LỜI THÂN ÁI CỦA BÌNH MINH - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 15 Tháng Tám 20186:00 SA(Xem: 2898)
LỜI THÂN ÁI CỦA BÌNH MINH - CAO MỴ NHÂN
 636697790667718847zzzaaa

LỜI THÂN ÁI CỦA BÌNH MINH  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Trời sáng lâu rồi, mình biết chứ. 

Nhưng mình có thức dậy muộn đâu. Vẫn 5:00 am, xuống bếp lo thức ăn trưa cho cậu con bới đi làm. Mỗi ngày đều như vậy, trừ những ngày nghỉ việc. 

Sau đó lại vô phòng, lên giường nằm mơ mộng ...đó đây, như là một việc làm bắt buộc, không có ...không được vậy. 

Tức là cái giờ tờ mờ sáng cho tới trễ hơn, đang còn ngái ngủ của những con mèo đi hoang trở về nhà (5 -7 :00 am).

Giờ đó cũng là giờ mình đi tìm tin tức của anh trên 2 cái mạng, mà mình cứ tự đùa là " 2 cái định mạng " điện báo thân quen trở thành yêu mến luôn. 

Viết tới đây, mình lại cảm thấy ...ghét mấy bà bạn Bắc kỳ cũ xưa của mình, là cứ xử dụng cái tiếng " yêu " bừa bãi, chẳng đúng tý nào. 

Thí dụ : " Mình yêu nó quá cơ Mỵ ạ ".

Mình hơi nhíu mày: " Bà yêu nó nào ? Yêu cái gì? " 

Mấy bà bạn lại cứ hồn nhiên: " Thì yêu con mèo, yêu cái đồng hồ kia kìa, hay yêu hoa hồng, không được à ? " 

Tôi đáp cộc lốc: "Không được". 

Rồi làu bàu: "Yêu bậy bạ thế mà cũng yêu là cái gì?" 

Ơ hay!  

Vâng, ơ hay, tôi đã quá thần thánh chữ "yêu", đến nỗi trong đời tôi, cho tới giờ này tôi vẫn quả quyết tiếng "yêu" của tôi, chỉ dành cho một người ...vô lý nhất. 

Buổi sáng tôi mong thư anh quá! 

Đúng ra buổi nào tôi cũng mong thư anh, dù sáng, trưa, chiều, tối...Thật khổ ? 

Vậy chớ mong thư có là khổ không mà đến nỗi phải thốt ra lời rằng: " Khổ quá  ! " chứ. 

Ố ô, tôi trông mong, chờ đợi thư anh thật đấy, điều này rất thành thật, dù giá trị sự việc của mỗi con người mỗi khác nhau. 

Có người mong giầu có, trúng số, thi lái xe đậu, hay thực tế nhất, là mong có công ăn việc làm đỡ vất vả hơn, lợi tức nhiều hơn, vv... chảng hạn . 

Chứ chẳng phải nhàn tản, vô tích sự như tôi: mong thư, và có lẽ mong thư của người mình yêu thương chẳng hạn . 

Thì tôi đã nhận được thư, mà là thư chép lại những lời trong Kinh Thánh. 

Tất nhiên tôi không phản đối, vì Chúa là trên cả mọi sự của tôi, lẽ nào tôi hờn dỗi không được nhận thư anh, chỉ có lời khuyên của Mẹ. 

Ôi, Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Mẹ mang niềm tin đến ...

Tôi đứng mãi ở chỗ "lavabo", đưa khăn lau mặt, lau nước mắt, nhưng nước mắt cứ chảy liên tiếp, không dừng được, tôi đang khóc, khóc rất nhiều nước mắt...tôi không nhìn gương nữa, không ra khỏi nhà tắm...

Chỉ có mình tôi ở nhà mỗi ngày, hôm nay cũng vậy. Tất cả mọi người đã ra khỏi nhà. 

Nhà tôi đang ở này chỉ có 4 người: cặp con đi làm, đứa cháu đi học gì đó, chỉ còn tôi với cái bồn rửa mặt, thêm mấy tấm gương soi sáng rỡ...

Gương vô cảm, không hề an ủi tôi, cũng như là chúng nó, những cái gương cũng không hề mừng rỡ mỗi lần tôi chịu khó trang điểm cho tươi tắn hơn. 

Nhưng chúng cũng không phải là mấy khách bàng quang rỡn mặt tôi mỗi ngày, nhất là như hôm nay, tôi đang buồn ...vô cớ,  ý quên, đang nhớ, nên mong thư anh, ô mà có thư rồi, sao tôi vẫn buồn vậy kìa. 

Anh ranh ma lắm, anh biết hết mọi chuyện tôi nghĩ quá rồi, thư là một chuyện, thư phải chuyên chở gì cơ, cái chữ " yêu " quái, mà nó biến diễn theo mỗi sự việc, mỗi con người như đang trình bầy, tôi hay vòi vĩnh, có voi đòi tiên đó bạn à.   

Đọc lời kinh thánh rồi, thì đừng đổ lệ chứa chan nữa, phải lau khô mặt, phải giữ tâm ngay thẳng và bền lòng ...chịu đựng, để vượt qua chứ . 

Trời ơi lại mộ đạo, giáo điều rồi ...

Tôi hé mắt nhìn gương, nhìn lâu hơn, và mở ...toang mắt ra như mở cửa đại sảnh, để lại:" bao nhiêu tân khách thì không đơi, chỉ đợi mình anh đến với em..." 

Cha chả, sao không tách bạch đôi điều chung một không gian, đó là hãy căng thẳng sợi tóc vô hình ra, sợi tóc rất thiêng liêng, mong manh, song không dễ bứt, không dễ đứt , sợi tóc ngăn chia giữa thánh thiện với tội lỗi. 

Sao anh cứ kiên nhẫn kéo mình về không gian trong sáng, vô tư, hồn nhiên, ngay thẳng vv...

Sao anh không làm điều tội lỗi? 

Không, anh rất thân thương quý mến mình, nhưng không sa vào tội lỗi. 

Không, anh đừng nghiệt ngã thế chứ. Trời ơi mình vừa muốn anh thánh thiện, vừa muốn anh khổ luỵ như mình vậy ư? 

Tại sao anh không như mình, tại sao anh không khổ luỵ? 

Mình đắm chìm vào nỗi xót xa, chưa tội lỗi đã ân hận. 

 

Phải đến một nhà thờ thôi. 

Vùng này có 2 nhà thờ, nhà thờ 135 Th và nhà thờ Redondo 

Beach. Tất cả các nhà thờ mình gặp từ xưa tới nay, chỉ mang tên con đường có nhà thờ, không thêm tên thánh cho nhà thờ, thật đơn giản mọi sự. Chúa bảo thế, mà mình cứ rắc rối nhiều chuyện không cần thiết ...

Chắc phải tới Redondo thôi, vì nghe nơi nhà thờ đó có Cha Hoà, vị Linh mục giảng hay nhất xứ. 

Cha giảng hay thì đã đành, nhưng có nghe không, có làm sai ý Cha, là vô hình chung làm sai ý Chúa đó không? 

Mình đắp chiếc khăn mặt ướt lên khuôn mặt ...tội lỗi dù chưa nặng nề lắm. Cha ơi, Cha cũng chỉ là đấng thừa sai của Chúa, anh cũng là một thừa sai, một truyền giảng đấy chứ. 

Thế thì không đến nhà thờ hôm nay, cứ ở nhà đọc trang kinh anh gởi lúc qua khỏi không giờ đêm qua, anh bắt đầu cho mình từng ngày mới, hỡi anh yêu quý ơi, chính anh là cánh chim trời, ngậm đoá hoa nhân ái từ hướng mặt trời mọc bay về đậu trước hiên nhà.

Cánh chim thương mến đã hót bản tình ca đầu tiên cho một ngày mới, anh thân kính, hay cánh chim vô hình trước sân nhà, hãy cất cánh bay đi, bay đi ...về phương trời của anh,  bỏ lại cuộc tình thơ đang chất ngất hoan ca, cho tôi ân hưởng bình yên trong ơn Thiên Chúa cao vời, bát ngát ...

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn