DẤU TÌNH XA. - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 18 Tháng Mười Một 202010:00 SA(Xem: 2911)
DẤU TÌNH XA. - CAO MỴ NHÂN

                      zzz11111
     DẤU TÌNH XA.  -   CAO MỴ NHÂN 
 
Còn trẻ quên là ...lãng mạn
Điểm trang một chút bâng khuâng
Về già quên là bịnh hoạn
Làm chi sai sót, lỡ lầm
 
Em không thật già, quá trẻ
Quên quên, nhớ nhớ bất thường
Anh như đồng hồ báo trễ
Thời gian trống rỗng yêu thương
 
Mùa xuân mang bao sắc thắm
Chứa chan trên vạn lá cành
Có một mầu hoa sầu đậm
Tình buồn hay tình mong manh
 
Ô hay anh quên giấc hẹn
Từ khi chưa thực sự già
Nên đừng nghĩ rằng tật bệnh 
Mà anh che dấu tình xa ...
 

    CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 23 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Mặt trời đi ngủ sớm Em vét nắng ngoài sân Phủ lên mộ tình lớn Khóc một thời ái ân
Thứ Tư, 22 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Giấc ngủ trưa lê thê Anh không thức em dậy Cuộc tình ôi vĩ đại Đã héo mòn nhớ nhung
Thứ Ba, 21 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Ôi trái tim bé nhỏ Sao lời kinh bao la Bỗng đâu nguồn sầu khổ Tan vào lòng thiết tha
Thứ Hai, 20 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Nắng vàng sẽ mới, thiết tha mầu Mỗi năm parade rose tìm gặp
Chủ Nhật, 19 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình
Thứ Bảy, 18 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Ngày thầm, đêm rét mướt Lưng lạnh giá vòng tay Mùa đông, sương ẩm ướt Hồn thơ vẫn đắm say
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Buồn vương ngày đợi tháng chờ Hình như em đã cắt bờ tóc mây Lược anh là đôi bàn tay Chải cho em mối tơ này rối tinh
Thứ Tư, 15 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Lời tỏ tình xa xôi Trái tim vàng ngậm ngùi Thôi anh về nẻo ấy Em đứng lại bên tr
Thứ Ba, 14 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Từ khi em biết mộng mơ Chưa bao giờ để đường tơ rối tình Trái tim giữ kín riêng mình Bỗng nay tràn ngập bóng hình của anh
Thứ Hai, 13 Tháng Mười Một 201712:03 CH
(HNPD) Người không hỏi tại sao ta nồng nhiệt Hay điên cuồng sương khói phủ không gian Khi ngọn gió thổi bùng lên tan biến Những chông gai tê buốt giữa điêu tàn