NGÀY ĐÃ LẬP XUÂN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 10 Tháng Hai 20186:00 SA(Xem: 1952)
NGÀY ĐÃ LẬP XUÂN - CAO MỴ NHÂN
 

        636538044355057613zzzzccccc

       NGÀY ĐÃ LẬP XUÂN   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Mùa đông năm nay đến và đi thật lẹ làng, nhẹ nhàng dễ sợ, mới đó mà trời đã lập xuân được mấy ngày ...

Tôi có vẻ chờ ngày đại tuyết, đông chí, để xem thử năm nay tôi phải chịu đựng cái rét lạnh của mùa đông thế nào, vì mấy năm trước tôi đều mặc tới 4,5 áo len, mà vẫn như là run lên cầm cập . 

Viết thế, quý vị nữ lưu trẻ tuổi hay trung niên lại cười ngất, cho rằng tôi ốm o gầy mòn, chẳng có chút lipit nào, để chống trả với : 

" Mùa đông gió lạnh lùng, gió lạnh lùng

Chim thôi bay nhìn mưa gió hãi hùng..." 

Ôi, đó là mùa đông của quân nhân các cấp đang trấn thủ biên phòng cơ ...ông ạ.

 

Chớ trong thành phố, mà lại miền nam chỉ có mưa nắng hai mùa thôi, vì cái mùa đông tháng giá đó nó... chết lịm ở bên kia Bến Hải rồi. 

Ngay Saigon quý cô, bà cứ việc diện Jean với áo thung 3 lỗ, 2 dây, là mát mẻ du xuân đến tối mịt mới cần về nhà để vệ sinh một chút, rồi đi chơi tiếp sợ gì .

Tất nhiên là vậy trước 1975, miền nam ở tuổi nào cũng lạc quan, yêu đời...

 

Nay dắt díu nhau sang đây, Cali đi dễ khó về, trai đi tị nạn, gái về lưu vong...

Chu choa, nói chuyện tào sao, đang kêu ca mùa đông qua loa ở thành Thiên Thần, tức Los Angeles này, vì không khí tổng hợp của cả trăm sắc tộc, nên bỗng mùa đông đôi khi mang mầu sắc hỗn hợp . 

Có một hôm tôi đi xe bus từ Los Angeles xuống Orange county ...

Đúng ra là thủa tôi còn đi làm " lao động uyển chuyển " tức không hẳn trí thức, cũng chẳng phải chân tay gì. 

Song công việc thì chân tay quá đi chứ, đó là làm thư ký trong một trường thẩm mỹ...với hàng trăm hồ sơ nhập học, mãn khoá hằng ngày ...

 

Bấy giờ có một bà khách Mỹ chính tông trắng bóc, làm việc ở Disney's land cùng đi xe bus với tôi mỗi ngày ... 

Chúng tôi phải sát cánh nhau trên 3 chuyến xe, mới có thể tới nơi làm việc cận kề trên cùng con đường Harbor.

Tôi cứ quen không khí lạnh ở vùng trời hướng bắc, hoá cho nên mặc đồ chằng đụp khủng khiếp. 

Bà Mỹ đồng hành với tôi xử dụng áo quần rất nhẹ nhõm, bà mặc váy đầm với độ 5, 6 cái áo dài ngắn phủ lấp lên nhau, và hình ảnh này cũng là duy nhất từ ngày tôi đến Mỹ. 

Bà nói với tôi thủa thanh xuân thì không kể, bây giờ bà cũng có tuổi rồi, nên bà mặc áo như vậy ...

Rồi đường trường di chuyển, hay ở nơi làm việc, bà cứ nhịp nhàng bỏ bớt hoặc thêm vào theo thời tiết những chiếc áo trên người ...ngay trong một ngày thôi. 

Chẳng rắc rối gì với mỗi cái áo, quen rồi, không làm thế, cứ như thiếu một điều gì trong ngày ấy.

Là mùa fall thôi, các mùa kia thì bình thường như thiên hạ . 

Do đó tôi quen mùa đông qua hình ảnh bà Mỹ trắng trung lưu này. 

 

Tức là mùa đông ở nơi tôi đang cư ngụ, nó có vẻ tổng hợp thêm sắc thái Saigon xưa, như vầy: 

" Eo ê ( LA) ngày có 4 mùa

Sáng xuân, trưa hạ, chiều là thu đông " 

Nhưng khi tôi đang viết mấy dòng này, đã 4 giờ chiều, theo lịch tây thì chưa hết mùa đông ( đông : 12, 01, 02 ), mà lịch ta đã lập xuân cách đây 4 ngày rồi ( tiết lập xuân kể từ ngày Táo quân lên trời tới khai hạ ) . 

 

Tôi chẳng lẩm cẩm gì, vì tôi là cái hàn thử biểu to ù, rõ ràng tôi đã bỏ mấy lớp áo lạnh vài hôm nay, để chỉ còn 1 áo thung nỉ trong và 1 áo len dầy ngoài, thế không phải năm nay  với riêng tôi, mùa đông lẻn đi lúc nào không hay à ? 

Giống anh vậy, anh như cơn gió đầu mùa, chợt tới, thoáng đi lúc nào không hay trong tâm tư mình . 

Ố ô anh bảo là anh chẳng phải cái mùa đông mị ảo đó đâu, anh là một trận cuồng phong nếu cần gây nên gió bão, song vẫn có thể anh là hơi lạnh đủ để se lòng, một chút heo may nhắc nhở mình thương nhớ xót xa... 

Tuy nhiên, đừng lo, đừng ngại, anh vẫn là khói ấm chiều đông, mưa vương trời hạ, sương mát mùa thu ...và nhất là chứa chan xuân tứ ...cho mình lúc nào cũng có thể làm thơ một cách nồng nàn...

 

Biết rồi, ngày đã lập xuân, tất cả thời gian, tất cả lá hoa cây cỏ dành cho việc tạo dựng mùa xuân cuộc đời ...

Xuân tái xuân lai, nhưng xuân mới mẻ, lạ lùng mãi  ...

Nếu không có sự mới lạ, thì trời đất cần gì không khí ấm áp để tạo dựng mùa xuân mới mẻ, vui tươi, lạc quan, hứa hẹn  hàng năm tràn đầy hy vọng hiến tặng cho loài người bất cứ ở đâu, bất cứ là ai, ai cũng có quyền yêu đời của họ chứ. 

Thượng Đế tưởng là im lặng, tịnh ngôn...sự thực khi ta chiêm ngưỡng những công trình sáng tạo muôn loài, hãy lắng nghe, là cả giàn đại hợp xướng vô bờ ...bất cứ một khí mảnh nào từ nhỏ nhất đến bao la ...đều có ngôn ngữ của Ngài , đấng tối cao, tối thượng vô thuỷ vô chung bao trùm vạn vật . 

Cả một trời hoa đầy hương sắc mang thông điệp yêu thương  của Thượng Đế gởi cho chúng ta, nhân loại trên trái đất này   trong thời điểm lập xuân ấm áp đó đây...  

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 16 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Để phá tan bầu không khí não nề, mà không một người lính chiến nào không nhớ cái cảm giác lẫn lộn suy tư,
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.
Thứ Ba, 10 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Hai, 09 Tháng Tư 20186:00 SA
Chủ Nhật, 08 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mới chỉ nghe thế thôi, tôi đã thấy mình như người bị bỏ rơi, không bám vào chỗ nào ở nơi này được. Ngày từ Saigon ra Đà Nẵng nhận nhiệm sở mới, hình như tôi cũng lênh đênh như hôm nay, đến một xứ lạ.
Thứ Bảy, 07 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Suốt dọc đường chẳng có bóng ma nào thấp thoáng, nhà dân ở trong xa.