NHẮN NHỦ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 26 Tháng Ba 20198:00 SA(Xem: 3810)
NHẮN NHỦ - CAO MỴ NHÂN
      636891460517774399zzzaaa
NHẮN NHỦ  -  CAO MỴ NHÂN
 
Mai mốt em đi, anh có nhớ

Hay là anh đã quên từ lâu
Hay là anh đã không còn đó 
Như gió mùa xuân thổi tới đâu
 
Làm hồng má đẹp người khuê nữ
Làm đỏ môi xinh thiếu phụ sầu
Làm mắt xanh mờ trong khói lửa
Mùa xuân vừa đến đã qua mau 
 
Mai mốt em đi, anh chỉ nhớ
Một lần chưa nói đã lặng im
Bởi vì khi đó nghe sầu khổ
Nhói buốt dâng lên tự đáy tim
 
Thôi thì không nhớ, không thương nữa
Nào có ai than, ai trách em
Em cứ đi, cuộc tình đã lỡ
Cuộc tình buồn, anh xoá dùm em...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 23 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Mặt trời đi ngủ sớm Em vét nắng ngoài sân Phủ lên mộ tình lớn Khóc một thời ái ân
Thứ Tư, 22 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Giấc ngủ trưa lê thê Anh không thức em dậy Cuộc tình ôi vĩ đại Đã héo mòn nhớ nhung
Thứ Ba, 21 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Ôi trái tim bé nhỏ Sao lời kinh bao la Bỗng đâu nguồn sầu khổ Tan vào lòng thiết tha
Thứ Hai, 20 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Nắng vàng sẽ mới, thiết tha mầu Mỗi năm parade rose tìm gặp
Chủ Nhật, 19 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình
Thứ Bảy, 18 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Ngày thầm, đêm rét mướt Lưng lạnh giá vòng tay Mùa đông, sương ẩm ướt Hồn thơ vẫn đắm say
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Buồn vương ngày đợi tháng chờ Hình như em đã cắt bờ tóc mây Lược anh là đôi bàn tay Chải cho em mối tơ này rối tinh
Thứ Tư, 15 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Lời tỏ tình xa xôi Trái tim vàng ngậm ngùi Thôi anh về nẻo ấy Em đứng lại bên tr
Thứ Ba, 14 Tháng Mười Một 201712:01 CH
(HNPD) Từ khi em biết mộng mơ Chưa bao giờ để đường tơ rối tình Trái tim giữ kín riêng mình Bỗng nay tràn ngập bóng hình của anh
Thứ Hai, 13 Tháng Mười Một 201712:03 CH
(HNPD) Người không hỏi tại sao ta nồng nhiệt Hay điên cuồng sương khói phủ không gian Khi ngọn gió thổi bùng lên tan biến Những chông gai tê buốt giữa điêu tàn