ĐƯỜNG TRƯỜNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 07 Tháng Mười Một 20176:00 SA(Xem: 2833)
ĐƯỜNG TRƯỜNG - CAO MỴ NHÂN
       636456052346394280zzzxxx

    ĐƯỜNG TRƯỜNG  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Nửa năm, nó như một vạc dầu sôi trên lò lửa ngọn, đồng thời lại như một gáo nước lạnh hất vào mặt, cho tỉnh ngủ...

Ô, mình có ngủ quên bao giờ đâu mà phải hất nước lạnh cho mình tỉnh ngủ nhỉ ? 

Nhưng nếu anh biết được chuyện mất bình tĩnh của mình, đến phải ví von một cách vô tâm vô tình như trên, thì anh có thể nghĩ: " Bó tay thôi, nếu mình không tự trấn an, thì ...đổ vỡ hết những công trình xây dựng lâu nay..." cho dù anh hỗ trợ hết mình ...

Nghĩ vậy, nhưng cũng vô phương, xe đò đã sắp sửa ra Fwy mình sẽ phải khởi sự xa anh 6 tiếng đồng hồ, thì cứ thử xa anh đi, 6 tiếng đồng hồ, chao ôi, nếu có ở nhà, mình với anh cũng có gặp nhau đâu... 

 

Xe cứ chạy băng băng trên những dặm đường, rồi những dặm đồi, rồi những dặm đời...

Mình lơ mơ ngủ trên xe, để khỏi phải nhìn, khỏi phải trả lời ... 

Người ngồi ghế cạnh mình là một bà có vẻ cùng trang lứa với mình, nhưng chẳng biết nội tâm thế nào, chứ hình thức thì một trời một vực ...

Ấy tôi định nói bà đồng hành xe đò là trời hay là vực đây ...

Nói tới trời vực là nói tới 2 thái cực khác nhau hoàn toàn, chứ không phải cái nghĩa tốt xấu hay hơn kém gì đâu. 

Nhưng đã đề cập tới 2 chữ thái cực thì mặc nhiên phải có sự minh định thái quá và bất cập. 

Vậy thì cái gì, điều gì ngăn giữa 2 thái cực ấy chứ . 

Theo như điều học lỏm của tôi, cái vách ngăn đôi, sợi dây chăng giữa 2 trạng thái đó , là sự kiện trung dung, thái độ trung dung cho dễ hiểu. 

 

Ôi chao, chỉ chuyện tầm phơ 2 thái cực một trời một vực thôi, mà tôi đưa cả cái ...thuyết trung dung ra cơ à. 

Thì vầy, để thuyết minh cho " trung dung " muốn là cái điều, nguyên lý hay học thuyết đi nữa, ta cũng phải hiểu thực tế một chút, cho đỡ ...lung tung . 

Thì trung là trung bình, trung hoà, tức là ở giữa  rồi  ... 

Còn dung là dáng vẻ, không thay đổi, vững vàng vv...

Vậy chớ hình thức bà đồng xe, đồng ghế với tôi thế này : bà mập, tôi ốm, bà son phấn, tôi không trang điểm ...vv, đã đủ nói lên trời, xuống vực chưa ? 

Hình như một bên phải bớt đi, một bên phải thêm vào, mới đúng thuyết trung dung được. 

Tức khắc tôi lại nghĩ tới anh, trong mọi sinh hoạt, có lần anh nói : " Chỉ nên vừa thôi, không phải trung dung là mặc nhiên cho số phận đẩy đưa, mà phải cố gắng làm vừa với những gì mình đang có, nhưng không quá khích ..." 

Tôi còn đang ngần ngừ chưa chịu hiểu ý anh, anh hình như  "tặc lưỡi " rất nhẹ, và mình chưa kịp cười, anh đã thốt: " Tuỳ cơm gắp mắm " nghe. 

 

Ôi sao mình thích câu nói rất Huế của anh, nó biến anh thành một ôn cao niên khi ôn nói mãi, mà đàn con không hiểu chi cả . 

Đã qua một trạm nghỉ dọc đường, những chiếc xe vô, rồi những chiếc xe ra...Fwy 5 N, anh đang ở hướng south, nghĩa là anh cũng đang trong trạng thái đối nghịch với mình, mình đang lên north... 

Không phải bây giờ, mà ngay khi mới quen, anh đã khẳng định, dù buổi ấy mình không yêu cầu anh phải nói ra. Thật rất 

tình cờ anh cứ " nhận định tình hình " kiểu ta với địch ngày xưa, rằng làm sao mà hợp nhất được, điều gì cũng khác biệt . 

 Ngay khi mình viết những dòng này, mình vẫn nghe rõ tiếng anh nói bên tai ...mình miên man chạy theo ý nghĩ không dứt . 

Đã tới San Jose, bà bạn đã đứng đợi, tươi cười hỏi: 

"Đi xa quá mệt không ? Sao mình thấy Mỵ phờ phạc quá, đang buồn hả ?" 

 

Tại sao mình có thể dở đến thế, vui buồn lộ ngay ra nét mặt, như vậy thì  " trung dung " sao được ...mình trả lời bà bạn: 

Mình đang suy nghĩ về thuyết " trung dung " đó mà . 

Bà bạn cười phá lên : " Trời ơi, bậc hiền triết đi lạc rồi , trung dung, luận ngữ nào ở đây, đi chơi mà trung với dung gì, cứ làm như thông thuộc Tứ Thư, Ngũ Kinh không bằng ..." 

Đi chơi thì đi chứ, 6 tiếng đồng hồ mà không " đọc sách" làm sao qua được đường trường thiên lý hả? 

 Bạn thử cho tôi biết " Tứ Thư, Ngũ Kinh " là gì đi . 

Tất nhiên là sách của các bậc thánh hiền ... rồi, cứ mở Google ra là đủ hết. Có điều cụ Khổng Tử dặt Kinh Thi mở đầu cho bộ 5 kinh ( Ngũ Kinh), còn nhấn mạnh đại ý : tôi nhớ tầm phào thôi nhé, rằng ở đời không biết Thơ, tức là Thi, làm sao ...nói năng đây ? 

Có phải ý muốn nói năng nhẹ nhàng như ...thơ ấy hả ? Ai mà biết cụ Khổng nói gì, nhưng quả người VN là bất cứ ai cũng thuộc Kinh Thi, vì mỗi người VN là một thi sĩ lâu đời rồi . 

 

Tôi loay hoay với cái Ipad, căn nhà mobile homes của bà bạn đẹp và tiện nghi như nhà house vậy, cũng 2 phòng ngủ, một phòng tắm rưỡi, phòng khách rộng, bếp và chỗ để bàn ăn, còn thêm một khoảnh nhỏ dư ra, chính là chỗ " làm việc" của bà ấy, tủ sách , bàn viết, bàn máy computer, bà bạn đang cười thú vị với những email, Facebook của bà ...

Bà nói tôi cứ ngủ trước đi, bà còn "computer" ít nhất 1 giờ khuya mới đi ngủ ...

Tôi nằm dài ra cạnh cái Ipad đem theo từ nhà, cái Ipad duy nhất còn dính líu tới anh...gọi là dính líu trên nguyên tắc thôi, viết và chuyển thơ văn cho đúng ý mình...

Những ngày xưa thân ái, tôi còn ỷ lại vào anh, có khi 11 giờ đêm còn phone nhờ anh sửa câu này, lời nọ, cho đúng với bài mình đã viết,  mà chưa vừa ý ...

Rồi từ hôm dó ...đã nửa năm nay, mình trở về với trạng thái đầu tiên...là sự mất thăng bằng trong suy nghĩ ... 

 

Thế thì đầy bàn mỹ vị cao lương, chẳng còn "cơm với mắm" để thưởng lãm thuyết trung dung, mà mình nghĩ về anh trong lý lẽ xuân thu, hạnh phúc rất giản đơn nhưng cũng vô cùng phức tạp, khó kiếm ...ở đời ...

Hình như bà bạn kêu tôi mấy lần, nhưng tôi làm bộ im lặng giả vờ ngủ như đi xa mệt quá chẳng hạn . Song, tôi vẫn ôm cái Ipad, mơ mơ màng màng ...

Bà bạn đã tới bên cạnh giường, nói nhỏ: 

" Ủa, Mỵ ơi, ngủ chưa, sao lại thầm mang nỗi buồn lên đây vậy ? "

Tôi choàng mở mắt, bà lấy một tờ giấy mỏng thơm phức để trong hộp nơi bàn nhỏ đầu giường, trao cho tôi, bà thẫn thờ nói, không chờ tôi trả lời, nhẹ bước ra khỏi phòng tôi đang nghỉ lại nhà bà: 

"Đi chơi mà cũng khóc nữa, khổ quá!" ...

 

          CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 02 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Để trang trải nỗi sầu tư ám ảnh bởi dòng sông Amazon, mà giờ này tôi chưa đến được, có nghĩa...chẳng bao giờ tôi tới đó được nữa, trừ phi Chúa bảo:" nếu không tìm tới đó, thì phải chịu cảnh ...tận thế "
Thứ Hai, 01 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cái tính dễ dãi cho tình cảm bộc phát, mình thấy lúc này mình gần gụi thơ Bùi Giáng dễ sợ.
Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Đơn giản nhưng kỳ bí... Phim trường mà...
Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nhà thơ Huy Trâm là bút hiệu của nguyên biện lý Nguyễn Hồng Nhuận Tam, không phải Nhuận Tâm, vì trên ông là luật sư Nguyễn Hồng Nhuận, và dưới ông, còn quý cô Trang Năm, Trang Sáu ...hình như cả đại gia đình đều theo ngành luật
Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thì thấy quá khứ, hiện tại hoà lẫn vào nhau, như là chuỗi ngày được nối dài thêm, để cho mình không tiếc nhớ tháng ngày đã qua, để không khiến phải ân hận nếu mình lỡ đi lạc một đoạn đường nào đó chẳng hạn.
Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Khung cảnh chùa vẫn xưa, nhưng nhân sự thì hình như thay đổi ...Tất nhiên người có như cây đâu mà cành thay lá mới,...
Thứ Tư, 27 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ờ nhỉ, núi Bà Đen sương nắng hai mùa, tưởng quyến rũ hơn An Lão nắng lửa thiêu đốt cả hoàng hôn cuộc đời, bất kể xuân hạ thu đông, sợ lắm ...
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy
Thứ Hai, 25 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Một phần sợ hãi thế giới hiển linh, hư huyễn vạn cổ, một phần bản tính và tâm tư tôi còn quá nhiều phức tạp, lo ra trong cuộc sống này, tôi hoàn toàn ký thác người xưa nơi cõi Phật từ bi hỉ xả...
Chủ Nhật, 24 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Không biết có phải tôi đa đoan không, mà tôi luôn được bằng hữu chúc câu: "Chúc Mỵ thân tâm an lạc". Có nghĩa là tôi khổ thân, khổ tâm lắm, ai cũng biết phải không?