CHUYỆN KHỜ... - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 16 Tháng Mười Một 201810:00 SA(Xem: 4370)
CHUYỆN KHỜ... - CAO MỴ NHÂN
636777473962899721zzzzaaaa

CHUYỆN KHỜ... -   CAO MỴ NHÂN 

 

Câu chuyện kể ra thì cũng hơi khờ và có phần lạc điệu. 

Số là biển đông đang sục sôi nước mặn, hay là trong nước đang đôi vầng nhật nguyệt bị vô tình té sấp vào nhau, khiến không gian mịt mù khói toả, sương bay ...

Người dân bình thường đi tìm soái chủ, chết nỗi người dân thường này, không biết thế nào trả lời đúng câu hỏi cua một thiếu niên mặt búng ra sữa, từ nước ngoài về kiếm thử gốc gác cội nguồn, cậu tên Nam . 

Nam họ Nguyễn, ở nước ngoài, đúng ra là ở Mỹ, tên đi học của Nam là Nam Nguyên, bởi trong lớp còn có Nam Lê, vv...

Bố Nam tên An Nguyên . 

Thật ra tên VN ở Mỹ đôi khi không thuận lợi  cho cuộc sống chung các sắc tộc . Như tên bố Nam nguyên si phải là : 

Nguyễn Vũ Thái An . Nhưng đi học rồi đi làm, bố Nam tự bỏ bớt 2 chữ ở giữa Vũ Thái đi, chỉ lấy phần tên còn lại là Nguyễn An, đọc kiểu Hợp  chủng quốc Hoa Kỳ , cứ xài tên An Nguyễn cho mau mắn. 

 

Thế là cậu bé VN chay, xuất thân từ dòng họ Nguyễn mênh mông ở VN quê hương yêu dấu, đã có lúc hãnh diện, song đôi khi cũng mơ màng tâm lý. Nam Nguyễn âm thầm tìm hiểu gia thế, gia phong vv...

Một hôm kia cậu ta cũng tình cờ như tôi đang tình cờ kể chuyện đây, là Nam Nguyễn hay Nguyễn Nam gặp được một ông " VN real."

Tại sao dám khẳng định ông ta real VN ? 

Thì có gì đâu, từ hình thức tới nội dung, ông VN real đó hiển hiện tất cả phong cách VN xưa 100% ...cội nguồn rồi . 

Ông VN real nói với Nam Nguyễn:

Có phải cậu Nguyễn Nam muốn biết cậu là ai, từ đâu tới phải không? 

Nam Nguyên trố mắt : 

Ô, sao ông biết tôi vậy ? 

Ông VN real cười tươi như hoa mặt trời : 

Không những tôi biết cậu, mà còn biết một số bạn cậu nữa, các cậu muốn có một dòng sông trong lành để tắm mát chứ gì ? 

Có khó đâu, vì các cậu đang đứng trên bờ sông ấy đấy. 

 

Nam nhìn trước sau, chẳng thấy có dòng sông nào cả, sao ông ấy bảo mình đang đứng trên bờ dòng sông ấy chứ . 

Nam rụt rè thưa: 

Ông à, tôi có thấy dòng sông nào đâu, sao ông nói tôi đang đứng trên bờ nó vậy ? 

Ông VN real lại cười tươi như hoa mặt trời đang nở giữa trưa: 

Đó là một dòng sông trừu tượng, vì trừu tượng nên chỉ có trong tâm tưởng thôi, không thấy ngoài đời được, nên gọi vô hình . 

Nam Nguyên chẳng hiểu nổi, phải chờ một ông đồ vừa giỏi Việt Ngữ, vừa giỏi English, translate cho nghe tường tận, ông đồ nhắn gởi một câu: 

Thật khổ cho các cậu, như bè rau muống thả trên hồ cá Hoa Kỳ, nhưng ông đồ lại gật gật đầu : 

Ấy nhờ thế mà rau muống VN ngon thêm, ăn lại an tâm vì không bị giống đỉa nhiệt đới rỉa rói như ở Việt Nam. 

Tình cờ nghe trộm được tới đây, tôi bỗng liên tưởng tới cái ao rau muống ở ngoài Bắc mà rùng mình ...

Chẳng lẽ lại kể cho quý vị nghe rằng nó, cái ao rau muống tôi thấy từ rất ngày xưa, thật là xưa, thủa bố tôi rời lâm nguyên Chapa về suôi. 

Cái ao nhà ông nội tôi có thả bè rau muống xanh ngắt, nhưng trời ơi, có cả ngàn con đỉa mập ù như chiếc lá tre, bơi loe ngoe, chứng tỏ chúng đã hút bao nhiêu là máu của những người sơ ý, có việc ra ao, hay đi ngang, bất ngờ té xuống đó ...

 

Sau buổi đó, Nam Nguyên bắt đầu học chăm hơn về chữ nghĩa, văn chương, văn hoá VN . Cậu còn tham gia các sinh hoạt hội đoàn của người Việt, nào tị nạn, nào lưu vong, nào tha hương, và nào di dân, du lịch, du sinh ( du học sinh ) vv...

Bây giờ ngày tháng dành cho cội nguồn đã chiếm nửa thời gian sinh sống ở Mỹ của Nguyễn Nam. 

Nam đang học UCLA, trên cháu tôi 2 lớp, cháu tôi mới nhập học năm nay. 

Hình như Nam Nguyen đắc cử cái chức gì đó của toàn thể sinh viên VN đang theo học đại học nêu trên. 

Hình như khi muốn làm trưởng đoàn hay thủ lãnh gì đó đã có dưới tay hàng trăm thành viên rồi, thì chỉ lo củng cố địa vị, bằng cách lấy lòng anh chị em là đủ . 

Nam đang bơi trong hệ tư tưởng cội nguồn, nên muốn tìm cho ra lẽ nguồn cội mình, Nam phải xả thân hơn nữa. 

Để thêm dữ kiện cho công chuyện tìm về nguồn gốc của mình, Nam đã tự ý về VN, tự ý đi sâu, đi sát vô những điều gọi là nhân dân, quần chúng ...không ngơi nghỉ . 

Và cuối cùng thì " được " Công An csvn mời về phường xóm gì đó, và được mời ăn cơm ...phần rất dân tộc tính vncs, tức là thế nào cũng được xơi một vài gắp rau muống hoặc chụng nước sôi, hoặc xào nước lã, cao lắm thì chút mỡ đường bột ngọt cho có vẻ mềm mại dinh dưỡng thiên nhiên . 

 

Sau đó chính trị viên ú tim ở đâu đó chờ đúng giờ hoàng đạo, đem một cuốn lịch sử nát bấy, ai đó đánh dấu sẵn cho Nam đọc những dòng toàn về giữ nước bằng tay không, mới là anh hùng, dũng sĩ . 

Chưa bao giờ Nam nhớ nhà và nhớ mẹ cậu đến thế . 

Cậu làm bộ khảng khái nói : 

Yêu nước là quyền của mỗi người được sinh ra trên phần đất ấy, và những liên hệ thân thuộc. 

Tôi là Nam Nguyên, sẵn sàng viết tờ tự kiểm, nhận tất cả những sai sót khi trở về quê hương này. Để "đả thông "tư tưởng, tôi" thành khẩn " khai báo tôi  chỉ muốn về tìm gốc gác mình, xem có đúng tôi là người VN, con ông  X ,và bà Y không, ngoài ra, tất cả mọi vấn đề khác không thuộc phạm vy tôi. Nhận tội thế là xong. 

Rồi khăn gói gió đưa ra phi trường, trở về với mẹ nơi xứ sở Tự Do mà chẳng đất nước nào trên thế giới có được . 

 

Mẹ Nam Nguyên đón con trai ở phi trường mới đây, sân bay LAX, ông thầy đặc trách văn học VN đã từng về quê hương xhcn cười tủm tỉm : 

" Nếu em nào muốn về tìm gốc gác, cội nguồn thì hãy hỏi tôi, tôi mới là người hướng dẫn các em đi tới nơi, về tới chốn trong danh dự, chứ đi như  tham dự trò chơi lớn, tìm mật thư vv...thì vừa lạc hậu, vừa dại dột lắm ..." 

Mẹ Nam tỏ vẻ không vui, bà nói trống không: Tìm cội nguồn làm chi cho xa xôi, mơ hồ, cội nguồn của con ở đây này. 

Mẹ đã đưa con qua đây, đến đây, mẹ chính là cội nguồn của con đó, không cần phải tốn công tốn của đi kiếm những cái viển vông, mơ hồ, vô tích sự ấy nữa .  

 

              CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn