Steve Bannon, ‘bộ não’ ẩn mình của chính quyền Trump nói về Hồng Kông, Covid-19 và chiến tranh Mỹ-Trung

Thứ Sáu, 29 Tháng Năm 20202:00 CH(Xem: 490)
Steve Bannon, ‘bộ não’ ẩn mình của chính quyền Trump nói về Hồng Kông, Covid-19 và chiến tranh Mỹ-Trung
“Cần hủy bỏ ngay, hủy bỏ toàn bộ các thỏa thuận thương mại... Đồng thời chúng ta nên dừng và giới hạn toàn bộ hoạt động với Ngân hàng Trung ương Trung Quốc hay bất kỳ ngân hàng Trung Quốc nào... hoạt động ngay tại Hồng Kông” - Steve Bannon.
GQ9sowuefz5xOjammRqFtj3887x14l7oLHOE9hA4MjeF7Qd444cmjr-m6IVuIpIUIGYiCfSU94c7w2O9D3Bf6R-U5U2lJj_HE-S6zTguzlh1tG1yNcWdS7PArt3rE9AsPbSabIb1eoKC93F_iA

Steve Bannon, ‘bộ não’ ẩn mình của chính quyền Trump nói về Hồng Kông, Covid-19 và chiến tranh Mỹ-Trung


Ngày 24/5/2020, CNBC đưa tin rằng Ngoại trưởng Pompeo đã gọi Luật An ninh Quốc gia mà Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) áp dụng với Hồng Kông là “chuông khai tử” đối với nền độc lập tự trị của Hồng Kông. Cố vấn An ninh Quốc gia của Nhà Trắng, ông O'Brien, cảnh báo rằng Hồng Kông có thể sẽ mất đi tư cách là trung tâm tài chính quan trọng của thế giới.

“Rất khó hình dung Hồng Kông có thể duy trì vai trò là trung tâm tài chính của châu Á nếu như bị Trung Quốc chiếm lĩnh”, ông O'Brien nói với phóng viên Chuck Todd của NBC trong chương trình Gặp gỡ Báo chí. Ông cho rằng dịch vụ tài chính đến với Hồng Kông thời kỳ đầu là do nhà nước pháp quyền bảo vệ doanh nghiệp và một hệ thống tư bản tự do.

“Nếu tất cả những điều đó biến mất, tôi không chắc rằng cộng đồng tài chính sẽ ở lại đó… họ sẽ không ở lại Hồng Kông để bị thống trị bởi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, ĐCSTQ”.

Ông O'Brien cũng nhận định rằng điều này sẽ dẫn đến việc Mỹ áp dụng lệnh trừng phạt đối với Trung Quốc theo Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông năm 2019.

Về sự kiện này, NTDVN xin giới thiệu bài phỏng vấn ông Steve Bannon trên tờ The Wire China vừa qua. Ông Bannon chính là “bộ não” ẩn mình trong các chiến lược “bài Trung” và “thoái Trung” của chính quyền Trump kể từ khi Tổng thống đắc cử.

Từ khi rời khỏi Nhà Trắng với vai trò là Chiến lược gia chính của Tổng thống Trump vào tháng 8/2017, Stephen K. Bannon đã tập trung toàn bộ trí lực vào Trung Quốc. Ông là thành viên và nhà sáng lập của Ủy ban về mối hiểm nguy nhãn tiền: Trung Quốc. Ông đã lập nên mối liên kết với tỷ phú Trung Quốc ở hải ngoại có tên Quách Văn Quý (Guo Wengui), và chương trình radio của ông với nhan đề “Phòng trực chiến” (War Room) dành riêng một thời lượng định kỳ cho vai trò của Trung Quốc trong đại dịch virus Corona Vũ Hán. Là một bình luận viên định kỳ trên kênh Fox News và là vai chính trong 2 bộ phim tài liệu gần đây nhất có nhan đề “Nghĩa vụ thần thánh của nước Mỹ” (2018) và “Bờ vực” (2018), ông Bannon đã gióng lên tiếng chuông cảnh báo về một cuộc chiến đã và đang diễn ra. The Wire China đã phỏng vấn ông Bannon 2 lần trong 2 tuần vừa qua, vào ngày 12/5 và 23/5. Sau đây là bài phỏng vấn đã có hiệu đính.

Câu hỏi: Hôm thứ Năm (21/5), Bắc Kinh công bố họ có kế hoạch áp dụng Luật An ninh Quốc gia, theo đó lãnh đạo Trung Quốc sẽ kiểm soát Hồng Kông tốt hơn và làm suy yếu quyền tự do dân chủ của lãnh thổ bán tự trị này. Đây là một động thái táo bạo của ông Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo Bắc Kinh nhắm trực tiếp vào các đợt biểu tình và giới bất đồng chính kiến chống lại chính phủ đại lục. Quan điểm của ông thế nào về những sự kiện đang diễn ra liên tiếp ở Bắc Kinh và Hồng Kông?

Trả lời: Đây thực sự là một việc lớn. Vào tháng 12, Thượng viện và Hạ viện Mỹ đã thông qua với 1 phiếu chống duy nhất Dự luật Hồng Kông Tự do (tên chính thức là Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông). Tôi nghĩ rằng những yêu cầu cụ thể này cần phải được thông qua vào cuối tháng 5, hoặc ngay đầu tháng 6. Nó đang trong quá trình thông qua. Và tôi nghĩ rằng luật này đòi hỏi phải xem xét lại các thỏa thuận thương mại cơ bản giữa chúng ta và Hồng Kông, bao gồm cả các vấn đề tài chính. Rõ ràng là đạo luật trên không thể được thông qua lúc này. Việc này đã phá bỏ các khả năng thông qua. Kiến nghị mạnh mẽ của tôi là nước Mỹ cần chơi càng rắn càng tốt. Cần hủy bỏ ngay, hủy bỏ toàn bộ các thỏa thuận thương mại mà ta có. Đồng thời chúng ta nên dừng và giới hạn toàn bộ hoạt động với Ngân hàng Trung ương Trung Quốc hay bất kỳ ngân hàng Trung Quốc nào. Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đang hoạt động ngay tại Hồng Kông. Chúng ta cần giới hạn toàn bộ các hoạt động giữa nước Mỹ và các ngân hàng trọng yếu về tiền tệ của họ. Thêm vào đó, chúng ta cần ngay lập tức áp dụng các lệnh trừng phạt; hạn chế các cá nhân, bao gồm cả các quan chức Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Và nếu Bộ Chính trị Trung Quốc thông qua luật này, thì trừng phạt tất cả các thành viên của nó nữa.

Chúng ta nên triệu tập cuộc họp Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc ngay lập tức và thách thức Trung Quốc, với tư cách là thành viên thường trực, để ngăn chặn việc này. Cộng đồng quốc tế phải làm việc này. Vào sáng thứ Hai, là ngày nghỉ, Tổng thống cần triệu tập cuộc họp Hội đồng Bảo an và thách đấu với Trung Quốc. Đây chính xác là điều đã diễn ra đối với Czechoslovakia và Áo vào năm 1938. Với Hồng Kông thì đây là thời điểm đó. Nếu chúng ta chớp mắt thôi thì chúng ta sẽ tiến tới chiến tranh, một cuộc chiến khốc liệt, nếu chúng ta không ngăn chặn nó ngay lúc này. Giới tinh hoa quyền lực đang phạm sai lầm. Đây không phải là một cuộc chiến tranh lạnh. Đây là cuộc chiến kinh tế và thông tin sôi sục nóng hổi, và chúng ta đang trượt dốc nhanh chóng. Chúng ta đang bị lôi cuốn vào một cuộc chiến vũ trang nếu chúng ta không ngăn chặn việc này. Lúc này, tôi hoàn toàn ủng hộ các giải pháp thông qua các định chế đa phương. Nhưng nước Mỹ cần phải đứng lên lúc này. Ngày hôm qua, người Canada, Anh và Úc đã có thông cáo chung. Đây là lúc phải đưa việc này ra Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Việc này phá bỏ một hiệp định đã được ký kết và được Thượng viện Mỹ thông qua. Chúng ta đã từng ủng hộ mặt pháp lý cho họ.

Quan điểm của ông nghe có vẻ rất mạnh mẽ.

Hãy xem, không ai trên thế giới muốn chiến tranh, nhưng để tránh đụng phải chiến tranh thì bạn không có cách nào khác. Cách duy nhất làm những lãnh đạo độc tài này hiểu ra là khi ta thẳng thắn đối đầu với họ. Điều mà lãnh đạo Bắc Kinh đã làm không chỉ ngang ngược mà nó còn phá bỏ chế độ pháp quyền. Hãy quên cái hiệp định thương mại Mỹ-Trung đi. Nó không có ý nghĩa gì nếu họ hoàn tất việc này. Thỏa thuận đi kèm việc trao trả Hồng Kông vào năm 1997 là một trong những hiệp định quan trọng nhất của thế kỷ 20, mà các bên đều đã đồng ý, và cơ bản là được người dân Mỹ và Anh ủng hộ. Nghe này, Hoàng tử Charles đã viết trong hồi ký rằng khi chiếc du thuyền của Hoàng hậu rời Hồng Kông năm 1997, sau khi trao trả về Trung Quốc, ông đã ngoái lại trong cơn mưa và nhìn lại lá cờ. Đó là lá cờ Trung Quốc đang bay phấp phới trên bầu trời Hồng Kông. Và suy nghĩ của ông là: “Tôi thấy cực kỳ tồi tệ khi đã để Martin Lee (một chính trị gia Hồng Kông và là một lãnh đạo ủng hộ dân chủ) rơi vào tay những người cộng sản Trung Quốc”. Lời của Hoàng tử Charles giống như một điềm báo. Điều này đánh vào bản chất của phương Tây và bản chất của các nền dân chủ công nghiệp hóa; hoặc chúng ta ủng hộ pháp quyền hoặc chúng ta không. Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc cũng vậy, hoặc ủng hộ pháp quyền hoặc không. Martin Lee và Jimmy Lai (nhà tài phiệt truyền thông) đã bị bắt. Hiện ông Lee đã 81 tuổi rồi!

Ông nói sao với cáo buộc rằng ông đang bôi xấu Trung Quốc?

Tôi không bôi xấu Trung Quốc. Đó không phải là vấn đề về “virus Vũ Hán” hay “virus Trung Quốc”. Đó là ĐCSTQ. Hàng tuần, hay như hôm nay đây, tôi vừa có một buổi truyền hình đặc biệt 2 giờ đồng hồ “Rớt xuống địa ngục: phần 6”. Tôi là giám đốc truyền thông duy nhất hiện nay ở Mỹ tạo ra một diễn đàn cho những tiếng nói tự do từ Trung Quốc đại lục, họ nói về cuộc sống của họ dưới cái chế độ độc tài này. Tôi đã làm được 12 giờ truyền hình trong vòng 6 tuần qua. Bây giờ thì tôi không phát hình khuôn mặt của họ nữa, nhưng những tiếng nói của họ vẫn được nghe thấy. Thật xúc động. Và phản hồi từ công chúng Mỹ thật là tốt. Họ muốn biết nhiều hơn nữa. Trước đây họ không được biết về những thống khổ ở Trung Quốc. Nước Mỹ nghĩ rằng ở đó toàn người cộng sản Trung Quốc. Tôi nói: “Mọi người có biết không, họ không sở hữu đất đai. Không có sở hữu tài sản cá nhân. Không có cải cách về đất đai từ năm 1949”.

Chiến lược gia trưởng Nhà Trắng Steve Bannon (phải) lắng nghe Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump khi bắt đầu cuộc họp với các chuyên gia an ninh mạng của chính phủ tại Phòng Roosevelt tại Nhà Trắng ngày 31 tháng 1 năm 2017 tại Washington, DC. Trích dẫn vụ hack máy tính tại Ủy ban Quốc gia Dân chủ của Nga, Tổng thống Trump nói rằng các khu vực tư nhân và công cộng phải làm nhiều hơn để ngăn chặn và bảo vệ chống lại các cuộc tấn công mạng. (Ảnh của Chip Somodevilla / Getty Images)

Ông có hợp tác với chính quyền Trump hay các thành viên Hạ viện về những vấn đề này không?

