QUA BAO DẶM NHỚ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 03 Tháng Mười Một 20176:00 SA(Xem: 3080)
QUA BAO DẶM NHỚ - CAO MỴ NHÂN
(HNPD) Tôi thường bị huyễn hoặc bởi ngôn ngữ thánh, sao anh không đọc lời thánh trong phong cách yêu thương? Tôi chỉ thực sự thấy thiên đường nơi trái tim nóng bỏng của mình...

           636452503614938404zzzzssss

      QUA BAO DẶM NHỚ   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Nếu tôi viết rằng: Đôi khi "nằm trong chăn ấm" nghe lời thánh có vẻ thích thú hơn là ngồi giữa lòng nhà thờ lớn rộng mênh mông...

Mọi người và nhất là anh, sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó, dù thân phận có chết đi qua chín tầng địa ngục, một chút hình hài còn lại, cũng phải đứng lên vững vàng chờ ...thánh ý.

Chúa có si tình như người thế, hay ngài còn đam mê vạn lần cõi nhân gian, mới cứu chuộc được loài người đang khốn khổ, hệ lụy chớ.

Tôi nằm xấp mặt xuống gối, tủi thân ...nhưng chưa và có lẽ không bao giờ phiền giận ai, kể cả anh, tại sao tôi cứ phải nghĩ tới anh trong tất cả mọi chuyện ở đời vậy? 

 

Năm ngoái khi đứng ở sân nhà thờ Thánh Tử Đạo trên thủ phủ Sacto, mặt trời chưa đến, cả một không gian rộng bát ngát mầu xám mờ dưới chân tượng Chúa, người ta sẽ đến đây, đông lắm, để chờ nghe vị Cha giảng hay nổi tiếng ...

Cha giảng hay thật, nhưng xa lạ làm sao, không chia sẻ được nỗi buồn chán tuyệt vọng của mình, có đôi lúc tôi lo ra, nếu không có bài thánh ca xen kẽ hôm đó, chắc là cả thân hình tôi sẽ ngã chúi xuống lưng ghế đàng trước quá. 

Tôi thường bị huyễn hoặc bởi ngôn  ngữ thánh, sao anh không đọc lời thánh trong phong cách yêu thương? Tôi chỉ thực sự thấy thiên đường nơi trái tim nóng bỏng của mình ...

Nhạc thánh ca lại vang lên, tôi tỉnh hẳn trong trạng thái tươi vui, hoạt lạc ...

Chúa thật kỳ diệu, biết rất rõ nỗi khổ tâm của mỗi người, bất kể những đứa con thánh thiện tuyệt vời như... anh, và cả những đứa con tha hoá, hoang tưởng như... mình. 

Mùa Giáng sinh sắp đến, mùa hy vọng đang về, trong đó có lòng ước muốn, trông chờ ... 

 

Tôi mở kinh ra đọc, và vẫn có chỗ đã đọc thuộc lòng, chính ở những đoạn này, tôi đã lại nghĩ về anh, hay là nhớ anh đúng nghĩa, anh đang làm gì? 

Ồ mà biết được anh đang làm gì, để làm gì chứ, chẳng lẽ để bỏ xem lễ, chạy về nơi anh, coi có thật anh đang làm như trong thắc mắc của mình không à? 

Chu choa, mình đang ở xa anh cả chục giờ đồng hồ xe chạy Fwy, hãy để tâm vào lễ chứ, lo ra hoài vậy. 

Chuông đã rung, mọi người đã ra những lối đi, xếp hàng chờ lên Cha cho Rước Mình Thánh Chúa...

Tôi quỳ trong dãy ghế, đưa 2 bàn tay đỡ trán, tôi muốn tỏ vẻ ăn năn với Chúa trên cao, hay cả với anh, đúng rồi, cả với anh, lúc nào tôi cũng không muốn khiến anh phiền toái vì thái độ hay phong cách của mình.

 

Song, khi vừa rời khuôn viên địa phận nhà thờ Thánh Tử Đạo, tôi đã thấy như là mình được tự do trong suy nghĩ, trong yêu thương thầm kín...

Và lạ lắm, khi đầu óc mình tự do, trái tim mình cứ nở lớn mãi, lớn mãi ...tôi lại xin bình yên cho tôi, và cả anh không hề làm gì sai trái, anh hoan ca, chân thiện bất cứ ở đâu, chỉ có mình là bước từ lầm lạc này qua lầm lạc khác ...vẫn chưa chịu dừng lại...

Tôi nói với chị bạn lớn tuổi, có một cuộc sống ôn hoà đáng nể, 2 anh chị theo 2 tôn giáo khác nhau, nhưng cậu con trai duy nhất bây giờ lại đang phụ lễ cho quý Cha nơi nhà thờ đó. 

Là khi nào tôi từ Los Angeles lên Sacto, tôi cũng có một buổi xem lễ vào sáng sớm chúa nhật ...

Chị gật đầu: "Biết không, con trai chị đang phụ lễ ở nhà thờ đó" ... 

 

Cậu bé này cách nay hơn nửa thế kỷ, đã từ Saigon đi Mỹ mổ tim cùng với 2 bé gái con nhà khác, cả 3 thiếu niên thủa đó, đều lên máy bay ...một mình, trong chương trình y tế của Hoa Kỳ giúp VNCH. 

Ngày đi, 3 cặp bố mẹ đưa tiễn 3 cháu vừa trong hy vọng, vừa trong lo âu...Một thời gian sau, cũng cả 3 cặp bố mẹ ra phi trường Tân Sơn Nhứt đón, thì chỉ có cậu bé nêu trên và một trong hai bé gái trở về quê hương, còn cháu hẩm phận kia ở lại Mỹ trong nước mắt buồn thương của cha mẹ cháu bé ấy.

 

Trong cuộc đời này, có nhiều nỗi buồn thương lắm, tôi thường hay hỏi những bạn bè không vui rằng: " Nỗi buồn nào buồn nhất nhỉ? " . 

Mỗi người cảm thấy nỗi buồn họ nêu ra là buồn nhất, nhiều khía cạnh buồn lắm...vv...và vv...

Song le, nghe và cũng thấy họ, bạn tôi, buồn thật,  nhưng tôi vẫn nghĩ : " Hình như tôi ...buồn nhất trong thiên hạ, vì tôi ...vắng anh " ...

Chị bạn tôi thủ thỉ rằng: "May quá Mỵ ạ, cháu nhà mình trở lại đạo, tìm được bình yên và hân hoan trong ơn Chúa, nay mình an tâm quá, không đeo theo nó mà lo như trước kia nữa..." 

 

Tôi chợt nhớ: mình cũng đã có tên thánh khi học giáo lý trong trường "ma soeur" là Marie Gabrielle, đã thường xuyên đi xem lễ, thủa nội trú Thevenet, mình đã một mình chăm sóc quét dọn "Hang Đức Mẹ" ...Tại sao mình tự rời xa nơi mình sẽ đến...

Anh như người cầm cái đèn treo trên sợi dây tơ trời mong manh, anh muốn mình cố gắng trong niềm tin tự giác, mình thì phiêu lưu quá,  cứ ngó bàn tay anh cầm sợi dây tơ treo đèn, và lo lắng tay anh vô tình thả lỏng dây tơ, làm tan vỡ cả niềm tin tưởng xót xa ... 

Khi ra trường, "ma soeur" cho mình một tượng hình Đức Mẹ bằng mã não mầu xanh ngọc, có lân tinh, ban đêm tượng sáng lên, như Mẹ Maria luôn che chở và hỗ trợ mình. 

"Ma soeur" cho biết tượng hình đã được làm phép ở La Mã 

Trên đường đời, gặp khó khăn, lo lắng, thì đọc Kinh Kính Mừng, chắc chắn tâm hồn sẽ bình an và vượt qua... 

Anh hỡi, anh đang làm gì, có biết mình đang cố gắng vượt qua ngàn vạn dặm nhớ không ? 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 01 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cái tính dễ dãi cho tình cảm bộc phát, mình thấy lúc này mình gần gụi thơ Bùi Giáng dễ sợ.
Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Đơn giản nhưng kỳ bí... Phim trường mà...
Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nhà thơ Huy Trâm là bút hiệu của nguyên biện lý Nguyễn Hồng Nhuận Tam, không phải Nhuận Tâm, vì trên ông là luật sư Nguyễn Hồng Nhuận, và dưới ông, còn quý cô Trang Năm, Trang Sáu ...hình như cả đại gia đình đều theo ngành luật
Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thì thấy quá khứ, hiện tại hoà lẫn vào nhau, như là chuỗi ngày được nối dài thêm, để cho mình không tiếc nhớ tháng ngày đã qua, để không khiến phải ân hận nếu mình lỡ đi lạc một đoạn đường nào đó chẳng hạn.
Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Khung cảnh chùa vẫn xưa, nhưng nhân sự thì hình như thay đổi ...Tất nhiên người có như cây đâu mà cành thay lá mới,...
Thứ Tư, 27 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ờ nhỉ, núi Bà Đen sương nắng hai mùa, tưởng quyến rũ hơn An Lão nắng lửa thiêu đốt cả hoàng hôn cuộc đời, bất kể xuân hạ thu đông, sợ lắm ...
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy
Thứ Hai, 25 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Một phần sợ hãi thế giới hiển linh, hư huyễn vạn cổ, một phần bản tính và tâm tư tôi còn quá nhiều phức tạp, lo ra trong cuộc sống này, tôi hoàn toàn ký thác người xưa nơi cõi Phật từ bi hỉ xả...
Chủ Nhật, 24 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Không biết có phải tôi đa đoan không, mà tôi luôn được bằng hữu chúc câu: "Chúc Mỵ thân tâm an lạc". Có nghĩa là tôi khổ thân, khổ tâm lắm, ai cũng biết phải không?
Thứ Bảy, 23 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nên hôm đó tôi cứ giả vờ mán mường, giới thiệu với khách dự là buổi giới thiệu cuốn "truyện Nà Khê" của nữ sĩ Như Hiên, phu nhân giáo sư Nguyễn Duy Nhường, vị học giả, nguyên hiệu trưởng trường trung học Tương Lai, Nha Trang