TRANG SỬ 30/4 - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 25 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2449)
TRANG SỬ 30/4 - CAO MỴ NHÂN
          636601050190551714zzz111

      TRANG SỬ 30/4   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Những năm sau ngày gọi là đổi đời, cuộc sống người dân miền Nam có vẻ tạm bợ dễ sợ. Có lẽ chỉ có trẻ em với các cụ đã rất già, mới không mang cảm giác chờ đợi một điều gì, còn ai cũng trông ngóng mông lung...

Những gia đình có cha, anh đi tù cải tạo, thì ngoài việc trông chờ thân nhân mãn hạn lao lý, trở về đoàn tụ với vợ con, cha mẹ ...

Các nhà ấy nếu có phương tiện tài chánh, còn có ý sẽ lo cho con cháu vượt biên. Hoặc mong đợi một ngày được xuất cảnh, nếu đã có hồ sơ bảo lãnh rồi .

 

Do đó nếu quý vị được rảnh rang một chút, hay tình cờ như tôi, tới các nhà quen xưa, sẽ thấy họ sinh hoạt một cách ơ hờ thế nào 

Tuy nhiên các nhà ấy, sẵn còn chút " vốn liếng " từ lâu đời, họ an tâm một phần, rồi lo tìm đường rời xa tổ quốc.

Tạm thời đi tìm đất hứa, lo cơm áo quê người, hầu qua cơn bĩ cực, để tị nạn Cộng sản, xây dựng lại cuộc sống đã bị tước đoạt ở quê hương chiến nạn. 

Trong những giao tiếp cũ mới lẫn lộn, vì không thể nào tách riêng ra được cái xã hội chưa hình thành bộ mặt  ... cách biệt, phải dựa dẫm vào nhau, để tìm cho mình một lối thoát riêng tư . 

Những người mới xuất hiện ở miền Nam thì đầy mặc cảm bị khinh chê dốt nát, quê mùa, nghèo khổ ...

Những " cố nhân "  chế độ cũ phải đề cao cảnh giác, sống không thật với chung quanh, khi tâm hồn còn để ở cuối biển, chân trời ...

 

Thế nên, mọi sự tưởng vậy mà không phải vậy. Tôi cũng như quý vị thủa hậu hoạ 30/4/1975, chỉ khi nào thấy sự đổi thay rõ rệt, mới biết mình là ai, ứng phó ra sao. 

Mùa xuân năm ấy, chắc là khoảng 2 năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước. Một buổi tiệc thơ quy tụ trên nửa trăm người, hầu hết là dân Saigon trước 1975, tại một tư thất khá rộng, thuộc Quận 3 thành phố mất tên . 

Một cặp uyên ương văn nghệ, tôi chưa quen nên chả biết ông bà ấy " những ngày xưa thân ái "  làm  gì , nhưng rất ...khí thế,  nói năng hơi xa cách chúng tôi.

Tan hội, ai nấy trở về nhà ...

Ba ngày sau, biết tin chính thức ông bà X và cậu con mới 7 tuổi đã ở trại tị nạn Y. 

 

Rồi thì quên tào luôn. Cái " Dòng chảy " mà sau 1975, dân Saigon hay dùng để than thở, hầu như  minh chứng xác định đúng nhất, hoặc  hết cách phải chấp nhận ngoài ý muốn, cho nhẹ bớt tình trạng, hoàn cảnh khó nói  vân vân chẳng hạn ...

Vâng , thì vài tháng sau, chủ nhân buổi tiệc thơ nêu trên, nửa như dấu diếm, nửa muốn khoe khoang, lén truyền cho chúng tôi xem mấy tấm ảnh cỡ post card từ  châu Úc gởi về, ghi hình  một buổi diễn hành nhân dịp  kỷ niệm Ngày Quân Lực 19/6  với  một rừng cờ vàng  ba sọc đỏ, rực rỡ trong nắng ấm chứa chan ...

 

Đó cũng là thi hứng đầu tiên, cho tôi viết nên tập thơ "Áo Mầu Xanh" năm 1982, sau xuất bản ỏ Hoa Kỳ năm 1999 . 

Qua hình ảnh nêu trên, chúng tôi biết ở Hải ngoại, bất kể nơi nào có người Việt Quốc Gia tị nạn, cũng kỷ niệm 2 ngày chưa thể quên với hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ : 

Ngày vui nhất, là Ngày Quân Lực VNCH  19/6 

Ngày buồn nhất,  là Ngày Quốc Hận 30/4.

Tất nhiên còn nhiều ngày khác  như kỷ niệm các thánh tổ quân binh chủng ...vv

Tết tây,  Tết ta,  bao nhiêu cái Lễ không hẳn thuộc Quân Lực VNCH . 

Rồi các đoàn, đội quân, dân sự... các cuộc biểu tình  phô trương lực lượng thời đại, cả những hội hè đình đám vui chơi, nhất nhất đâu đâu...cũng trang hoàng trước tiên là Quốc kỳ VIETNAM CỘNG HOÀ, tức cờ vàng ba sọc đỏ. 

Tất nhiên ở khắp nơi trên thế giới có người Việt tị nạn , và nhất là HOA KỲ, thì càng lộng lẫy kiêu sa sắc cờ hoàng kim kiêu sa đó.

Tươi đẹp quá, trong sáng quá, cao vời quá,  Quốc kỳ cùng với quân kỳ hùng tráng tiến lên trong nhịp điệu quân hành bất tử . 

 

Nếu Ngày Quân Lực 19/6 hân hoan bao nhiêu, thì ngày Quốc Hận 30/4 uất hận bấy nhiêu. 

Nhưng quân dân miền Nam lưu vong có sắc cờ vàng 3 sọc đỏ, để chia sẻ cùng nhau niềm vui cũng như nỗi buồn. 

Do đó chúng ta phải hãnh diện là chúng ta vẫn còn tài sản quốc gia, còn hồn thiêng sông núi hiển linh nơi mầu cờ chính nghĩa đó. 

Rồi cũng để từ đó, chúng ta vươn lên cao hơn, vươn ra xa hơn, ta giữ vững lòng tin về một tiền đồ Tổ quốc hôm nay và mãi mãi ...

 

Ngày Quốc Hận 30/4 năm nay, huynh đệ chi binh có bồi hồi,  xúc động khi nghe khúc khai quân hiệu, dưới lá cờ Quốc gia chẳng bao giờ  lạt phai  tình quân dân cá nước, trước hồn thiêng sông núi muôn đời ...

Vâng, vẫn nghe âm hưởng đâu đây, tiếng súng của một thời trận mạc ...

Hãy tiến lên đường phục hưng quốc gia, dân tộc, để không sao lãng bổn phận giữ gìn đất nước quê hương toàn vẹn lãnh thổ . 

Quốc Hận 30/4 mỗi năm là dịp cho tất cả các thế hệ quân dân VNCH ôn cố tri tân làm lại lịch sử.

     

      CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 26 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Hình như tất cả không ai tha thứ cho cái tên gọi là " BÊN CƯỚP CUỘC ", tất nhiên ai quên được hành trình 43 năm qua. Và, tất nhiên còn nhiều tiếng thở dài khi cùng nhớ những gì bị cướp đoạt .
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...