ĐOÁN TIẾNG CHIM KÊU - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 23 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 1265)
ĐOÁN TIẾNG CHIM KÊU - CAO MỴ NHÂN
 

       636522507932822831zzzzaaaaaa

      ĐOÁN TIẾNG CHIM KÊU   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Hai cậu con trai tôi đều lớn lên một lượt theo " hệ thống " computer ở xứ người, kiếm cơm bằng cái bàn phiếm một cách say sưa. ..

Đôi khi chúng yêu thương mấy cái máy đó hơn mẹ chúng, là tôi, dành tất cả thì giờ cho những gì dính dáng đến computer có điều tôi năn nỉ 2 chàng ấy,dạy cho tôi ít nhiều chữ nghĩa " tin học" nhưng quý con trai không buồn phúc đáp, mới là chẳng có " chữ hiếu làm đầu" như quốc văn giáo khoa thư ngày xưa viết: " trai thì chữ hiếu làm đầu " .

 

Do thế mà có giai đoạn tôi thật "khốn khổ " vì bài vở thơ văn không thể phổ biến được . 

Tuy vậy, tôi cũng có những người bạn tốt muốn tôi trở thành  máy viết cho hợp thời trang . 

Khởi sự, quý vị mang máy tới tận nhà cho tôi " tự học", phán rằng đánh máy computer cũng y như đánh máy thường ngày xưa thôi. 

Song quý bạn tôi có biết ngày xưa đi làm trong bộ tham mưu thật, mà chỉ " điều khiển chương trinh làm việc",bất quá ngồi thảo văn thư theo ý mình, vì không muốn sửa văn người . 

Rồi cái phòng xã hội cấp quân đoàn, nguyên phần đánh máy văn thư đã có 2 " đả tự viên" . 

Cũng như có 2 tài xế để chạy 2 xe Jeep và đoge cho cả phòng xử dụng. 

Do đó qua đây không chịu học lái xe, nên ráng mà chịu ngồi nhà nếu không có bạn tới chở đi hội hè đình đám vv...

Nhớ những ngày phải đọc thơ hay văn dài thoong nhờ Nhị ca Lính Dù ghi và post lên HNPD, bây giờ mới thấy mình lạm dụng danh nghĩa " cộng tác viên" quá xá . 

Cho tới một ngày từng bước đi lên, tôi rất nhớ những gì bắt đầu cho một hành trình mới, xử dụng Ipad gởi email.

 

Rồi đến ngày, một cậu con tôi quyết định mang về cho tôi cái Ipad, cùng câu nói văn chương kiểu máy móc : 

" Má ạ, tới lúc nhân loại không thể nói dối Thượng Đế nữa..." 

Tôi giật mình ngó cậu ta, con tôi, một computer progammer , hắn có bao giờ nói kiểu văn vẻ, cho là mất thời giờ đâu. 

Cậu ta thở dài nhưng lại tỏ vẻ hân hoan: 

" Má có biết tụi con, là những cậu cùng nghề nghiệp đó, phải công nhận một điều: Thượng Đế là một vị progammer tuyệt hảo luôn" 

Tôi ngơ ngác: " ý con muốn nói Thượng Đế làm ra cái computer như tạo dựng con người ấy à? " 

Tất nhiên thế, vì nó, computer, từ người làm ra thật, nhưng người từ Thượng Đế sanh ra đó thôi. 

Nhưng không phải cái ý sơ đẳng đó, mà là ý rộng, lớn cơ, vị progammer tuyệt vời đã sắp xếp hoàn cầu như một công trình, một tác phẩm tinh vi, huyền bí đến độ loài người không thể tìm ra một kẽ hở sơ xuất của vị programmer hoàn hảo đó. 

 

Tôi vẫn chưa tin thiện chí của cậu con bỗng một ngày hiểu về chân lý sống hướng thượng, tôi mỉm cười: " Có phải con mới từ một nhà thờ ra không? "

Từ một nhà thờ ra đã đành, còn cần phải từ một thực tế rất thực tế nữa kìa. 

Một hành giả thứ thiệt, đã đi từ đông sang tây, quan sát hàng ngàn sinh mệnh con người, rồi buộc phải kết luận:

4 yếu tố được xếp theo thứ tự, để thực sự có ý nghĩa cho cuộc sống bất cứ ai là: 

1/ Phải có sức khỏe

2/ Phải có tri âm tri kỷ

3/ Dưới ánh sáng nhật nguyệt, phải biết thưởng thức công                

      trình của tạo hoá. 

4/ Tham gia đại cuộc. 

 

Cậu bé " thảo chương viên" bé nhỏ từ trong tâm tư, đến ngoài cuộc đời của tôi nhìn tôi, thấy tôi hơi lấn cấn trong một suy nghĩ gì đó, " hắn ta " cười tủm tỉm: 

Để con giải thích cho má nghe: 

1/ Điều thứ nhất thì  chúng ta quá thấy rồi. Không có sức 

    khỏe, kể như bó tay luôn, chẳng làm ăn được gì cả.

2/ Điều này nghe thì mơ màng, nhưng cần thiết vô cùng, ai 

     cũng cần được thổ lộ tâm tình, tri âm tri kỷ được chồng vợ 

    thì tốt, cha con, anh chị em hay tha nhân cũng OK, miễn có 

    Bạn tâm ý, để hiểu việc làm của mình, là thoải mái rồi. 

3/ Điều này có người hiểu hạn chế là đi du lịch, coi cảnh thiên 

     nhiên, tất nhiên đó là một trong đều khắp ngành nghề, 

    sinh hoạt của thế nhân, đều do bộ óc vĩ đại của Thượng Đế 

    Khai sáng và phục hoạt, nuôi dưỡng.

4/ Cuối cùng mới tính chuyện tham gia đại cuộc được . 

     Thử tưởng tượng một nhà lãnh đạo, một thủ lãnh vv...cứ 

     nay đau , mai ốm, thì làm sao mà gánh vác sơn hà được

    chứ ?

    Tất nhiên, khi con vừa thốt, là đã có người phản bác rằng: 

Đại cuộc là trên hết, phải đặt hàng đầu, cho dù có phải lết đi, hay có thân tín cõng đi, cũng quan trọng ...

Thế thì cứ thử xem ...

Vị hành giả mà con tình cờ nghe được 4 điều ghi trên, ông cụ ấy đã từng theo thiên hạ nam chính bắc chiến, rút cuộc đã ung dung vô rừng, bạn cùng cây cỏ lá hoa, đoán tiếng chim kêu, để rồi phải khóc một mình trong cõi tĩnh lặng ấy . 

 

Thành với tinh thần một computer progammer nhỏ nhoi như con, thì người đời khôn ngoan , linh hoạt phải biết vận dụng 4 điều trên ở cùng một thời điểm, hoặc ít nhất có đảo lộn chân lý sống mà vị hành giả tìm ra, dù rất bình thường hay tầm thường đi nữa, cũng là điều tất phải thôi má ạ. 

Ôi chao, xin quý vị đừng cười, nếu không vừa ý thế nhân , thì coi chuyện này như ...chuyện đàn bà, trẻ em vậy .

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.
Thứ Ba, 10 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Hai, 09 Tháng Tư 20186:00 SA
Chủ Nhật, 08 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mới chỉ nghe thế thôi, tôi đã thấy mình như người bị bỏ rơi, không bám vào chỗ nào ở nơi này được. Ngày từ Saigon ra Đà Nẵng nhận nhiệm sở mới, hình như tôi cũng lênh đênh như hôm nay, đến một xứ lạ.
Thứ Bảy, 07 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Suốt dọc đường chẳng có bóng ma nào thấp thoáng, nhà dân ở trong xa.
Thứ Sáu, 06 Tháng Tư 201812:01 CH
(HNPD) -Tại sao cả tập thơ, cả bài thơ, không trích dẫn câu nào, mà lững lờ, lơ lửng vậy? Nhà văn Đặng Trần Huân nở trọn vẹn nụ cười: -Thì người viết chuyện cười như tôi, đọc 2 câu thơ ấy, thấy hay là... may lắm rồi.