CHƯA THẬT HẾT MÊ SI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 20 Tháng Giêng 20186:00 CH(Xem: 2064)
CHƯA THẬT HẾT MÊ SI - CAO MỴ NHÂN
           zzzzxcvmmmmmm

       CHƯA THẬT HẾT MÊ SI   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Dẫu cho đang thở không khí của những ngày đầu tiên năm mới, tôi vẫn ngồi trong cửa sổ, nhìn ra ngoài trời mây, đúng là nắng tinh khôi dưới trời xanh biếc, mây trắng nõn nà ...nhưng phải cái tội mấy hôm nay lạnh quá. 

Để rồi có cảm tưởng hình như là: một ngày vẫn giống mọi ngày, trong nếp sinh hoạt của tôi, thì nhất định là thế, ngắm trời mây, rồi viết lách ...

Và mặc dầu chỉ có tôi trong căn nhà này, với đứa cháu đích tôn được nghỉ Christmas, cùng New Year , tới hết tuần sau mới đi học . 

Cháu được nghỉ dài ngày như vậy, tôi rất thích, là trước nhất tôi không phải thấp thỏm chờ mẹ nó chở nó học về.

Rồi mẹ nó đi làm tiếp, để tôi làm sao bắt nó phải ăn no kềnh bụng ra, đồ ăn thức uống, trái cây bánh trái liên tục bữa xế, vì trưa cháu đã ăn trên trường rồi . 

Xong là thả dàn 2 bà cháu 2 phòng, việc ai nấy làm, cháu vừa làm bài, vừa chơi ba cái thẻ bài bằng cỡ Bộ bài tây, nhưng hình thì mịt mù, bài rất đẹp . 

Còn tôi lại cà rà thơ phú ...tào lao. 

 

Ấy vậy mà không viết là ...khổ tâm lắm, là vì đã không rong chơi quần tam, tụ ngũ ...không phôn phiếc, meo miếc ...thì phải cho chữ nghĩa chơi vơi, chứ nhốt chúng, dăm ba lời ...óng ả, mơ màng, thì tội cho cả người lẫn chữ lắm.

Vì thế, vị Chủ Biên ...tôi, đã thông cảm tôi ...hết mình vì " đại nghĩa HNPĐ." Tôi viết lách tưng bừng luôn. 

 Nhà văn Nguyễn Trọng Hoàn đã nói rất quyết đoán, rằng tôi còn viết được thì cứ viết đi...Ở đời còn bao nhiêu thứ để viết ...

Nhận xét đó, đã trôi qua được một năm. 

Tết Dương lịch năm ngoái, tôi lên Sacto, thủ phủ của 

bang nhà, tôi lang thang đi chơi vùng cận Bắc Sacramento, những dãy nhà bìa rừng sang trọng, mà lòng chẳng vui tí nào . 

Ông bà nhà văn, ký giả Tô Ngọc chiều tôi  quá xá, nhưng trên gương mặt tôi cứ ướt sũng buồn ơi . Ông bà ấy bảo: " nếu không vui, thì nên về, vì sắp tới Tết ta rồi, còn lo tống cựu nghinh tân chứ. 

 

Về lại Los Angeles, Nhị ca Lính Dù nói : "  Thôi đừng buồn nữa, ông Chủ biên biết là Cao Mỵ Nhân không viết thường xuyên thì buồn, nên ...cứ viết đi, net active rồi ..." 

Lòng tôi cứ đắng nỗi u trầm . 

Sau đó " sa trường mạng " phục hoạt ", lòng tôi lại chứa chan nắng mới ...

Vậy mà đã một năm trôi qua...mỗi lần nhắc chữ " một năm ", tôi thường nhớ bài thơ tôi viết trong tập thơ chưa đặt tên, tức là viết dạng bản thảo, với 85 bài trong tập vở học trò từ năm 1980,  có mấy câu còn nhớ được như sau : 

 

Một tháng thường không nói được gì 

Một năm chưa thật hết mê si 

Một đời, e có điều gian dối 

Nhưng, mỗi ngày vui một ngắn đi 

          ( Thơ Mỵ - Sau Cuộc Chiến - CMN ) 

 

Tập bản thảo này, nhà thơ Huy Trâm, tức Thẩm phán Nguyễn Hồng Nhuận Tam mượn coi, và đã bị Công an quận Bình Thạnh tịch thu khi nhà thơ Huy Trâm đến thăm nhà văn Võ Long Tê ở đường Trương Minh Giảng, quận 3,Saigon , cả 2 vị vừa nêu đều bị bắt lúc đó , giữa thập niên 80 thế kỷ trước . 

Một thời gian sau, nhà thơ Huy Trâm được thả về ông nói: "Tập  thơ Cao Mỵ Nhân bị giữ ở số 4  Phan Đăng Lưu, Quận Bình Thạnh, muốn đòi thì tới đó, lấy lại " . 

Ôi chao, bố bảo tôi cũng chẳng dại,  chỉ vì một tập thơ mà đi tù thêm nữa à ? Chỗ đó là công an kinh khủng , một trại tù giữ toàn những nhân vật tên tuổi như giáo sư Doãn Quốc Sỹ, nhà văn Hiếu Chân  vv...

 

Qua rồi, không có thơ đó, thì làm thơ khác, không ...hay được, thì ...dở, vả lại nói như nhà thơ Nguyễn Vô Cùng ở Suối Bạc  bang Maryland : " Thơ chứ ...chết đâu mà ghê gớm thế " vì một bạn thơ cứ ...khổ vì thơ . 

Đã đành sự thể là vậy, và cũng chỉ là vậy. Thơ hay còn trên thơ nữa, cũng chỉ là hư ảo thôi . 

Người làm thơ như tôi, nói thì mạnh miệng lắm, nhưng đôi khi cũng rơi nước mắt ...tất nhiên những thơ văn , nhạc hoạ vv...của tác giả nào thì quý giá với tác giả ấy . Nhất là trong những " bài bản " đó, nó mang những kỷ niệm mà khó viết được lần thứ hai. 

Mới đây giáo sư Trần Huy Bích trong dịp giới thiệu tập Nhịp Tim Thơ của Cao Mỵ Nhân, có đơn cử ra những câu thơ Cao Mỵ Nhân viết từ năm 15 tuổi, nhưng bao cuộc rời chuyển nơi cư trú ...đã thất lạc hết .

 Nhà thơ Cung Trầm Tưởng cũng mới được một người quen thủa còn thanh niên, nói cho ông biết bài thơ Cung Trầm Tưởng viết ở bên bờ sông Đà ngoài Bắc, mà ông có nhớ gì đâu . 

 

Không nói xa xôi, chính nhà văn Nguyễn Trọng Hoàn cũng có hàng trăm bài viết từ khi lên mạng thân quý này, và trước nữa ...bị lạc mất, mà Chủ biên...tôi có quan  tâm đâu ...

Một lần tình cờ tôi biết được điều đó, tôi hỏi Chủ biên ...tôi, làm sao có lại được bài bị thất thoát, thì ông cười trả lời : 

" viết bài khác , cái ý của mình rồi, lời viết thay đổi, đôi khi còn mới lạ hơn " . 

Qua sự kiện trên, khiến tôi mắc cở mỗi lần có ý ...bắt thường Nhị Ca Lính Dù, là không giữ bài tôi viết để dành ...

Chu choa, Lính Dù cũng cười: " viết mạng khác báo giấy nha : ngắn gọn và đủ ý, làm sao cho bạn đọc hiểu ngay , thế thì cần chi giữ lại, bởi bài hôm nay phải khác bài hôm qua chớ ..." 

Nên chi bây giờ tôi cũng bắt chước nhị vị trong Ban Biên Tập nêu trên,  là ...chả quan tâm hành trình chữ nghĩa  nữa, căn bản là vẫn đi đúng đường thôi . 

Ấy nói vậy , nhưng giữ thơ cho Cao Mỵ Nhân nhé. Vì mình nào có của cải gì ngoài ba cái vần điệu ..." đưa anh vào khổ luỵ hôm nay " như nhạc sĩ Lam Phương đã thốt trong bài "Lầm " bất hủ đó ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ, hư huyễn vậy thôi.
Thứ Hai, 16 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Để phá tan bầu không khí não nề, mà không một người lính chiến nào không nhớ cái cảm giác lẫn lộn suy tư,
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.
Thứ Ba, 10 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Hai, 09 Tháng Tư 20186:00 SA
Chủ Nhật, 08 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mới chỉ nghe thế thôi, tôi đã thấy mình như người bị bỏ rơi, không bám vào chỗ nào ở nơi này được. Ngày từ Saigon ra Đà Nẵng nhận nhiệm sở mới, hình như tôi cũng lênh đênh như hôm nay, đến một xứ lạ.