HƯƠNG THỊ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 08 Tháng Năm 20186:00 SA(Xem: 2338)
HƯƠNG THỊ - CAO MỴ NHÂN
          636612465541598707zzzaaaa

      HƯƠNG THỊ   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Sao bóng nắng trưa nay ở ngoài cửa sổ lại sậm xuống thế kia, anh đang làm gì thế, trời không có mây, mà chỉ có một mầu xám trắng như mầu giấy bạc bị cháy ...

Đó là một mầu " buồn ", mà hôm xưa mình đã viết trong bài thơ tặng anh : 

" Mầu nơi Tây Trúc  mơ hồ khói,

    sách ở Tràng An chất ngất thành ..." 

Anh đọc thơ rồi, cũng chẳng cần biết tại sao mình viết thế, và nhất là mình có buồn không khi viết 2 câu này, nó có chất Tàu, anh vốn ghét Tàu, nên không muốn dính tên anh vào cái khung cảnh Tàu ấy. 

Mình không dám đề tặng. 

 

Anh có biết Tây Trúc được " giới thiệu " cho những  vị sắp lên đường đi về hướng mặt trời lặn, là nơi chỉ có khói sương bao phủ mịt mờ không  ? 

Anh sẽ ngó mình thương hại, hay là sẽ quát lên cho mình

thức tỉnh cái hồn thơ u trầm, uỷ mị đến không thể ...dung thứ được . 

Thì đừng nhìn mây Tây Trúc nữa, mà hãy lấy sách ở Tràng An ra đọc, cả kho sách trong trời đất ...

Tràng An chỉ là một ví dụ . 

Thư viện Quốc hội Mỹ kìa, sách đầy đến nỗi cuốn thơ in roneo, trên giấy vàng ố, của cơ sở xuất bản Đại Nam Văn Hiến ở Saigon năm 1961, mà cũng hiện diện ở đây. 

Nghĩa là họ có cách giữ và cách tìm sao đó tên một cuốn sách, một tài liệu năm châu thế giới từ nảo nao . 

 

Anh vốn là người thực tế, anh sẽ hỏi làm sao mình biết được điều đó . 

Trời đất, mình có biết điều đó bao giờ đâu. Số là có ông nhà văn cũng chưa đến nỗi già lắm, muốn có một vài chi tiết về mấy tác giả VNCH giai đoạn 1954. - 1964

 Tức 10 năm việc xuất bản còn khó khăn về này nọ, trong đó có chút về phương tiện không rộng rãi lắm ở miền Nam. 

Ổng đã tới cái thư viện nào đó ở miền đông Hoa Kỳ, và được giúp đỡ kiếm ra tài liệu . 

Sau đó miền Nam khá hơn, sách truyện xuất bản từ 1965 - 1975 rất nhiều, đa số sách Đại Nam Văn Hiến trước in roneo đã được in lại thành typo, bây giờ cũng đang có mặt ở thư viện Mỹ ( ? ) . 

Song tập " Thơ Mỵ - 1961 " của Cao Mỵ Nhân lại không hay chưa được in lại, lý do khoảng 1965- 1975 nêu trên, Cao Mỵ Nhân đang phục vụ trong QL/VNCH, miền địa đầu giới tuyến,  văn thơ đối với tác giả Kaki này, chỉ là thứ yếu . 

 

Đang chỉ muốn nói về sách ở Tràng An, như một địa danh ví von trong thơ ca, một hình thức thơ luật thất ngôn bát cú thời Đường Tống bên Tàu, mà mình lại kéo lê tư tưởng thuỷ mặc sang Hoa Kỳ làm gì. 

Không biết ở Hoa Kỳ thực dụng đến nỗi tờ báo giấy danh tiếng cả thế kỷ ở New York đã có lần định dẹp tiệm.

Văn chương cũng như tình nghĩa, vừa thích đổi mới mà cũng vừa thích thói quen . 

Mây trắng buổi chiều đã bắt đầu lên, da trời đã bắt đầu xanh lợt, hướng biển tây không còn sắc áo mầu khói hương...

Sự đứng lại của thời gian, khiến không gian ngại ngùng ...chiếc cửa sổ rộng chiếm 2/3 chiều dài của lưng phòng...vốn rộng rãi, càng như mông mênh thêm. 

 

Mình không thích xuống bếp nữa,  nơi có cái view để nhìn ra đường, mình ở lại phòng để đi từ ngạc nhiên này, tới ngạc nhiên khác, là thấy ngay trong xã giao cũng có nhân quả, luân hồi...

Mình định gởi tặng anh một quả thị chưa chín lắm, nó còn xanh phía cái tai quả thị, nên không bị nhân viên soát đồ ở phi trường LAX ném vô thùng rác . 

Ô hay, mình quý quả thị thế, cái hương đặc biệt chỉ có ở quả thị, nồng nàn hay nồng nặc chả biết, anh sẽ nhận và cũng sẽ ném ngay vào thùng rác, cũng bởi cái hương, hay cái mùi ma quái của quả thị mà thôi . 

Bây giờ trước mặt mình là khung trời chiều hửng nắng từ bên kia đại dương chuyển sang, chiếc IPhone và quả thị buồn tủi, vì chúng cũng nhớ thương ai thầm lặng như...chủ chúng đó kìa ...

 

Chỉ có vậy, nhưng sao nó gây phiền toái cho ...mấy người lận, không chỉ một mình mình . 

Không lẽ thơ tình cũng có luân hồi, đúng cái giai đoạn sương giáng heo may này, nhưng năm đó, không có quả thị, hay quả thị không gây hứng thú gì ...

Năm nay thì có tập " Nhịp Tim Thơ " đang vận hành , nó sẽ khiến mình vượt lên hay gạt thơ qua Tây Trúc  ? 

Mình sẽ vượt lên là điều chắc chắn, bởi mình không đầu hàng số phận bao giờ, cho dẫu ...

Cho dẫu làm sao ? 

Cho dẫu bước lại một đoạn đường dài ở ngay trước mặt, nhưng có quả thị khổ hạnh trong thơ, hương thị nhắc cho nỗi nhớ : đó là mùi vị của trầm luân hoang tưởng, không thấy được ở thế gian này . 

 

      CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 05 Tháng Sáu 20186:00 SA
Thứ Hai, 04 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Trên cương vị vừa là thi sĩ làm thơ, vừa là nhà giáo dạy học, cụ Vũ Hoàng Chương chép miệng cười buồn:.....
Chủ Nhật, 03 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Ánh nắng chứa chan hoà cùng sóng nước, sóng biển có cuốn cánh chim ấy không, mà chỉ còn một mầu sáng bạc lấp lánh thế kia?
Thứ Bảy, 02 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Cha cười hồn nhiên, nhưng quả cảm ...kể cả sự chết.
Thứ Sáu, 01 Tháng Sáu 20186:00 SA
(HNPD) Vườn sau thì riêng biệt cho mỗi nhà, hàng rào gỗ quy định không cao hơn loại gỗ thanh sơn mầu đỏ sậm bán sẵn ở hom depot.
Thứ Năm, 31 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chậu nước bồ kết đó nóng vừa ấm tay, sủi bọt thơm dìu dịu, quý bà,
Thứ Tư, 30 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Hoá cho nên lúc tôi và 2 cháu trai đến Mỹ, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của người Bohemien, không biết phương trời nào ấm áp cho cả hai, vì xã tôi và tôi mỗi người một trống vắng , một niềm tin khác biệt.
Thứ Ba, 29 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Tới hạ đỏ, thiếu nữ đã mộng mơ, đi giặt tơ vàng bên suối.
Thứ Hai, 28 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thế mà thời gian đôi lúc cũng thăng giáng như âm điệu, khiến lòng người bị ngỡ ngàng trước đổi thay xênh phách trúc ti.
Chủ Nhật, 27 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Phải đụng trận, đụng việc rồi, mới rõ phải trái mọi mặt, mà với dân miền Trung