BỤI LỬA SẦU. - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 13 Tháng Chín 20198:00 SA(Xem: 595)
BỤI LỬA SẦU. - CAO MỴ NHÂN
637038449547722895zzzaaa
BỤI LỬA SẦU.  -  CAO MỴ NHÂN 
 
Ôi bao nhiêu thơ nhạc
Ca tụng hạt bụi rồi
Bây giờ dòng nước mắt 
Dính hạt bụi trên môi
 
Nước mắt em sao mặn
Phải tình anh nồng nàn 
Đã hun thêm lửa cạn 
Bốc mịt mù không gian
 
Hạt bụi bay lên cao
Hay là rơi xuống đất 
Tiếng thầm gọi xôn xao 
Một hình hài biến mất 
 
Anh không giữ thân em
Dưới mặt trời nắng gắt
Tưởng nhũn mềm trái tim
Hoả tháp buồn hiu hắt 
 
Thế là giọt lệ sa
Trong bụi mù khói tủi
Chúng mình đứng xót xa
Đọc lời kinh sám hối ...

 

  CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Tư, 06 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Xin cám ơn cuộc tình Nỗi đắm say trừu tượng Anh và tim của mình Hiến dâng thơ vô lượng
Thứ Hai, 04 Tháng Mười Hai 201710:12 CH
(HNPD) Trời sáng hẳn, bỗng lòng vui hớn hở Ôi bình minh chan chứa sắc thu vàng Năm tháng nhuận, nên bỗng dưng hồn ngỏ Suốt đêm qua nũng nịu khói hương tàn
Thứ Hai, 04 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Anh có biết tóc em vừa thắt chặt Sợi tình sầu ghi dấu mỗi trang thơ Anh thân kính , anh vô cùng huyễn hoặc Đắm say nhiều hơn cả chuỗi mong chờ
Chủ Nhật, 03 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Hỡi ôi, đêm thực, lòng hư Hay anh cũng chỉ giả vờ yêu thôi Nhớ nhung tưởng vãn lâu rồi Lại như tái ngộ luân hồi lạ chưa
Thứ Bảy, 02 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Như một cánh bướm hoang Bay lượn giữa không gian Sợi tơ mây óng ả Buộc từng bước lang thang
Thứ Sáu, 01 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Nhìn về hoa lá phương xa Có ai gởi tới cho ta đóa sầu Rằng thôi thương xót gì đâu Bài thơ để lại nơi đầu cành sương
Thứ Năm, 30 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Anh muốn đừng nói gì Tình ơi, xin nín lặng Dù niềm vui diệu kỳ Cũng sẽ buồn xa vắng
Thứ Tư, 29 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Ở Cali quán ăn nhiều chi lạ Còn tưng bừng, thái quá miệng bô bô Còn ba hoa dân lạc xứ thành Hồ Ôi nản quá, tưởng đời đang sắp đổi
Thứ Ba, 28 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Tưởng rằng sầu muộn bấy lâu Ngó trăng thiên cổ, nghe cầu nguyện riêng Nhưng bao ẩn ức ưu phiền Đã xô tuyệt vọng qua miền phù vân
Thứ Hai, 27 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Mùa xuân phai dần Từ hôm cách biệt Tan theo một lần Bao nhiêu thương mến