GÓC PHỐ SƯƠNG MÙ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 09 Tháng Năm 20186:00 SA(Xem: 2479)
GÓC PHỐ SƯƠNG MÙ - CAO MỴ NHÂN
          636614090677539164zzzzz111111     

     GÓC PHỐ SƯƠNG MÙ  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Tại sao không là con đường hay đoạn đường sương mù trước mặt ? 

Bởi vì trước mặt đúng là có 2 đoạn đường được phủ đầy sương mù sáng nay. 

2 đoạn đường ấy từ bao giờ đã thẳng góc nhau, trở thành một góc phố, mà nhiều lần tôi hay kể cho quý vị nghe khoảng không gian không mấy quyến rũ, với những ai từng đi tam đảo, ngũ hồ...

Tức là quý vị từng ngang dọc quanh trái đất này, hoặc giả chỉ cần bay nhảy mấy bang xa lạ không phải tiểu bang có thành Thiên Thần tôi đang cư ngụ này . 

Nhưng với tôi, dù cũng có những dịp cao chạy xa bay đông tây nam bắc, vậy mà phải vừa chấp nhận vừa thú vị, là tôi đang ở trong một cái góc phố hôm nay có sương mù bao phủ đó quý vị ạ. 

 

Cái góc phố sương mù này sớm nay, nó giống y một nửa cái bánh chưng được cắt chéo, bởi giữ 2 cạnh thẳng góc nhau, nên cái đường chéo thẳng ở giữa đã biến thành đáy một tam giác cân. 

Song, nhờ nó mà rõ nét 2 cạnh của góc phố đang rơi vào mê hoặc giấc ngủ thiên nhiên, các nhà 2 bên đường không cần biết tới đêm qua, góc phố này được rung chuyển nhẹ trong một tích tắc ...

Cháu tôi bảo rằng lúc nghe như rung chuyển, thấy cái giường  có vẻ bị " slide ", hết ngay, nên cứ ngủ tiếp . 

Do đó sớm nay ...sương từ biển trôi vào thành phố, góc phố thân quen, như nói ở trên, qua sương, nó giống nửa cái bánh chưng dưới mặt nồi nước đang sôi sùng sục, mơ màng hơi nước phà ra nóng hổi.

Ố ô, không phải nóng đâu, mà như hơi nước đá lạnh toả ra buốt giá cả tâm tư người ngồi khổ luyện, công phu đạo đời gì đó . 

 

Con trai tôi ngó sương mờ nhẹ, làm đèn đường giảm độ sáng lúc trời còn tờ mờ, nói quả quyết : 

Trưa nay nóng lắm, bên này cứ sương nhiều là nắng gắt đó má, có thể nhiệt độ trên 80. 

Tôi mừng quá, vì mùa lạnh đã có vẻ dài hơn chút đỉnh rồi, đã sắp nửa năm dương lịch, mà chưa thấy trời đất khô ran . 

Tôi muốn trút mớ áo lạnh dày mỏng lúc nào cũng ủ thân hình gầy ốm mong manh của tôi, ít nhất là 4 áo vừa thung vừa len hay nỉ mặc thường nhật luôn . 

Chắc anh đang chỉ mặc Jean thung quá, chứ chẳng lẽ nam nhi một đấng mày râu, mà lại đắp y như quý hoà thượng nhàn du trên đỉnh Hi Mã Lạp Sơn mùa đại tuyết sao. 

Anh đang muốn biết góc phố sương mù của mình sáng nay mặt trời đã tới chưa ? Để cho không khí mùa hè tản mác đó đây, chớ hôm qua mình mới gởi cho anh tin nhắn về cây phượng tím đầu đường phía xa kia, hoa bắt đầu nở, nhưng cũng bắt đầu rơi lác đác ...hạ về đó kìa.

 

Góc phố sương mù này bình thường hoa mầu nâu nhạt, từng chùm lẫn trong vòm lá trên những cây cao to, mà nếu có tin bão, thì chỉ vài cây biểu lộ sức gió là đã đủ cuông phong, đại vũ phủ kín không gian bé nhỏ này rồi. 

Cháu nhìn cả nhà gồm bố mẹ nó và bà là tôi, nói một cách khổ hạnh: " Chỉ là một tích tắc động đất chắc chưa 2 chấm nữa..."

Mọi người phá lên cười : " Hình như ở Mỹ này, earthquake phải trên trung bình mới đáng quan tâm hả ? " 

Đứa cháu vốn " nhân chi sơ..." rung động niềm tin tuyệt đối về Thượng Đế, cháu cũng biết chút thở dài: 

" Bao nhiêu dấu hiệu end trái đất mà mọi người cứ vui vẻ 

vậy ? "

Mẹ nó vẫn giữ nụ cười : " Chớ mọi người phải thế nào ? Rên la khẩn cầu Trời Đất ngừng ...quay sao?  " . 

Chu choa trời đất ngừng quay, thì mọi chuyện chấm dứt mau nữa . 

Với cái trở mình chưa 2 chấm mơ hồ đêm qua, chỉ là một xúc động sơ sài thôi. 

Cháu tôi nhìn ra ngoài cửa kiến, góc phố vẫn hoang liêu trong nỗi trầm tư của quý vị cao niên, có nhà đã không đổi tên chủ từ năm 1952 tới nay, tức là đã 66 năm qua . 

 

Kể từ ngày tôi qua Mỹ tới nay, chỉ có 2 lần tôi chứng kiến tận mắt cuộc động đất thế nào. 

Lần thứ nhất thì vài cái ly trên tủ cao rớt xuống sàn bếp, rồi im hẳn, vô quét dọn xong là dứt điểm earthquake. 

Nhưng hôm sau người hàng xóm rủ lên trung tâm Los Angeles làm hồ sơ xin trợ cấp nhà cửa bị thiệt hại bởi động đất. Ít lâu sau thì check bù lại cho mấy cái ly đã vỡ . 

Lần thứ hai, nửa đêm trời mây quang đãng thế, bỗng bị thốc dậy sau một tiếng động như sấm chuyển thôi, nhưng giường nệm đã chao đi thật sự, tôi chạy ra phía cửa sổ, ngó xem bên ngoài . 

Thì nghe dập dềnh sóng vỗ, chiếc hồ bơi như nghiêng đi... 

tất nhiên tình trạng giao động chấm dứt ngay sau đó, đặc biệt không gian màu lửa khói mơ màng ...

 

Hôm sau chúng tôi gồm ông bà nhà văn Duy Lam và tôi xuống khu chợ VN, vì bấy giờ, mùa hạ năm 1993, chúng tôi chưa ai đi làm, còn hưởng trợ cấp đi học, anh Duy Lam nói : 

" Chúng ta đi thăm ông bà giáo sư Nguyễn Sỹ Tế mới qua ". 

Tất cả ngồi yên trong phòng khách uống trà và bàn chuyện động đất. 

Giáo sư Nguyễn Sỹ Tế lắc đầu: " Tôi không ngạc nhiên, này Duy Lam, ông có gặp động đất hồi còn ở ngoài bắc VN  bao giờ không?" 

Nhà văn Duy Lam ngẫm nghĩ : " Có thể là cũng có lần nào đó thấy rồi, nhưng không nhớ rõ lắm ". 

Tôi lắng nghe, và cái gì cũng ...tôi. Thưa quý vị thủa bé thơ, trước lúc tản cư, khi Việt Minh định áp dụng chính sách 

" tiêu thổ kháng chiến ", tôi chưa hề biết viết abc, nhưng hôm đó vừa nghe lỏm chuyện người lớn, thì đất rung, và theo bây giờ gọi là phản khoa học, tôi nghe tiếng người lớn trong nhà hét : " Nằm xuống, nằm xuống, động đất" . 

 

Như vậy kể từ ta sang tây, hay là tóm lại, tôi đã nghe và thấy động đất, những cái hắt hơi của Thượng Đế tối cao ...

Chỉ một chút ể mình của ngài là sương bay bát ngát, còn mưa ư, trời đang khóc đấy . 

Hay là không gì ngoài vũ trụ không thu gọn trong mỗi cơ thể  con người . 

Thế thì Đông phương ...học thuyết đã hơn một lần bảo rằng  con người tiểu ngã ấy chính là vũ trụ đại ngã mà quý triết gia tìm mãi những điều gần đúng, để chúng ta phải tin là có Đấng Hoá công, mà không cách nào kiếm ra một kẽ hở rất nhỏ, để khách ưu tư chui vào coi thử . 

Thôi thì mỗi kiếp người hiểu được một phần cát bụi là đã hết trăm năm . 

Sương mù đã tan ngoài góc phố, lại ai vào việc nấy . 

Trưa nay ở đây nhiệt độ có tăng quanh 80, nhưng nắng vẫn iu iu ...

Tôi không thích lắm bầu trời iu iu, nhưng tôi hay đùa anh là "người iu ơi"  phương nam rực rỡ quá, iu đời đi nhá, 

tầm nhìn của mình bây giờ chỉ đứng lại ở góc phố này thôi, không thể phóng ra thật xa được nữa ... 

 

         CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 09 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Có con chim rừng bay trên triền núi, giọng chim trong veo, não nuột "bắt cô trói cột". Mẹ chồng tôi bảo: "Mỵ ơi, có nghe tiếng con chim đó hót không? Bắt cô trói cột đó nờ..."
Thứ Sáu, 08 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Tôi không biết tâm tư tình cảm quý huynh đệ chi binh VNCH
Thứ Tư, 06 Tháng Sáu 20186:00 SA
Thứ Ba, 05 Tháng Sáu 20186:00 SA
Thứ Hai, 04 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Trên cương vị vừa là thi sĩ làm thơ, vừa là nhà giáo dạy học, cụ Vũ Hoàng Chương chép miệng cười buồn:.....
Chủ Nhật, 03 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Ánh nắng chứa chan hoà cùng sóng nước, sóng biển có cuốn cánh chim ấy không, mà chỉ còn một mầu sáng bạc lấp lánh thế kia?
Thứ Bảy, 02 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Cha cười hồn nhiên, nhưng quả cảm ...kể cả sự chết.
Thứ Sáu, 01 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Vườn sau thì riêng biệt cho mỗi nhà, hàng rào gỗ quy định không cao hơn loại gỗ thanh sơn mầu đỏ sậm bán sẵn ở hom depot.
Thứ Năm, 31 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chậu nước bồ kết đó nóng vừa ấm tay, sủi bọt thơm dìu dịu, quý bà,