Điều họ thành công nhất là ngu dân

Thứ Ba, 21 Tháng Giêng 20206:00 CH(Xem: 6759)
Điều họ thành công nhất là ngu dân

Sao Mai

Tôi, người đàn bà lẻ loi đau những ngày năm cũ…

Chưa bao giờ sắp Tết lại buồn đến thế. Cuộc sống với đủ mọi phận người vẫn miệt mài lam lũ ngoài kia. Người hối hả khuân những chậu lan vài chục triệu đồng, kẻ phong phanh, lầm lụi với vài chục ngàn những cuốc xe ôm ngày cuối.

Vào Facebook, đâu đâu cũng thấy di ảnh người nông dân 84 tuổi đời, 57 năm tuổi Đảng bị hành quyết đêm 9/1 ngay tại mảnh đất 84 năm chôn rau cắt rốn. Mảnh đất mang bao ân nghĩa của đồng bào Đồng Tâm với miền nam ruột thịt trong những ngày chiến tranh gian khổ.

Ánh mắt hiền lành, gương mặt đôn hậu của người lãnh tụ nông dân ấy đã ám ảnh tất thảy mọi người VN có lương tri và nhận thức. Rất nhiều lần, nghẹn ngào, tôi lại giở clip khâm liệm cụ ra xem mà chưa một lần dám xem cho hết. Lần nào cũng vậy, một nỗi đau đớn, kinh hoàng nhức buốt dội lên óc và sự tê tái lan khắp châu thân. Trời lạnh, nên những giọt nước mắt càng bỏng rát vị của muối và đắng cay của niềm uất hận và bất lực.

Có bao nhiêu người VN biết đến Dương Nội, Đồng Tâm, Lộc Hưng, Thủ Thiêm…?

Có bao nhiêu người Việt Nam biết đến Boxit Tây Nguyên, Formosa, đường sắt Cát Linh – Hà Đông, đến Đặc Khu, bãi Tư Chính?

Có bao nhiêu người Việt Nam biết hôm nay là 46 năm ngày tưởng niệm các chiến sỹ đã hy sinh vì bảo vệ Tổ Quốc nhưng một phần cơ thể của Việt Nam – đảo Hoàng Sa vẫn mất bởi một thằng kẻ cướp mà Đảng vẫn gọi bằng NGƯỜI BẠN với cái tên trìu mến “4 tốt, 16 chữ vàng”?

Hôm qua, tôi hỏi đứa con trai (là kiến trúc sư chứ không phải là thành phần thất học) đã đi làm vài năm: Con có biết vụ thảm sát Đồng Tâm không và con nghĩ sao về cụ Kình?

Nó trả lời thản nhiên: chính quyền giết vài người để trấn áp phản loạn là điều nên làm mà mẹ.

Tôi đứng dậy, trước mặt nó, trân trối nhìn, nước mắt bắt đầu chảy… run rẩy và muốn quỵ ngã.

Con tôi, từ khi lên 2, biết đi, biết nói, biết chơi cùng chúng bạn đến nay, hiền lành, đạo đức và chưa bao giờ dám giết dù chỉ là một con gián, đã thản nhiên và vô cảm đến thế này sao? Nó ngạc nhiên, rồi ân hận vì thấy mẹ thế kia. Nó cụp mắt, đi làm nhưng vẫn không hiểu vì sao mẹ lại thế?

Trong một nỗi xót xa muôn thuở về thế thời. Ngẫm, có lẽ, điều họ thành công nhất là ngu dân. Bởi thế, họ lớn lên được bằng bạo lực, tồn tại bởi bạo lực, khuất phục và đê hèn cũng bởi một bạo lực lớn hơn. Và vì tham ác, tất nhiên, họ đã chà đạp lên mọi ân nghĩa cao cả từ phía Nhân dân.

Hà Nội những ngày giáp tết, lạnh hơn bao giờ. Tôi, chị bạn 65 tuổi, cô bạn 72 tuổi… thi thoảng lại gọi cho nhau và nghe nhau khóc.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 04 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Văn chương cũng như tình nghĩa, vừa thích đổi mới mà cũng vừa thích thói quen . Mây trắng buổi chiều đã bắt đầu lên, da trời đã bắt đầu xanh lợt, hướng biển tây không còn sắc áo mầu khói hương...
Thứ Tư, 03 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên Năm Mới rồi, mình mới có cơ hội nhớ tiếc thủa chưa 20 xa xưa chứ, mặc dầu mình đã sắp ở cuối đường trường của một ngày cuộc đời, gồm : sáng, trưa, chiều, tối, đêm ...
Thứ Ba, 02 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Để trang trải nỗi sầu tư ám ảnh bởi dòng sông Amazon, mà giờ này tôi chưa đến được, có nghĩa...chẳng bao giờ tôi tới đó được nữa, trừ phi Chúa bảo:" nếu không tìm tới đó, thì phải chịu cảnh ...tận thế "
Thứ Hai, 01 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cái tính dễ dãi cho tình cảm bộc phát, mình thấy lúc này mình gần gụi thơ Bùi Giáng dễ sợ.
Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Đơn giản nhưng kỳ bí... Phim trường mà...
Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nhà thơ Huy Trâm là bút hiệu của nguyên biện lý Nguyễn Hồng Nhuận Tam, không phải Nhuận Tâm, vì trên ông là luật sư Nguyễn Hồng Nhuận, và dưới ông, còn quý cô Trang Năm, Trang Sáu ...hình như cả đại gia đình đều theo ngành luật
Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thì thấy quá khứ, hiện tại hoà lẫn vào nhau, như là chuỗi ngày được nối dài thêm, để cho mình không tiếc nhớ tháng ngày đã qua, để không khiến phải ân hận nếu mình lỡ đi lạc một đoạn đường nào đó chẳng hạn.
Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Khung cảnh chùa vẫn xưa, nhưng nhân sự thì hình như thay đổi ...Tất nhiên người có như cây đâu mà cành thay lá mới,...
Thứ Tư, 27 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ờ nhỉ, núi Bà Đen sương nắng hai mùa, tưởng quyến rũ hơn An Lão nắng lửa thiêu đốt cả hoàng hôn cuộc đời, bất kể xuân hạ thu đông, sợ lắm ...
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy