ÂM HƯỞNG MỘT THỜI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 28 Tháng Bảy 20186:00 SA(Xem: 2515)
ÂM HƯỞNG MỘT THỜI - CAO MỴ NHÂN
636683464989783966zzzzzz

ÂM HƯỞNG MỘT THỜI  -   CAO MỴ NHÂN 

Vô tình cuốn phim X của "cục phim giải phóng" chiếu vào những ngày đầu cuộc đổi đời  30 -4  - 1975,  ở Saigon và đặc biệt ở trại tù cải tạo ...chúng tôi,  mà chẳng biết bạn tù  HT 7590. HT - T 20.  còn nhớ không? 
Chứ tôi thì điều gì cũng nhớ, bởi vì đó là một yếu tố khiến quý vị và chúng tôi phải vô tù đấy ạ. 
Số là ai cũng biết rằng: phim ảnh là phương tiện truyền thông rõ ràng và hấp dẫn nhất, nhìn trên màn ảnh là ta thấy ngay  sự kiện muốn nói rồi.  
Chứ cứ viết lách, lý luận hàng trăm lần vấn đề, mục tiêu gì đó, đôi khi còn chẳng đạt được nửa phần ý nghĩa.  
Nhưng cuốn phim X ấy, mà tôi định đơn cử ra, trở lại 2 chữ "vô tình" nêu trên, chính là tính cách phản diện của nội dung. Chuyện một gia đình  miền Nam, có 2 chị em: Trà Giang sắm vai chị, đi theo tiếng gọi của già Hồ, Thế Anh sắm vai em đi sĩ quan VNCH. 
Người chị Trà Giang trong phim bị 5 lần, 7 lượt chính quyền địa phương kêu điều tra. Cô ta theo truyện kể, đã "anh hùng" nhận mình là Cộng sản chính hiệu. Một trong những lần an ninh ta thẩm vấn, cô phải nhúng năm ngón tay vào cồn 90 độ, để một que diêm được châm lửa đốt.  
Người em Thế Anh đi lính VNCH. Quân phục sĩ quan "Chế độ cũ" rất đẹp, 
đầy đủ cấp hiệu, huy chương, giây biểu chương  ... đẹp chưa từng thấy ở xã hội  bần hàn CS. Có thể nói là:  hàng trăm đôi mắt gắn liền vào màn hình, vì phong cách trẻ  trung, hào hoa của nhân vật hoá thân nơi hàng ngũ Quân Lực VNCH, tưởng không ai, không đâu, có lớp trai hào hiệp đến thế.
Cuốn phim định soi mói, chê bai Quân Đội VNCH, thì chao ôi lại biến thành ca tụng phe ta mới hi hữu chứ.
Đạo diễn phim trên tưởng là trưng cái hình ảnh bàn tay nữ cán bộ CS bị đốt bằng cồn 90 độ ra, thì ai cũng suýt soa thương cảm. 
Dè đâu hiện tượng trên chỉ mê hoặc được đám vô sản hạ tầng thất học, chứ dân ghiền ba sí đế kinh niên, thì đã có phen phải xài cồn trắng đó pha loãng với nước lã  thay rượu đế . ..hầu cắt cơn ghiền là thường. 
Nói như thế, để quý vị hiểu rằng  quân Cộng Hoà chỉ muốn và chỉ thích  ...đùa chút thôi, bởi có đâu 5 lần, 7 lượt biết cô chị Trà Giang là Cộng sản thứ thiệt mà chưa mời đi Côn Đảo chứ, và cồn có gặp lửa đi nữa, cũng bốc hơi bay ngay tức khắc thôi mà. 
Còn cậu em Thế Anh, trong phim đã có đoạn mở tiệc Sâm banh (champagne) đãi lên lon, bọt rượu  champagne đã  cùng nước mắt hoà vào nhau. ..
Không phải Thế Anh ham vui, thích cuộc sống Hiệp sĩ Quân Lực VNCH, mà đã có mầm mống suy tư về  thế nào là chính nghĩa Quốc Gia? 
Tất nhiên làm diễn viên  thì phải lột tả được điều gì  đạo diễn muốn. Đạo diễn Cộng sản thì mong đạt được. "yêu cầu Trên  giao phó", song quả thực những  nhân vật làm nghệ thuật  là những người sớm biết được cái hay, cái đẹp ở đời. Nhất là nghệ thuật vì nghệ thuật, cao cấp hơn  tính chất vì Nhân sinh., mà học thuyết vô sản lại cứ ca tụng là  "nghệ thuật vì ...Nhân dân." 
Thế rồi sau cuốn phim Xấy, tôi chẳng thấy cuốn phim nào có diễn viên Thế Anh, còn Trà Giang thì có lẽ ...nghỉ hưu, lý do, sau chính sách đổi mới, không ai còn muốn xem loại phim "vùng lên Nhân dân VN anh hùng" do cục phim giải phóng đó sản xuất nữa...
Thay vào đó là hàng loạt phim tình cảm xã hội tranh tối tranh sáng, bởi vì Nhân dân VN trăm họ đã thấy Bộ mặt thật của Đảng CS và bạo quyền, du nhập cái nghèo nàn lạc hậu từ miền Bắc XHCN qua bên này vĩ tuyến 17, khiến bây giờ những người VN chân chính không còn chỗ đứng trên năm Châu thế giới vì sự dốt nát, ngoan cố ...không tranh cãi như  tự ý CS  muốn. 
Con gái nữ diễn viên đỏ kè trên, thì đã ở tây, ở Mỹ. Vì ai cũng biết là chỉ ở Mỹ mới có cơ hội phát triền Tài năng.
Đồng thời ngay từ khi  tôi ra tù cải tạo, có hỏi thăm người diễn viên  giả Sĩ quan Quân Lực VNCH trong phim Xấy, xem  anh ta đã và càng ngày càng thấy rõ miền nam  văn minh, tân tiến, sang giàu, thì sẵn dịp phản tỉnh cho rồi  . 
Đã biết bao người bắt gặp ánh sáng miền nam rực rỡ , sang trọng quá, khiến phát ngượng, rồi phải lén lút bỏ đảng đi vượt biên cái một. Song trở về  "5 cửa Ô xưa", tức  Hà Nội mà quý cụ di cư sau ngày  20 -7 -1954, cứ khốn khổ vì "lìa xa thành đô yêu dấu"  ấy    ..
Để xin tạ tình bác, đảng, bằng cách chuyên chở hàng thùng những chiếc quần bò  (Jean)  về, biếu không cho đám bạn Đảng thèm đi quá, mà chưa có cách nào rời được Thăng Long thành ...Hoài cổ.
Cũng lạ là dân tộc ta  có câu: 
Quan quáng quàng dân, Dân dấn dần quan 
Tức là nếu  ...bạo quyền  hại dân, thì dân phải dần cho giai cấp thống trị đó, để không ngóc đầu lên nổi. 
Nhưng mà tính cả nể của dân tộc ta, đã áp dụng sai phương vị, cứ thờ chữ 
"Nhẫn", đợi chờ, rằng sẽ có một ngày người người hiểu ra:  tất cả phải tự xô ngã cái  bạo quyền thống trị ấy một cách ...không khoan nhượng, như phe ta đã từng bầy tỏ lập trường chống Cộng  101 %. lâu nay.
Chết rồi, Chủ biên HNPĐ là nhà văn Nguyễn Trọng Hoàn của ...tôi, lại trầm tư ít phút: Cao Mỵ Nhân là cây bút phụ nữ, đã giao cho cái mục Tâm tình lá cải nhẹ nhàng, hôm nay phóng tay trên chữ nghĩa đao binh của nhị ca Lính Dù , làm chi cho nặng nề ...tư tưởng. 
Vả lại, báo nhà đã có phát ngôn viên chính trị Việt Nhân từ hơn một thập niên nay, đừng có thấp thoáng vô "lãnh điện" của bạn ấy nhé, nên trở về với thơ ca mủi lòng thiên hạ, phù hợp khả năng hơn. 
Có gì đâu, trước khi trở về mái nhà xưa: cõi người ta, ở HNPĐ.COM, sắp sửa:
Dấu binh lửa, nước non như cũ (Chinh phụ ngâm  Đoàn Thị Điểm) 
Ban Biên Tập và quý tác giả...  Sẽ tiếp nối hành trình, vì:  
"Vẫn nghe âm hưởng đâu đây, tiếng súng của một thời trận mạc"  HNPĐ.
Như thế có nghĩa là quý vị và chúng tôi, nói tắt thì chúng ta, ở bất cứ nơi đâu, đang bất cứ lúc nào ...vẫn không quên được một thời cung kiếm chưa mỏi mệt, đã phải xếp lại để bên trời  ...

