QUÀ SINH NHẬT - CAO MỴ NHÂN

Chủ Nhật, 25 Tháng Ba 20184:00 SA(Xem: 2786)
QUÀ SINH NHẬT - CAO MỴ NHÂN
     636572473446729491zzzcaomynhan

   QUÀ SINH NHẬT   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Người ấy chẳng biết có còn trên đời này không nữa, vì đã 12 năm nay, tôi không hề nhận được tin tức gì của ông ta, tất nhiên tôi không thể có quà hay thư từ chúc mừng sinh nhật, như cách đây 12 năm trở về trước. 

Tôi không mong quà cáp, tôi chỉ muốn biết chắc chắn ông ấy đang còn tại thế, hay đã yên giấc ngàn thu vậy thôi. 

Tuy nhiên sự kiện còn hay mất của ông ấy, chẳng gây xáo trộn cuộc sống của tôi, có lẽ tại tôi tò mò quá chăng ? 

 

Tháng 3 năm ngoái, tôi đã kể cho anh nghe về con  người chất phác ngày xưa, khi tôi còn đi học, nội trú trong trường ma soeur số 38 Tú Xương Saigon.

Chính anh đã đọc kỹ câu chuyện " Người chất phác " của tôi, anh cứ suýt soa khen người chất phác đó dễ thương. 

Thực ra anh không khen "Người chất phác " của tôi đâu, mà anh khen câu chuyện đó dễ thương thôi, còn 

mặc nhiên, kẻ cả bảo tôi: 

Ồ, chuyện dễ thương mà sao lại vậy nhỉ ? 

Lại vậy là thế nào hả?  

Chẳng biết tại ai, và vì đâu, mà chuyện định kể cho vui đã trở nên buồn bã, mới là ...nghịch lý chớ.

Vui buồn thì không thành vấn đề, chỉ biết ông ta cứ mỗi năm một lần gởi quà sinh nhật tặng tôi và chúc tôi luôn  

được vui tươi, hạnh phúc . 

 

Phần tôi lại nghĩ rằng: chắc chắn sinh nhật tôi mỗi năm đều có ít nhất một món quà, hay ít nhất một người nhớ tới minh. 

Thật là cao ngạo, khi mình chẳng là cái " đinh" gì nói theo thời ấy, nhưng mình tự yêu mình quá,lúc nào cũng sợ bị cô đơn, lúc nào cũng hốt hoảng bị rơi vào quên lãng ...

Lại vẫn chỉ có anh lúc này biết được tâm ý mình, chẳng qua là mình được gia đình, bè bạn, tất cả những linh tinh gì dính dáng tới mình ...chiều chuộng mình quá đỗi, đã mặc nhiên cho mình yêu mình hơn hết. Thành cái ngày sinh có là gì với 

"ai" đâu, mà mình sợ hãi bị bỏ rơi trong nước mắt. 

 

Anh sẽ cười thương hại mình, sót sa mình vv...và bảo : 

Này "ai" ơi, sao không chịu nghỉ ngơi đi, ở cái tuổi bây giờ chỉ còn đặt câu kinh, lời kệ vào tâm thức, hay có còn chút gì gọi là nghệ sĩ tính, thì bắt chước người xưa, là " phong, hoa, tuyết, nguyệt " thôi nhé.

Có thế tâm hồn mới được thảnh thơi, kể cả  chuyện ...thích tôi, là anh, hãy tống hình ảnh đó vô cõi ảo đi, tâm tư tình cảm sẽ vô cùng thanh tịnh, cao vời ngay. 

Chắc mình sẽ háy anh một cái dài bằng đoạn đường thiên lý từ San Francisco xuống tới San Diego.

Hay nóng bỏng hơn, cái nguýt bảo vệ tự ái của một người không bao giờ chấp nhận sự thất bại nếu có trên tình trường, ấy là rặng núi lửa Rocky Mountain kia kìa, cho anh khiếp đảm luôn. 

Trời ơi, đừng bao giờ thế nhé, đừng bao giờ để cho một sự kiện " sợ hãi " hay " ngán ngẩm" phải xẩy ra nhé, không tốt đâu, hãy cứ để yêu thoang thoảng, để chiều sơ sơ thôi, hãy cứ mờ mờ nhân ảnh như thủa ban đầu . 

 

Đúng rồi, đã có lần anh tiết lộ : " Hạnh phúc nhất là lúc mình đi tới, chứ không phải mình đã ngồi ung dung trong cái lâu đài tình ái nào đâu nhé" . 

Tới lượt mình thản nhiên " Biết rồi, khổ lắm, nói mãi " đấy. 

Thế nên quà sinh nhật năm nay của mình, là hiện tượng cái bóng to ù của mình, tức anh trong hiện tại, không phải món quà và bức thư tình của " ông ta" đã vắng bặt từ 12 năm nay, nên sự kiện ông ấy còn hay mất trên cõi đời này, từ đây mãi mãi không ...cần thiết nữa . 

 

Lại qua kính viễn vọng, tôi thấy anh mỉm cười, thầm thì:

 "tịnh ngôn, tịnh ngôn ".  

Quả nhiên, một tặng phẩm gift gì đó có hàng chữ "Happy birthday March 25 " đã ở trên tay mình: một trái tim nhỏ bằng đồng 25 cent coin gọn ghẽ cứ hiện ra lớn dần, lớn dần, lớn dần ...

Cho tới khi mầu vạn sắc của trái tim che kín cả bầu trời, rồi tấm thảm chứa trái tim khổng lồ đó, phủ kín thân hình mình, cùng gói trọn niềm thương nỗi nhớ triền miên, ấm áp tới muôn sau ...

Ôi, anh thân kính, hãy đứng nhìn nhau trong nỗi nhớ thiên thu đó...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 23 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Vì sự mất mát to lớn nhất trong cuộc đời, mất nước, làm sao chúng ta hé lộ được nụ cười dù gượng nhẹ khi chạm phải cái mốc thời gian 30 -4 - 1975 ấy chứ .
Chủ Nhật, 22 Tháng Tư 20186:10 CH
(HNPD) Nghệ sĩ sáng tác, nghệ sĩ trình diễn, hay tất cả mọi người trong chúng ta đều vấn vương trong đầu óc
Thứ Bảy, 21 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng tôi tiếc tấm thẻ ID Quân Lực VNCH thật, vì dung nhan đó, dáng dấp đó, là một chứng tích thời gian tôi hãnh tiến nhất trong dĩ vãng khó phai mờ của tôi.
Thứ Năm, 19 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...
Thứ Tư, 18 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh,
Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ, hư huyễn vậy thôi.
Thứ Hai, 16 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Để phá tan bầu không khí não nề, mà không một người lính chiến nào không nhớ cái cảm giác lẫn lộn suy tư,
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.