Đi chợ trong mùa đại dịch Vũ Hán - Hùynh Hùng

Thứ Tư, 11 Tháng Ba 20203:04 CH(Xem: 875)
Đi chợ trong mùa đại dịch Vũ Hán - Hùynh Hùng
dauco-toilt
Đi chợ trong mùa đại dịch Vũ Hán - Hùynh Hùng


Cuối cùng anh chàng Tedros ,cưu Bộ Trưởng Y Tế Ethiopia ,đương nhiệm Tổng giám đốc WHO mới chịu tuyên bố Viêm Phổi Vũ Hán là đại dịch ,nhưng tác nhân là con siêu vi khuẩn Vũ Hán (Wuhan Coronavirus) không chịu gọi ,người ta đổ lổi chắc có lẻ anh Tedros này có chấm mút gì với tiền nhân dân tệ Trung quốc (Yuan) nên anh mới đạt tên và bắt mọi người cùng gọi con siêu vi khuẩn Vũ Hán này là COVID-19,bên Việt Nam ta ,nhất là trên Facebook các anh chị em Việt Nam hóa là  siêu vi khuẩn Cô Vy :
- "WHO tuyên bố Covid-19 là đại dịch
Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus vừa chính thức tuyên bố Covid-19 là đại dịch,tại cuộc họp báo thường kỳ tại Geneva, Thụy Sĩ hôm 11/3/2020 "

Ở đây không bàn đến cách tìm ra nguyên nhân,cách dự phòng cho cá nhân và cho toàn xã hội khỏi bị lây lan,có ảnh hưởng đến kinh tế không cho các nước ... hay xa hơn có làm sụp đổ rối lọan xã hội ,thay đổi chính quyền ở những nước bị ảnh hưởng nặng nề do con siêu vi khuẩn Vũ Hán này không?
Chỉ nói lên cảm nghĩ khi đi chợ mua đồ xài cho gia đình trước sự đe dọa của cơn đại dịch này  :
-1/ Bình thường ,trước khi cơn đại dịch xảy ra :
Đi chợ là “chuyện thường ngày ở huyện” ,khách hàng thích là đi,mua gì mà ở nhà cần ,ở nhà thiếu ,mua bao nhiêu cũng được không ai chê cũng không ai khen sao mua nhiều thế .Thời gian đi chợ khi thì ngắn khi thì dài giống như khi vui thì đậu khi buồn thì bướm bay . Khách hàng là thượng đế  ,như ở tiệm Costco ở Mỹ ,nếu mua nhiều ,nhất là phụ nữ : các cô trẻ hay các bà già đều như nhau chỉ hô một tiếng thì nhân viên ở đây sẽ đẩy xe đồ mua ra tận "parking lot" và chất đồ lên xe giùm với sự nhiệt tình đầy vui vẻ  không phiền hà tí nào cả .
-2/ Nhưng khi con Vũ Hán bắt đầu tàn phá thành phố Vũ Hán của tỉnh Hồ Bắc rồi lan rộng đến các tỉnh lân cận của anh Tàu Cọng ,lan đến các nước xung quanh kế cận rồi vượt đại dương đi đến các châu lục khác bằng thuyền ,bằng máy bay lan đến nơi các châu lục còn lại . Hồi xưa sau 1975 gọi là Vượt biên bằng thuyền hay bằng máy bay .
Khách hàng bây giờ không được nâng niu chìu chuộng nữa ,hết thời rồi . Trước đây ai cũng lịch sự ,nói năng nhỏ nhẹ ,nhường nhịn,giúp đỡ lẫn nhau,Hoa Ky là nước gồm nhiều sắc dân bởi thế cho nên mới gọi là Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ .Dù là sắc dân nào đều học tính "ga lăng" ,không có sự kì thị  . Thế rồi sự  "ga lăng"  này biến mất để rồi biến thành sự kì thị ,có lẻ đã lâu rồi ít còn xảy ra ,nếu có chăng chỉ chất chứa trong lòng,vì luật pháp không cho phép,đến khi sự nguy hiểm lan tràn ảnh hưởng đến mạng sống ,lúc này nó bùng phát trở lại như ở châu Âu,châu Mỹ ,ví dụ : Je ne suis pas un virus hay là I'm not a virus ,đây chỉ là sự kì thị bằng ánh mắt hay kì thị thụ động ,đến lúc chuyển qua hành động là đuổi khỏi xe "metro" ,người da vàng mặc nhiên là người Tàu ,không cần biết Tàu cũng có hai ba thứ như Tàu lục địa Tàu Đài Loan và hiện nay có Tàu Hồng Kông muốn tách rời Tàu lục địa .
- Khởi đầu cũng là da vàng ở các chợ Á Đông ,người ta đi săn lùng gạo là chính ,mua sạch ,dân ta gọi là mua trữ .Ai cũng hốt hoảng đi chợ là vào ngay chổ hay để gạo ,chợ nào cũng trống  : hết gạo .Có chợ tăng giá (cái nầy nghe quen quen) từ 40 đồng một bao 50lbs lên đến 70 đồng ,có chợ đem gạo cất vào kho ,chỉ bán "nội bộ" cho nhân viên, cho người quen .
- Đến khi người Châu Á tiến vào chợ Mỹ ,đặc biệt là Costco vì là chợ bán sĩ,giá lại rẻ ,các chợ khác bình thường : Gạo ,Nước ,Giấy vệ sinh ,nước và ít hơn là thức ăn đồ hộp . Đến lúc này đủ sắc dân Mỹ ,Mể ,Trung đông,Ấn độ đều có cả ,tham gia vào trận chiến mua hàng tránh dịch
Từ bán sĩ qua bán lẻ ,sắp hàng dài dài làm nhớ lại và biết rỏ hơn về luật cung cầu ,khi cầu nhiều hơn cung nên hồ i đó ông bà mình có câu : Gạo Châu Củi Quế .Hồi đó không tiền để mua ,bây giờ đại dịch có tiền cũng chịu thua ,nhìn cảnh Vũ Hán Hồ Bắc hay Đại Hàn những người có tiền khi biết mình mắc bịnh đã đem quăng tiền từ lầu cao xuống đất ,tiền bạc lúc này không phải là : Tiền là Tiên là Phật ,là sức bật của tuổi trẻ ,là cái đà danh vọng là cái lọng che thân .... Tiền là hết ý ,vậy mà con Virus Vũ Hán này đã thay đổigiá trị của đồng tiền ,chỉ là giấy vụn chăng ?
- Người ta chen lấn,tranh giành những bịch giấy vệ sinh,bao gạo,những két nước ,đâu rồi cảnh lịch sự đến phiên ai  người đó lấy ,cảnh thoải mái ở xứ người nay còn đâu nữa . Bây giờ đi mua nước ,mua giấy ở Costco  là phải sắp hàng dài ,lòng vòng để chỉ mua hai thứ nước uống ,giấy vệ sinh và số lượng giới hạn ,đôi lúc đến phiên mình thì hết ,nhất là giấy vệ sinh .
Các nhân viên ở đây la lớn mua giấy mua nước sắp hàng theo lối này,mở ra con đường được đi,và con đường không được vào ,hết rồi chỉ độc nhất một con đường ,dù trắng,hay đen hay vàng đều tuân lệnh răm rắp.Nhớ lại  sau 1975 những người dân miền  Nam mới biết được câu lan truyền từ dân miền Bắc đem vào:
   "Đem bót công an đặt giữa trái tim người
   Bắt tình cảm ngược xuôi theo luật đi đường nhà nước"
............ bị quản lí hết từ ăn uống, đi đứng .... v.v cũng do "Miếng Ăn" mà ra ,vì Miếng Ăn vì cuộc sống nên ai cũng cam chịu độc nhất một con đường  !!!

Cho đến giờ ,dân châu Á mua gạo trước ,dân bản xứ thì không ,đây là điều dể trả lời . Nhưng dù sắc dân nào đi nữa ,trong thời đại dịch Vũ Hán này lại giống nhau đều giống nhau là nước đóng chai và giấy vệ sinh : giấy đi cầu là số một ,kế đến là giấy lau tay .Câu trả lời không đồng nhất ,khó trả lời thiệt.
Có lẻ vì miếng ăn ,người ta chịu vào khuôn phép ,độc đạo một con đường để sinh tồn ,nhưng khi ăn thức ăn từ miệng xong lúc đó cân giấy lau miệng ,ăn hoài thì phải thải qua lổ đít (hậu môn) chắc phải cần giấy vệ sinh chăng ? Nếu có sai mong đừng chấp trách .
 Thiệt là ,mượn lời thơ của Thi Sĩ Trần Dần
- Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ .
Xin được phép nói lại một tí :
-  Tôi bước đi không thấy gạo  không thấy giấy .Chỉ thấy sợ hải vì con Vũ Hán .

Vì sợ con này ,nên phải đi chợ ,nhưng mua như thế nào là vừa đủ ,để dành cho người khác ... để tránh  con đường độc đạo mà chủ chợ hay ai đó bắt mình phải đi ,khó thiệt để trả lời . Chỉ mong Cơn đại dịch không còn lan tràn nữa  ,các khoa học gia tìm ra cách ngăn chận sự lan truyền ,và cách tieu diệt con siêu vi khuẩn Vũ Hán ,lúc đó không còn cảnh đi chợ một chiều này nữa mà đa chiều .

                                                              Bên Giòng Sông .
                                                              Hùynh Hùng
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn