LÀM HỎNG ĐỜI NHAU - CAO MỴ NHÂN

Thứ Hai, 15 Tháng Mười 20186:00 SA(Xem: 2434)
LÀM HỎNG ĐỜI NHAU - CAO MỴ NHÂN
636749895221457836zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

LÀM HỎNG ĐỜI NHAU   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Có tới một tháng trời mình không gặp anh trên nỗi nhớ. 

Bận quá, không thấy cả mặt trời, ngày nào cũng rời nhà sớm và trở về muộn. 

Khi xe chạy trên Fwy, các thành phố trôi tuột lại đằng sau, không kịp nhìn tên đường exit...

Từ đó mang cảm giác chuyến đi dài dằng dặc, mặc dầu đã sắp tới nhà . 

Cuộc đời người nào cũng chạy miết theo bánh xe thời gian.

 

Một bạn gởi cho bài thơ : " sinh nhật 10/10 - 77 tuổi " . Quà mừng sẽ chỉ là thơ mừng sinh nhật, như thường lệ của quý vị ưa dùng vần điệu diễn tả tâm tư tình cảm đối với nhau. 

Thật là không mấy vui, khi bạn ôm đống quà ra giữa nhà, mở từng gói kết hoa thật đẹp, reo lên vui mừng theo vật thể bên trong: 

Này là Iphone đời mới nhất. 

Này là áo đầm thời trang sang trọng nhất. 

Này là chuỗi kim cương giả mà nhìn như thật .

Này là ...mà thôi, bắt đầu chung chung rồi, chẳng có gì đặc biệt, kể cả những tấm gìft card, có trị giá cả trăm . 

 Tấm thiệp chép 8 câu thơ trang trọng, kiểu quan hôn tang tế , tức là lễ nghi ở đời, người được tặng không có thì giờ đọc để hiểu hết tinh hoa của lời chúc nữa . 

Thôi thì cứ để trên nóc tủ, mở tiệc đã, mai mốt đọc, thơ chứ có phải nước hoa quên đậy nắp đâu mà bay hơi...

OK vui quá hà, chấm dứt nha. 

 

May quá, tôi không phải là người tặng thơ cho madame X , ông bạn tôi từ tiểu bang ĐÁ trân trọng gởi về tặng bạn ta , còn hỏi tôi : " Bà thấy X cảm động không ? " 

Chẳng lẽ tôi tả lại cho ông bạn ấy nghe cảnh mở quà sinh nhật. 

Sau các gói, hộp lớn nhỏ, thì đến bao thơ gởi over night cấp tốc cho kịp " Happy birthday X ", bao thơ thuộc loại hình thức cột ruban ( giây nơ ), nên cũng phải mở ra, và như trình bầy trên, một cách ơ hờ. 

Song kế tới là hàng loạt bao thư mầu sắc lì xì, bên trong đựng Gift card, nên nếu tính loại hàng văn vẻ vì tất cả trong bao thơ, thì bao thơ chính hiệu của ông bạn tiểu bang " ĐÁ ", đựng bài thơ, đứng hàng đầu chớ phải nghèo nàn lạc hậu gì đâu. 

Tôi mang cảm giác buồn bã như chính mình bị từ khước cuộc vui. Tôi ra balcon đứng ngắm đất trời bao la ...

 

77 năm trước bạn X của tôi ra đời, chưa ai dám khẳng định đời bạn sướng khổ ra sao. 

Nay thì 3/4 thế kỷ rồi, may hưởng nốt phần đời còn lại, chẳng là bao mà vẫn phải cầu xin Thượng Đế ban thưởng cho năm tháng cuối cùng. 

Thế nhưng X lạc quan quá, nghĩ rằng sống tới đây, đã thoát được những vòng xe thời gian nghiệt ngã, phần còn lại thì cũng thế thôi, bạn không nghĩ tới những bất trắc cam go, bạn hồn nhiên tận hưởng các điều mong ước . 

Thì cứ xem như có phúc, có phận. Theo thuyết lý nhà Phật, có lẽ bạn công phu tu đạo mấy kiếp, mới an nhiên tự tại kiếp này được . 

 

Ông bạn tiểu bang ĐÁ nhờ tôi thăm hỏi một số việc nhỏ, để ông sẽ về Cali thăm X , tự ý cả hai thất lạc nhau đúng 60 năm.

Tức là ông ấy đã giữ hình ảnh X  từ thủa X mới 17 tuổi. 

Tôi là bạn X, tôi không dám nói với ông " tiểu bang ĐÁ " : Chẳng biết  X bây giờ còn thực sự muốn gặp ông bạn thủa thiếu niên ấy không, là vì mấy năm nay, X bỗng đắm say một hình ảnh, mà X hân hoan, hãnh diện kể cho tôi nghe từng chi tiết một, tại sao X thấy được luồng ánh sáng rực rỡ soi rọi chùm lấp thân thể, như hơi ấm của mặt trời cho X niềm tin chan hoà cuộc sống . 

Cùng lúc tôi cảm thấy thất vọng khủng khiếp, vì tôi có tâm hồn rất giống X. 

Giả như anh cũng giống ông bạn ở tiểu bang ĐÁ, tôi sẽ thế nào, niềm tin to lớn của tôi sẽ vỡ vụn ra, và tôi nếu không vô tâm như X, thì chỉ có nước chết thôi, vì chết để chấm dứt những ân hận dày vò chính mình. 

 

Ông " Tiểu bang ĐÁ " hỏi tôi rằng X lâu nay vui hay buồn ? 

Đã 3/4 vòng quay thế kỷ, cho dẫu ông không ở cạnh X , cũng như anh không ở cạnh mình, hỏi vui buồn là hơi đáng trách . Nhưng tôi mỗi lần vui buồn, anh vẫn có thể chia sẻ, chăm sóc cách khác người thiên hạ. 

Chính vì những yếu tố đó, hình như chưa bao giờ tôi muốn xa anh. Không bao giờ tôi muốn phản bội anh. 

Như trên tôi đã trình bầy, anh là nguồn ánh sáng rực rỡ chùm lấp thân tôi, tôi thầm lặng hay là tôi vùng vẫy, anh vẫn là thành quách bao quanh tôi, tôi không muốn thoát khỏi vòng cương toả của anh. Và sung sướng trong nguồn hạnh phúc đơn điệu nhưng kỳ bí đó . 

Ông tiểu bang ĐÁ trầm ngâm: " Chắc chắn tôi không được như người lý tưởng của cô rồi, vì tôi chưa bao giờ quyết đoán mọi sự việc . 

Nếu ai cũng như tôi, thì chúng ta làm hỏng đời nhau quá chứ . 

Tôi ngó ông bạn tiểu bang ĐÁ ngây ngô, khờ khạo, vụng về ...

Đã suốt cuộc đời rồi mà vẫn vô tư, hồn nhiên ...

Đứng ngay trước mặt hạnh phúc mà vẫn than van khổ luỵ , sầu tình ...thì Thượng Đế cũng phiền buồn, đừng nói là mình. 

Hỡi anh thân kính, anh có thấy thế không ? 

 

                CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn