CHO TÔI MỘT NÉN NHANG TRẦM

Chủ Nhật, 12 Tháng Mười Một 20173:30 SA(Xem: 8970)
CHO TÔI MỘT NÉN NHANG TRẦM

Cho tôi một nén nhang trầm,         
Thắp lên để khóc tình trăm năm buồn
KIM CHI

        https://i1.wp.com/1-22infantry.org/pics5/belis165.jpg

Sáu tháng đã trôi qua kể từ ngày những dòng nhắn tin tìm Phú được đăng trên trang Web luocsu.tk. Lời nhắn tin như rơi vào hư vô. Sáu tháng, với tôi đã gần bằng 40 năm lạc nhau giữa cuộc đời nhiều giông tố. Tôi đi tìm Phú, phải chăng tôi đang cố tìm lại tuổi trẻ của mình trong tuyệt vọng? Chẳng phải cái khoảng đời đẹp đẽ ấy tôi đã đánh mất rồi sao? Cô bạn thân nói rằng hãy buông tay, thả cho quá khứ bay đi, lòng mình sẽ nhẹ nhàng hơn. Cụm từ “buông tay-thả” gợi nhớ con đường Hồng Thập Tự với hai hàng cây Sao cao vút. Mùa hè hoa Sao rụng xoay tròn trong gió trước khi rơi xuống vỉa hè. Tôi và đám bạn học trò đã tranh nhau nhặt lấy những cánh hoa Sao để rồi buông tay, thả cho hoa xoay tròn thêm vài lần nữa. Quả thật lúc đó lòng mình vui và tâm hồn mình nhẹ nhàng, phơi phới. Nhưng liệu khi buông tay cho kỷ niệm rời xa, ta có thật sự nhẹ lòng hay phải ray rứt khôn nguôi? bỗng dưng tôi thấy tội nghiệp cho mình!Sài gòn những ngày cuối năm trời se sắt lạnh. Tôi chợt nhớ những ngày cuối năm 1975, Sài gòn tự dưng lạnh kinh khủng. Lạnh hơn bất kỳ mùa Noel nào trước đó. Cái lạnh tấn công những người ở lại thiếu áo, thiếu cơm, thiếu vắng bạn bè… không thương tiếc. Tôi trở vào trường trong nổi tủi thân vô hạn. Đại học Luật Khoa đã đổi thành Đại học Kinh Tế, phải thi lại, đậu, mới vào học. Lạnh, buồn, thiếu thốn…tinh thần đâu mà thi với cử? Vậy mà tôi vẫn cố. Với tôi lúc này, học là cách để tìm quên. Tôi đi học, lủi thủi một mình như con sâu con kiến. Nước mắt để rớt ra là điều xa xỉ, tôi nuốt ngược nước mắt vào lòng. Mấy cầu tàu ABC ở bến Bạch Đằng không còn một “Hạm” nào neo đậu. Tất cả đã “ra khơi”. Đôi khi tự hỏi ngoài mình ra, còn bao nhiêu cô gái Sài gòn tuổi 18, đôi mươi  đứng thẫn thờ trên bến vắng?  Sự chia cách khi hòa bình khủng khiếp nhiều lần so với sự hủy diệt trong chiến tranh. Tử biệt hay Sinh ly nào có khác gì nhau?

https://c1.staticflickr.com/3/2511/32636545610_88c16c879f_b.jpg

Nhiều năm đi qua, như những cánh hoa Sao trong gió, bạn bè tôi lần lượt xa tôi. Đứa lấy chồng, đứa đi xa, đứa vĩnh viễn không về. Cây Ngọc Lan trong sân nhà, nơi mà nhiều năm trước, anh chàng Trung úy HQ tên Phú đã đứng hiên ngang, cây cao vượt tầm tay và trổ đầy hoa trắng. Hoa tỏa hương thơm ngát. Xưa đi học, đứa nào cũng thuộc lòng hai câu thơ: “Hãy là hoa, xin hãy khoan là trái. Hoa nồng hương, còn trái lắm khi chua!” . Tôi không thể mãi là hoa để mòn mỏi nồng hương trong đêm tối. Bởi, ở bến bờ nào đó có ai chờ tôi đâu, cũng chẳng ai dặn dò tôi đợi. Và tôi biết chắc rằng sẽ không có một ai hờn trách khi mình rẽ lối, sang sông. Ngày theo chồng, trong túi hành trang có những bài thơ cũ. Những bài thơ đủ để khóc một thời con gái. Thỉnh thoảng về nhà thăm má, nhìn cây Ngọc Lan xanh mướt lòng tôi cồn cào nổi nhớ; nhớ về màu áo xanh của biển, nhớ con tàu 505 hùng tráng đã oằn mình gánh nặng nợ non sông.

Tôi gõ trên Google từ khóa HQ505, nhiều bài viết hiện ra và tôi đã tự ru tôi ngậm ngùi. Tôi đọc Tháng Tư Cả Một Đời Người Trước của Nguyễn Nhật Cường, đọc nhiều lần và lần nào cũng tràn đầy cảm xúc. Tôi hình dung ra Phú trong từng trang viết. Những tình tiết dữ dội, khốc liệt, những khoang tàu từng chở đầy mơ ước tuổi thơ tôi lại chở nặng những đớn đau trong những ngày đất trời nghiêng ngửa. Tôi đọc những tên người, tên tỉnh xa xôi; tôi hình dung được những bàn tay  níu giữ, những bàn chân rời xa, những giằng xé tâm can và cuối cùng là những giọt nước mắt của tác giả, và của cả tôi, người đọc!

Như một phần đời không ai xâm phạm, tôi đọc và tôi viết về HQ505 để tôi nhớ về tôi 18 tuổi và Phú mãi mãi tuổi 25, 26. Những dòng nhắn tin tìm người, xem như một nén nhang thơm, tôi thắp lên để mình tôi thương tiếc.

KIM CHI

http://www.bienkhoi.com/so-57/cho-toi-mot-nen-nhang-tram.htm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 07 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
Em nói rồi, không dễ dàng đâu, không phải là không dễ dàng cho em bắt đầu kể anh nghe, mà là thật sự khó khăn để anh có thể chấp nhận một sự thật, rằng, câu chuyện về phần đời
Thứ Hai, 04 Tháng Mười Hai 20179:00 SA
Mưa và sấm sét gầm gừ ngoài cửa sổ. Trong nhà lại bị cúp điện, wifi tắt ngúm. Mất mạng kéo theo mọi công việc dang dở trên laptop cũng tắt ngúm.
Thứ Sáu, 01 Tháng Mười Hai 20177:02 CH
(HNPD) tưng bừng hoa lá cành bàn chuyện …hình ảnh, mầu sắc, âm thanh…cả mùi vị của cuộc tranh cử tổng thống Hoa kỳ 2016. Ở giai đoạn mở đầu, ta kêu là bầu cử sơ bộ (primary election). thật là không giống ai, chẳng theo …sách vở nào hết trơn, xưa nay có thấy như rứa bao giờ đâu.
Thứ Sáu, 01 Tháng Mười Hai 20179:00 SA
Dương Ngọc Ánh - Thực sự càng vào tuổi già chàng càng “ ngớ ngẫn” và hay quên. Ngày xưa khi chàng còn trai trẻ thì có lẽ có “hạnh kiểm” hơn trong những ngày tháng muộn màng.
Thứ Năm, 30 Tháng Mười Một 20174:17 SA
Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là… yêu quá là yêu. Yêu đến như thế là quá mê đắm, quá si tình.
Thứ Ba, 28 Tháng Mười Một 20179:13 CH
Vào một buổi trưa thượng tuần tháng 5, khi qua con đường Phan Đình Phùng, tôi bắt gặp một hình ảnh vô cùng cảm động và vô cùng thương xó
Thứ Ba, 21 Tháng Mười Một 20174:15 SA
Khi sang đây, thời gian đầu tôi xin được việc làm với đồng lương khá cao: Chùi rửa, thay bao rác, quét dọn vệ sinh trong một cao ốc có bốn tầng lầu. Từ chín giờ tối tới hai giờ sáng. Địa điểm khá xa
Thứ Hai, 20 Tháng Mười Một 20175:54 CH
(HNPD)Thế hệ của Cha tôi cũng nhiều gian truân, điêu đứng không khác nhiều so với thế hệ của chính tôi (năm nay 2016, cũng đã 85 tuổi).
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 20178:02 SA
(HNPD) -Chu choa ! Đường xá, xe cộ ở Mỹ thế này!-
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 20175:30 SA
Như thế tôi đã có một hình ảnh để tạm gọi là nhớ nhung. Như thế tôi đã có một dòng suối tóc đen tuyền và một con mắt giấu trong bờ suối như bắt tôi phải cố tìm kiếm một cõi mê lộ.