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 04 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Chị đưa tôi ra cửa, đứng nhìn theo, tôi phải đi thật nhanh, vô xe, ngồi vững vàng rồi nhìn lại chị.
Thứ Hai, 03 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng, nghĩ cho kỹ, tôi quên nhiều là bởi vì tôi nhớ lắm thứ chồng chất lên nhau...
Chủ Nhật, 02 Tháng Chín 20189:40 SA
(HNPD) Nghe ông nói thì thật dễ, nhưng suy ra khó vô cùng, nội cái sự kiện, phải hoàn toàn thư giãn, mới đến với cỏ cây hoa lá...
Thứ Bảy, 01 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Người ta vẫn nói "nàng thơ", chứ có ai nói "gã thơ, mụ thơ" bao giờ.
Thứ Bảy, 01 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Sau thời gian lao lý, những bạn tù đã mỗi kẻ mỗi phương,
Thứ Sáu, 31 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Qua sự kiện đó, có phải tử vi có cái cung "Thiên di" không?
Thứ Năm, 30 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Ba, 28 Tháng Tám 20186:00 CH
Thứ Hai, 27 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Thế là ni sư ngó thử xem tôi buồn chán thế nào, còn bà bạn tôi thì truyện trò với bà khách Mỹ của ni sư.
Chủ Nhật, 26 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Tất cả những ngôi nhà trên vòng đồi ấy đều nhìn ra biển, hoá cho nên không muốn thấy biển cũng không được.