Tôi không muốn nói tôi làm việc với ai trong chính quyền Trump, nhưng tôi trao đổi với họ rất nhiều lần mỗi ngày. Và tôi chưa bao giờ ngừng hợp tác với Hạ viện. Ủy ban về hiểm họa nhãn tiền: Trung Quốc (một tổ chức do ông Bannon đồng sáng lập nhằm chống lại sự trỗi dậy của Trung Quốc), chúng tôi làm việc thường xuyên liên tục với Hạ viện. Và chúng tôi cố gắng hợp tác với Thượng nghị sĩ Marco Rubio, Tom Cotton, Josh Hawley, và Ted Cruz. Có một nhóm lớn các nghị sĩ đã mạnh dạn trao đổi về các vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Và câu hỏi của tôi là: Bà chủ tịch Nancy Pelosi đâu? Tôi muốn bà Nancy Pelosi của những năm 90. Sự nghiệp chính trị của bà ấy bắt đầu từ những quan ngại của bà ở San Francisco liên quan đến điều xảy ra ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Bà Nancy Pelosi đến Quảng trường Thiên An Môn vào những năm 90 và bà đã bị cảnh sát ở đó quấy nhiễu. Bà ấy đã từng là người có thể thổi ra lửa!

Ủy ban Giám sát An ninh và Kinh tế Mỹ-Trung có một báo cáo tuyệt vời hàng năm, và nhiều người giỏi nhất làm ra báo cáo đó chính là nhân viên của bà. Vậy vai trò của Nancy Pelosi về các công việc phối hợp này tại Hạ viện là gì? Bà đã để cho cái hội chứng bài trừ Trump cản trở chuỗi thành tích về nhân quyền của chính bà, ủng hộ nhân quyền người dân Trung Quốc. Điều tôi thích về Nancy Pelosi là qua những gì bà đã làm thì bà có tố chất đó. Nó không phải về Trung Quốc hay người Trung Quốc. Nancy là một trong số những chính trị gia nhận ra việc này đầu tiên. Bà ấy đã từng chống lại ĐCSTQ ngay trước cả Trump. Ông Trump còn đang quan tâm đến Nhật Bản vào năm 90. Nancy Pelosi là chính trị gia đầu tiên thách thức ĐCSTQ. Nhưng giờ đây, tại thời điểm khủng hoảng này, thì bà lại mất tích. Chúng ta cần bà lãnh đạo, thế giới cần vai trò lãnh đạo của bà.

Căng thẳng leo thang giữa Mỹ và Trung Quốc, và các nhà phân tích cho rằng chính sách của Trump với Trung Quốc càng ngày càng giống quan điểm của Steve Bannon. Có đúng thế không?

Lý do mà chúng tôi thắng cử năm 2016 là vì Trung Quốc và thương mại. Ý tôi là nếu bạn nhìn lại thì kể cả Tổng thống Trump cũng đồng ý là như vậy. Ông đã nói vậy trong bài phát biểu trước toàn dân, và giờ đây ông vẫn nói vậy. Và bầu cử 2020 cũng sẽ là về việc này. Đây là điều quan trọng duy nhất. Không phải là dịch bệnh vừa qua không ảnh hưởng đến lịch sử thế giới, mà là Trung Quốc là vấn đề quan trọng duy nhất, là lý do duy nhất cần quan tâm.

Hãy nhìn lại, điều gì đã xảy ra với quan hệ Mỹ-Trung trong 8 đến 10 tuần qua đối với đại dịch toàn cầu và dẫn tới những xung đột liên quan đến nó, và Mỹ Trung đều đang đổ tội cho nhau? Đây có phải những diễn biến không đáng có hay là việc không thể tránh khỏi hay thậm chí là cần thiết?

Điều đơn giản và quan trọng nhất là việc này đã được làm rõ. Mọi việc rõ như pha lê. Chúng ta đang chiến tranh với ĐCSTQ. Đó là điều mà chúng ta đang bàn đến. Không phải là về nước Trung Quốc, và càng không phải là về người dân Trung Quốc. Trên thực tế, họ lại chính là nạn nhân lớn nhất. Mục tiêu là ĐCSTQ, với sự tàn bạo lạnh lùng, lừa lọc, bất nhân và thiếu tôn trọng các giá trị phổ quát. Những điều này đã lộ rõ mồn một, đại dịch đã phơi bày điều đó. Nó đã cho thế giới thấy được rõ ràng rằng chế độ đó là gì, họ muốn gì và họ sẽ làm gì để đạt được các mục đích của mình. Hiển nhiên họ muốn trở thành siêu cường của thế giới, với một kiểu quyền lực độc tài. Những kẻ khác bị phơi bày là những tay sai, thằng hề, đồng hành và chó săn của họ.

Và đó là những ai?

Nó là tổ hợp gồm thành phố London (trung tâm tài chính của Anh Quốc) và Phố Wall và các tập đoàn toàn cầu, kể cả những kênh truyền thông. Cụ thể hơn nhé. Tất cả những chương trình truyền hình này đang diễn ra hàng giờ. Và vào Ngày của Mẹ, có cả một chương trình chống Trump và nói xấu việc chính quyền đã đối phó với dịch bệnh và khủng hoảng kinh tế như thế nào. Ngoại trừ Peter Navarro (trợ lý của ông Trump và là giám đốc chính sách sản xuất và thương mại) và Tom Cotton, và chương trình truyền hình Fox của Maria Bartiromo, thì không chương trình nào nói về Trung Quốc. Khi bạn quan sát truyền thông dòng chính, thì Trung Quốc không phải là chủ đề trao đổi cấp thiết. Và đối với tôi, điều đó là không thể chấp nhận được. Đây là một đại dịch toàn cầu. Chúng ta đang ở giai đoạn ban đầu của nó, nó đã tạo ra một cuộc khủng hoảng kinh tế, phá hoại cả tổng cầu và tổng cung và chuỗi cung ứng. Đó là khủng hoảng cả cung và cầu, điều mà thế giới chưa bao giờ gặp phải cùng lúc. Nó dẫn tới một cuộc khủng hoảng tài chính ghê gớm. Điều đã diễn ra hồi năm 2008 là quá mờ nhạt nếu mang ra so sánh. Mỹ đã phải bỏ ra 9.000 – 10.000 tỷ USD ngân sách vì vụ này thông qua Ngân hàng Trung ương Mỹ. Và quy mô khủng hoảng quá lớn đến mức người ta chưa thể hình dung hết. Và tất cả những điều này đáng ra đã không xảy ra nếu ĐCSTQ có được một chút tử tế hay tôn trọng với chính người dân Trung Quốc.

Nghe có vẻ như ông tin vào thuyết âm mưu cho rằng virus bắt nguồn từ Trung Quốc một cách cố ý. Đúng vậy không?

Tôi không tin vào các thuyết âm mưu, nhưng tôi cũng không tin vào ngẫu nhiên. Nếu chúng ta chứng minh được đó là một phần của một thí nghiệm bị trục trặc, hoặc là một phần của một chương trình vũ khí sinh học mà nó không nên có… Tất cả những điều đó đang được điều tra, không chỉ tình báo của năm nước đồng minh (Mỹ, Anh, Canada, Úc và New Zealand), mà nhiều nước khác nữa cũng đang làm việc này. Chúng ta sẽ tìm ra, cụ thể là dần dần sẽ tiến gần tới nguồn gốc tại Vũ Hán.

Tuy nhiên điều mà chúng ta biết - đây là thực tế - là từ tuần đầu tháng 12/2019, và ít nhất là đến ngày 20/1/2020, họ đã giấu nhẹm việc này. Và cụ thể là họ giấu người dân Trung Quốc việc này. Họ cũng giấu cả thế giới việc này. Họ đã liên tục chủ động nói dối. Họ biết rõ chúng có thể lan truyền từ người sang người. Họ biết chúng lan truyền trong cộng đồng từ tuần thứ ba hay thứ tư của tháng 12/2019. Họ đã truy tố rất nhiều anh hùng Vũ Hán, những người đã cố gắng cảnh báo cho các đồng bào của họ. Như anh biết, họ truy tố bác sĩ Lý [Lý Văn Lượng, người cảnh báo sớm nhất về virus, và đã chết vì Covid-19 ở tuổi 33] và còn nhiều người dũng cảm nữa. Và họ đã ép người ta ký vào biên bản xác nhận rằng đã phao tin đồn nhảm, đó là một trong những việc tồi tệ nhất mà ai đó có thể làm ở Trung Quốc. Họ đã cố gắng đàn áp những việc làm tốt này. Họ không bao giờ nói với người dân ra vào Vũ Hán cho đến khi thực sự cần thiết. Và ơn Chúa vì một việc: đó là Tết Âm lịch, họ đã buộc phải đưa ra thông tin và cấm di chuyển trong nước Trung Quốc. Hàng năm, đó là giai đoạn di dân lớn nhất trong lịch sử loài người. Họ phải cấm vì họ biết nó sẽ nổ tung khắp nơi ở Trung Quốc. Chúng ta không có cách nào hình dung nổi hậu quả nếu họ làm khác. Cho nên chúng ta đã may mắn, nhưng không phải do ý của họ. Hành vi sai trái của họ là họ cấm di chuyển trong nội địa Trung Quốc, trong khi cho phép người Trung Quốc bay khắp nơi trên thế giới và lan truyền dịch bệnh này. Họ từ một nước xuất khẩu ròng các thiết bị y tế cá nhân (PPE) trở thành một nước nhập khẩu ròng, biết rõ rằng PPE sẽ là yếu tố quyết định đối với các chiến sĩ tuyến đầu, bác sĩ, y tá. Họ hiểu rằng phần còn lại của thế giới sẽ thậm chí không thể xét nghiệm nổi nếu thiếu PPE. Họ đã hút sạch thị trường PPE ở châu Âu, Mỹ, Úc và Brazil.

Điều này tương đương với cố ý giết người. Và đó là vì sao nó cần phải được phán xét rõ ràng trong tương lai. Họ phải chịu trách nhiệm vì bản chất máu lạnh của việc này. Nó thực sự gây sốc ngay cả với chuẩn mực đạo đức thấp nhất mà chúng ta nhìn nhận họ. Đại học Southampton ở Anh đã nghiên cứu và cho thấy nếu Trung Quốc chủ động cảnh bảo việc Covid-19 lan truyền qua người và cộng đồng vào thời điểm tuần đầu tháng 12/2019 hoặc tuần đầu tháng 1/2020, thì 95% chết chóc, đau khổ và tàn phá kinh tế có thể đã không xảy ra.

Thời gian qua ông đã có chương trình phát thanh radio từ tầng hầm của ông tại Breitbart Embassy. Và có thời điểm tên của nó đổi từ “Phòng trực chiến” thành “Phòng trực chiến: Dịch bệnh”. Ông đã nói về nội dung này rất nhiều trước khi người Mỹ hay thậm chí là Nhà Trắng coi nó là nghiêm túc. Tại sao lại như vậy?

Tôi có linh cảm về Trung Quốc. Tôi đã sống ở đó. Tôi ở đó từ những năm 1970. Tôi là một sĩ quan thủy quân trên tàu chiến thuộc hạm đội 7. Đồng thời, tôi biết Miles Guo (một tỷ phú Trung Quốc tị nạn tên là Quách Văn Quý hay Miles Kwok) và “Phong trào Người thổi còi” (Whistleblower Movement). Tôi là chủ tịch Tổ chức Xã hội Pháp quyền và đồng sáng lập của Ủy ban hiểm nguy nhãn tiền: Trung Quốc. Hồi đó chúng tôi có mặt tại các cuộc biểu tình khắp nơi trên đất Hồng Kông. Chúng tôi phát thanh và đề cập chuyện đó vào tháng 5/2019. Và mới bắt đầu làm quen với người dân Trung Quốc và những nhà bất đồng chính kiến và nghe về tính nghiêm trọng của vấn đề này ở Trung Quốc. Tôi sốc khi được nghe về một đợt cấm di chuyển vào dịp Tết. Và cụ thể là tôi nghe về việc cách ly tỉnh Hồ Bắc và Vũ Hán vào tuần thứ ba của tháng 1. Tôi và Miles đã phát sóng vào ngày 18 và 19. Rõ ràng là thủ đô Washington, New York, và London là rất gần nhau. Người Mỹ nên hiểu rằng những trung tâm quyền lực này rất gần nhau.

Đức Duy

Nguồn : https://www.ntdvn.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn