VỀ SACTO - CAO MỴ NHÂN

Thứ Hai, 06 Tháng Mười Một 20177:00 SA(Xem: 2924)
VỀ SACTO - CAO MỴ NHÂN
 

    636455156088927960zzzaaq
VỀ SACTO   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Buổi tối, nhìn những quả đồi 2 bên đường ...rừng, sợ lắm . 

Anh nói rừng đâu mà rừng, xe chạy trên Fwy từ San Jose  lên Sacto, như chương trình Cao Mỵ Nhân đi trốn nỗi buồn, chớ rừng núi nào ở những city đầy ánh sáng đó. 

Thì đúng rồi, có rừng núi nào đâu, chẳng qua là câu thơ của thi sĩ tu sĩ Thích Tuệ Sỹ vương trên hoa cỏ đường trường : 

 

Trong ta là núi, là rừng 

Là muôn câu hát đã dừng trên môi...

            (Thích Tuệ Sỹ) 

 

Rứa đêm thứ hai về Sacto nghỉ lại hả? 

Thì có sai chương trình mô, ở ẩn am không được đãi ngộ, phải tìm về đại chúng chớ . 

 

Tới nhà con gái, cô nàng My Chi vừa đi học, vừa đi làm, vừa đi ...chợ ...hằng ngày, giao  cho bà khách mẹ một cái phòng, trong một chung cư thôi, theo như cô nàng kể, thì cứ mỗi 11 giờ khuya là nghe một tiếng khóc rất xa xôi vọng về ...

Dù có tinh thần thích tìm hiểu thế giới ảo như anh,  hay muốn làm văn chương trinh thám như nhà văn Hồ Linh bạn mình, mình cũng sợ bạc cả mặt ...

Tôi hỏi có ai cũng đã nghe như thế chưa ? Nàng My Chi trả lời : " Không, chỉ có một mình con nghe thấy thế thôi..." 

Chưa kịp để cái ba lô đựng quần áo chỗ nào, tôi đã hé mắt nhìn đồng hồ treo tường: 10.45 pm . 

Tôi nói: Hay là má ngủ phòng khách, hoặc MiMi ngủ chung với má . 

 

Nghĩ vậy, nhưng vẫn là chuyện ...trẻ con . 

Cứ 3 dãy nhà trong chung cư, lại xếp vào nhau thành một chữ U , lòng chữ U để xe của các nhà vừa nêu, 4 cột đèn mở sáng trưng ...

Nhưng tôi cứ cảm thấy không yên tâm gì cả ...Tôi thầm trách mình sao dại thế, đi chơi làm gì cho khổ chứ... 

Chung quy cũng chỉ tại anh thôi, nếu anh không "cấm vận " IPhone, thì mình ở nhà dưới Los Angeles, làm chi có tiếng cười , tiếng khóc nhảm nhí nơi mình tá túc này, thật cơ khổ...

Mình giận quá hỏi gặng Mi Mi ta : 

Mấy lần nghe như thế, là Mi ở  trong phòng đó, hay phòng khác, hoặc ở bất cứ nơi nào trong nhà ? 

Mi Mi ta úp mở : Con nằm phòng bên này này, rồi nghe từ cái phòng đó phát ra tiếng khóc . Tôi lại nhìn đồng hồ treo tường , lại phách lạc hồn xiêu, rồi ngập ngừng : 

Thôi má sang phòng bên, ngủ chung với con vậy, có chi 2 mẹ con cùng ù té chạy ... Mi nói. 

Tôi tức quá, la con gái: 

" Chạy đi đâu, ở thế mà cũng ở được à, thôi mai " tau" về sớm ..."

 

Con bé cười ngặt nghẽo: Má nói mới hay, mai về sớm thì cũng phải qua đêm nay ở đây đã, trừ phi rời khỏi đây trước lúc 11 giờ đêm .

Kim đồng hồ trên tường chỉ đúng 11 giờ. 

Tôi chẳng nghe thấy gì trong phòng Mi Mi nói, tôi ngó con bé, nó như vừa buồn cười, vừa như sợ hãi ...

Tới lượt Mi Mi thấy tôi lúng túng, cầm chặt tay nó, thì con bé cười phá lên : " Má sợ ma hả? " 

Tôi quát lớn : " Không." 

Nó đẩy tôi vào cái phòng ..." Khốn nạn" đó, nói gọn : " Thôi bà ơi, ngủ ngon nhé ...

Mi Mi đưa hành lý của tôi vô phòng mà nó đã kể ...có giọng ma quái 11 giờ đêm, trời khuya quá rồi ...

 

Vợ chồng con cái My Chi mới được 2 đứa em trai bảo lãnh qua 7 năm nay ... đã tạm ổn định: 2 vợ chồng và 2 con trai, gái đều đi học và đều đi làm ...

Nên tạm thời phải ở chung cư này, để ...tái định cư nơi quê hương mới,  văn minh giàu sang hơn cái thành phố Hòn Ngọc viễn đông, mà bạo quyền cs đổi là "thành Hồ ngu muội" lạc hậu, mất vệ sinh liên tục, sau khi bạo quyền đã phá hại di sản của 2 triều đệ nhất và đệ nhị Cộng Hoà miền Nam VN. 

Tôi phải đóng cửa lại, để tâm sự với anh qua Ipad. 

Hôm nay là ngày thứ hai tôi phiêu lưu vì tò mò coi thử sức khỏe mình đang ở mức độ nào, có còn phơi phới tiến lên, để hờn anh , hờn nhân vật thơ đã xây dựng cho mình bao nhiêu là cảm xúc trẻ trung, trong sáng như...pha lê, mình hay nói rứa đó. 

Nhưng qua gương mặt và giọng nói của Mi Mi, tôi cảm nhận được nỗi âu lo điều gì xa xăm lắm ...Tôi hỏi con gái: " Gia đình con không định đổi chỗ ở à ? 

Cũng định chứ má, ở thủ phủ này có một cung cách sống ...lãnh đạm lắm, đất còn khá rộng, đã bao nhiêu chung cư rồi, còn tiếp tục xây chung cư nữa, do đó cuộc sống có vẻ rẻ và kín đáo từng mảng xã giao. 

 

Là thế nào, má chả hiểu gì cả ...

Là thí dụ: "dân tộc ta" tới đây, như để quên đi nỗi niềm gì đó, có quý vị ở đây đã 40 năm hay hơn, từ thủa lập quốc tị nạn, lại có rất đông quý vị từ khắp các tiểu bang Mỹ tới, kể cả quốc gia khác, và nhất là VN mới qua nữa ...

Con gái tôi ở Saigon nó chỉ là một cô giáo cấp 2 thôi, nay bắt đầu lại cũng từ trên cơ sở sẵn có, nghĩa là phải lo đi học lại . 

Nó nói có nhiều sinh hoạt mới mẻ lắm, có vẻ chịu đựng giữ gìn mỗi hoàn cảnh riêng biệt đến ...nín thở luôn, hay tại con tôi tưởng tượng thế. 

 

Thành phần văn nghệ sĩ thì quả là những tên tuổi làm nên lịch sử tị nạn như : nhà văn HO Hà Thúc Sinh với " Đại học máu" này, nhà văn gốc trung tá Nhảy Dù của anh, là văn thi sĩ Hoàng Ngọc Liên, với nhiều tác phẩm, nhưng " Viên đạn cuối cùng"đã tạm thời để ông quy ẩn vì lão lai.

 Nhà văn ký giả Tô Ngọc, một thời múa bút ở Saigon xưa...

Nhà văn quân đội Trần Văn , nguyên thiếu tá VNCH.

Trần Văn có công giải oan tày trời cho vị tướng VNCH Đặng Văn Quang đã bị vô hiệu hoá tình cảm huynh đệ chi binh mấy chục năm qua...tướng Quang cũng đã về Sacto, để một thời ngậm ngùi, một thời chết trong thương mến xót xa của anh em lính QL / VNCH. 

Nên đám tang tướng Quang được ấm áp, âm vang bởi những phát đại bác Mỹ , cho đỡ tủi kiếp lưu vong, đó là nhờ ân nghĩa huynh đệ chi binh của cựu thiếu tá Trần Văn Ngà, trưởng phòng Chính Huấn Biệt khu Thủ Đô trước lúc tan hàng 1975. 

 

Ở Sacto có 2 nhân vật rất ...cô đơn trong cái nghĩa ồn ào tập thể. 

Một văn là nhà văn Nhật Thịnh, nguyên Quản Thủ Thư Viện Quốc gia VNCH . Tất nhiên ông là người đọc nhiều nhất các sách đông tây kim cổ .Bây giờ ông giải sầu chữ nghĩa trong khuôn khổ tờ váo văn nghệ Đất Đứng, và còn là chủ tịch hội Văn nghệ sĩ Việt Mỹ sáng chói một phương . 

 Nhà võ có cái tên như một kiếm khách , đại tá Tư Vấn VNCH . Chắc nhiều quý vị trong quân ngũ biết ông . Tôi có vài lần Ra Mắt Sách trên thủ phủ ấy, thấy ông mang dáng dấp của một Kinh Kha lạc lõng, trầm tư buồn hậu chiến...

Kể ra thì nhiều, nhưng đôi mắt của tôi bị hạn chế bởi nước mắt lúc nào cũng nhớ về ...anh, người vẽ cho tôi một cung đình mộng mị, rực rỡ trong cõi ảo, làm nhạt nhòa, khiến tôi phải  lang thang mấy ngày cho đỡ muộn sầu,  sao tôi nhiệt tình thế mà cứ bị ...dửng dưng như người Hà Nội lúc này, chả ai buồn ngó nữa . 

 

Lan man nghĩ tới ngang đây, tôi ngủ thiếp đi, vào mộng mị như đang đứng trước dòng sông dĩ vãng ở Huế xưa, ngó theo một cánh dù bay trong bát ngát tình thơ ...

Tôi thức dậy, thanh thản, nào có nghe tiếng khóc mơ hồ mỗi 11 giờ đêm nơi cái chung cư ...nghèo nàn ở thủ phủ, mà con gái tôi đang ...cố gắng vươn lên, để làm lại tất cả ở Sacto lạnh lùng, bí ẩn...

Sacto có một thành phố cổ, đồng thời có một nhà trắng bé nhỏ xinh xinh vọng về Nhà Trắng mỹ lệ, kiêu sa, huy hoàng  của đất nước Hoa Kỳ,  với hàng ngàn sắc tộc tìm đến, ở lại như thấy được  bóng dáng thiên đường nơi trần thế hôm nay ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 01 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cái tính dễ dãi cho tình cảm bộc phát, mình thấy lúc này mình gần gụi thơ Bùi Giáng dễ sợ.
Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Đơn giản nhưng kỳ bí... Phim trường mà...
Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nhà thơ Huy Trâm là bút hiệu của nguyên biện lý Nguyễn Hồng Nhuận Tam, không phải Nhuận Tâm, vì trên ông là luật sư Nguyễn Hồng Nhuận, và dưới ông, còn quý cô Trang Năm, Trang Sáu ...hình như cả đại gia đình đều theo ngành luật
Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thì thấy quá khứ, hiện tại hoà lẫn vào nhau, như là chuỗi ngày được nối dài thêm, để cho mình không tiếc nhớ tháng ngày đã qua, để không khiến phải ân hận nếu mình lỡ đi lạc một đoạn đường nào đó chẳng hạn.
Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Khung cảnh chùa vẫn xưa, nhưng nhân sự thì hình như thay đổi ...Tất nhiên người có như cây đâu mà cành thay lá mới,...
Thứ Tư, 27 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ờ nhỉ, núi Bà Đen sương nắng hai mùa, tưởng quyến rũ hơn An Lão nắng lửa thiêu đốt cả hoàng hôn cuộc đời, bất kể xuân hạ thu đông, sợ lắm ...
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy
Thứ Hai, 25 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Một phần sợ hãi thế giới hiển linh, hư huyễn vạn cổ, một phần bản tính và tâm tư tôi còn quá nhiều phức tạp, lo ra trong cuộc sống này, tôi hoàn toàn ký thác người xưa nơi cõi Phật từ bi hỉ xả...
Chủ Nhật, 24 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Không biết có phải tôi đa đoan không, mà tôi luôn được bằng hữu chúc câu: "Chúc Mỵ thân tâm an lạc". Có nghĩa là tôi khổ thân, khổ tâm lắm, ai cũng biết phải không?
Thứ Bảy, 23 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nên hôm đó tôi cứ giả vờ mán mường, giới thiệu với khách dự là buổi giới thiệu cuốn "truyện Nà Khê" của nữ sĩ Như Hiên, phu nhân giáo sư Nguyễn Duy Nhường, vị học giả, nguyên hiệu trưởng trường trung học Tương Lai, Nha Trang