muốn chửi, nhớ lại những ngày đi tù trong con mắt bọn chèo, mỗ tôi là thằng cải tạo ‘bầy nhầy’, ăn nói ‘lôm côm’, nhiều lắm những lúc bị lùa lên hội trường, ngồi chèm bẹp dưới đất để phải nghe chúng sủa, vì không chịu nổi mùi thúi mà buông lời cà khịa, kết quả nặng là đi cùm, nhẹ thì làm kiểm điểm.

Bọn chúng làm vua đã có đến hơn sáu mươi năm, ăn của ngon vật lạ, mặc nhung gấm, những tưởng đầu óc chúng ít nhiều cũng sáng ra, chứ có ngờ đâu đời cha truyền đời con, ăn trên ngồi trốc từng ấy năm, mà cái miệng cứ sủa ra là lại bốc mùi thúi.

Câu chuyện hôm nay cái tựa ‘miệng thúi’, và ban đầu minh họa bằng tấm ảnh cộng cái bí thư quận 1, mở miệng thúi nói về sự kiện ngày 17/02/2019 chúng cho cẩu cái lư hương, nơi tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo bến Bạch Đằng Sài gòn, rằng là dời đến nơi đúng chỗ. Chuyện phơi truồng ra đó đứa con nít lên năm cũng biết, đây chỉ là để tránh người dân đến viếng tưởng niệm, những người đã hy sinh vì đất nước, mà trong đó ngày 17/02 hàng năm, người dân Việt đến dâng hoa thắp nhang, tưởng nhớ đến những nạn nhân của hai thầy trò trò Hán phỉ.

Phải dùng mấy chữ ‘nạn nhân’ của thầy trò Hán phỉ mới chính xác, là bởi quân và dân sáu tỉnh biên giới bị thằng An Nam cộng hô hào: Mỗi bản làng, xí nghiệp, hợp tác xã, thị xã, quận, huyện là một pháo đài kiên cường chống giặc, mỗi tỉnh thành là một chiến trường, cả nước là một chiến trường. Và lúc đó họ là nạn nhân bị thằng trò đẩy vô chỗ chết, còn kẻ ra tay giết hổng ai khác là thằng thầy Tầu cộng của nó, để rồi nay hai thầy trò ca bài bốn tốt mười sáu vàng, cái khốn nạn là thằng thầy hàng năm đều đặn, ca ngợi lần đó cuộc vệ quốc đại thắng, còn thằng trò đếch có được một nén nhang, gọi là tưởng niệm người bị nó phong ‘liệt sĩ biên giới’.

Bí thư cộng cái quận 1 nói: Đưa về đền thờ Đức Thánh Trần để việc thờ cúng, dâng hương dâng hoa được thực hiện trang nghiêm hơn, đúng vị trí hơn… Có thể một số người cho đây là vấn đề nhạy cảm nhưng quận thấy đây là việc bình thường, việc đặt một lư hương giữa công viên là nơi công cộng để thờ phụng là không phù hợp lắm. Sủa vậy đúng là miệng thúi, thiên hạ chọi đá, hỏi rằng thế nào là phù hợp, dưới bao cái tượng tên Hồ Chiếu Manh, cũng là quảng trường công cộng, cũng đặt lư hương nơi đó có là phù hợp, hay bác của nó dzỹ đại thì lại khác?

Sức khỏe mỗ tôi lúc này kém, thầy thuốc nói không được nóng giận, mọi chuyện gác ngoài tai ngoài mắt… Đâu mà dễ vậy, nhìn bọn bán nước cẩu cái lư hương, và nhất là cái bản mặt con cộng mén này máu mỗ tôi lại lên, để khỏi nhìn kẻo lại phải vào nhà thương, ảnh minh họa đã được thay. Và như bạn thấy, bây giờ là ảnh chụp nơi tượng Đức Thánh Trần, hơi xa một chút là BTL.HQVN Saigon ngày trước của mình… Năm 1969, sau những ngày tháng làm lính đánh giặc, mỗ tôi về đây làm lính văn phòng được gần sáu năm, ngày cuối đời lính tan hàng cũng là chỗ này!

Biết bao kỷ niệm! Những sáng thứ Hai chào cờ, công trường Mê Linh, tượng Đức Thánh Trần nơi có cái lư hương. Cái lư hương này nó đã nằm đó nhiều năm trước khi những thằng ba ke đội nón cối đi dép râu đạp đất Saigon, và chắc chắn hơn nữa, nó có trước cả con cộng cái bí thư này ra đời. Ngồi ghế bí thư quận, chém chết đây là loài đít đỏ, thảnh quả cắt mạng tháng Tư, của anh ba, anh tư nằm vũng, nằm vùng, kết cùng một má nuôi nào đó, sinh ra loài mất dạy trên không kiêng trời, dưới không nể đất. Chỉ loài cộng tam vô mới đập phá bàn thờ như vậy!

Trước chuyện cộng nô thành Hồ từ sợ đâm hèn, mà đã cho cẩu lư hương, để khỏi một ai nhang khói tưởng niệm những người chết thảm bởi thầy trò Hán phỉ nhà nó, mỗ tôi những tưởng rằng mình sẽ lôi giòng họ từ tên Trọng Lú xuống đến thằng Ác Nhân, và tất cả những chữ thật nặng có trên đời này, sẽ đem ra dùng để chửi trôi mồ trốc mả nhà chúng… Nhưng không là vậy, từ lúc thay tấm ảnh minh họa, không ngờ tấm ảnh làm quá khứ ngày nào sống lại, khiến cho kẻ đầu bạc tha hương đâm ra nhớ quê quay quắt!

Ngày mỗ tôi còn bé, đây là Công trường Rigault de Genouilly với trại Thủy Quân của Pháp, cha vẫn thường chở con trên chiếc mô tô cuối tuần ra ‘Bến Tầu’ hóng gió, thằng bé thích thú nhìn những con tầu xuôi ngược trên sông. Rồi đến một ngày 1954, cũng nơi đây nó đã lên mười đón Nội trong đoàn người di cư, để được thấy những giọt nước mắt khóc vui ngày đoàn tụ… Và tháng Tư ngày cuối 1975, mỗ tôi người lính thua cuộc ngồi nơi bực thềm, đêm đó có những con tầu ra khơi lần sau cùng!

Những hình ảnh xưa tìm về, cứ vậy mà vật thằng mỗ tôi khật khừ, hai ngày không gõ được thêm một chữ, cũng không thiết đến chuyện chửi… Không sao, có thiếu mỗ tôi thì thiên hạ cũng đã chửi tắt bếp nhà chúng đấy thôi, rồi để cho vui mỗ tôi vào facebook tìm chuyện đùa để đọc, không ngờ lại vớ được ‘Chuyện thật không đùa’ (FB Chu Mộng Long), tác giả cam đoan: Chuyện thật 100% diễn ra ở quê tôi thời hợp tác xã, thời luật pháp không có chế tài nghiêm cấm tội xâm phạm văn hóa, tín ngưỡng, thậm chí bật đèn xanh đập phá chùa chiền, miếu mạo, báng bổ thần linh.

Thế là mỗ tôi mở bài ra gõ tiếp! Thật lòng không chối và xin phép ông tác giả ‘Chuyện thật không đùa’, cho mỗ tôi vay chuyện của ông để kết câu chuyện tuần này, ông và mỗ tôi đâu khác, cái lư hương làm mỗ tôi nhớ quê, còn ông thấy bọn thành Hồ xúc phạm bát nhang Thánh Trần, mà nhớ chuyện làng ông: Khi tấn công một cái miếu thiêng nhất hàng năm dân vẫn thờ cúng, một người dùng búa phang vào đỉnh hương, bất ngờ cán búa gãy làm đôi và bật lại trúng đầu chết tươi. Tất cả đều sợ hãi không dám đập tiếp… Ông chủ nhiệm hợp tác xã đã nổi cơn thịnh nộ, tỏ ra anh hùng nhất khoảnh, nhảy lên đỉnh, trật chim đái tồ tồ để chứng minh không có quỷ thần nào mà cái chết của người kia chỉ là tai nạn ngẫu nhiên.

Mấy chữ (đái tồ tồ) ông dùng làm mỗ tôi cười, cứ thế cười tiếp để nghe ông kể: Rốt cuộc cái miếu ấy cũng bị san phẳng. Nhưng ông chủ nhiệm hợp tác xã thì về nhà chim sưng to bằng cái chày và một tháng sau thì chết. Chưa hết, cái kết của ông làm mỗ tôi khoái, cái tâm ông lành mà xin Đức Thánh Trần xá tội chết cho cộng cái bí thư quận ủy quận 1 phá bàn thờ, theo ông: Nếu có bắt tội thì bắt bà ta sưng to cái ấy và mang nó suốt đời để làm gương cho những kẻ báng bổ thần tượng….

Chỗ này mỗ tôi thắc mắc, củ lẳng của tay chủ nhiệm hợp tác xã, khi phá lư hương về nhà xưng to bằng cái chày, còn lá đa của cộng cái bí thư quận 1, thì cũng phải nói rõ ông muốn nó sưng to bằng cái gì chứ, theo ý mỗ tôi to cỡ cái cối đá là vừa ông ạ, để cả hai kết hợp chày giã cối.

Đùa ông Tác giả ‘Chuyện thật không đùa’ chút cho vui mong đừng phiền, và chắc ông đọc báo mấy hôm nay cũng đã biết, cái mụ vịt cộng ký giấy dời cái lư hương Đức Thánh Trần, đã đi đoàn tụ cùng bác của mụ vào chiều ngày 20/02/2019. Cáo phó đăng: Vô cùng thương tiếc đồng chí Nguyễn Thị Thu, phó chủ tịt UBND thành Hồ hưởng dương 53 tuổi. Chết là phải, loại này trời không đánh thì thánh cũng vật, chỉ có điều mỗ tôi lấn cấn, con mụ này mắc bệnh ung thư tử cung, thế cái ấy của mụ có sưng to lên không nhỉ?

Việt Nhân ( HNPD )

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn