"Đi Tìm Thế Lực Thù Địch" - Khuyết danh / Trần Văn Giang (ghi lại).

Chủ Nhật, 11 Tháng Hai 20244:06 CH(Xem: 561)
"Đi Tìm Thế Lực Thù Địch" - Khuyết danh / Trần Văn Giang (ghi lại).

215z
*

 

Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều về “cụm từ” “Thế lực thù địch.” Nghe đến nhàm tai, nhưng vì chẳng ai chỉ dùm, bởi nó vô hình, vì vậy tôi phải tự đi tìm thôi…

 

Tôi đã đi tìm “Thế lực thù địch” từ những ngày “hợp tác hóa,” ngày đầu của những năm sáu mươi, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa. Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa “Mác” đúng hay sai thế nào. Cái ngày mà khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm việc chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối đến, họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm; mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc... Để rồi đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu:

 

“Ơi anh chủ nhiệm, anh chủ nhiệm.

Hai tiếng thân yêu lời cảm mến.

Tay anh nắm chặt tay xã viên.

Xốc cả phong trào cùng tiến lên.”

 

Cái ngày mà khi thu hoach thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là 'đi mót') cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ… Để rồi đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông:

 

“Dân làm chủ dập dìu hợp tác.

Lúa mượt đồng ấm áp làng quê.

Chiêm mùa cờ đỏ ven đê.

Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn.”

 

Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết. Và để rồi lại đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu:

 

“Những người lao động quang vinh.

Chúng ta là chủ của mình từ đây.”

 

 “Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?” Từ thắc mắc  này tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” và “Chính trị kinh tế học.”

 

Vì còn ở tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ là Karl Marx sai, nhưng ít nhất là ta làm sai “Mác.”  “Mác” nói, đại ý “Phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm).” Ta đã dùng đám “vô sản áo rách” trong "Cải Cách Ruộng Đất" (CCRĐ). Ta đã cưỡng bức mọi người vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải để họ hoàn toàn tự nguyện (?)

 

Trong “Chính trị kinh tế học,” theo Khrushchev thì “Có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường,” còn theo Brezhnev thì “Chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”; Và ta (csvn) đã theo bạo lực. Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “Bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực.” Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “Sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Nhưng các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã. Thảm thay!!!

 

Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “Chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.” Tôi vào đại học, rồi đi bộ đội. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ, khi mà tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau. Tôi tìm đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công tác đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận với thực tế.

 

Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần dà tìm ra cái gọi là “Thế lực thù địch.” Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của đất nước. Tôi còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước, có lần tôi nói với Bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng:

 

- “Đảng sai Bố ạ.”

 

Bố tôi nói rằng:

 

- “Đường lối thì đúng, nhưng thực hiện sai.”

 

Tôi đáp:

 

- “Lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội.  Còn ta chẳng làm được gì cả thì sao gọi là đúng? Nói vậy có vẻ bao biện.”

 

Thấy Bố tôi lặng im. Tôi lại hỏi:

 

- “Một xã hội sẽ ra sao nếu ‘trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?’ ”

 

Bố tôi nói rằng:

 

- “Câu đó đã được Gabriel García Márquez – người nhân giải Nobel Văn học năm 1982 - hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á-Phi và Châu Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời.”

 

Vài năm sau, Bố tôi mới nói:

 

- “Bố thấy con đúng.  Bố sai.  Từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình.”

 

Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, Bố tôi dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền của nhà nước) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời. Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta “cơ cấu” những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì? Sau đó, khi “Chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng:

 

- “Xã hội ta sẽ rất thê thảm khi những người dốt, học yếu nhất đi vào ngành giáo dục.”

 

Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất. Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng chỉ được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “Vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên.” Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “Bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta? Rút cục xã hội chủ nghĩa đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính.  Ai  mà không làm như thế thì được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay. Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người như vậy đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.

 

Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc chạy chức chạy quyền, chia chác các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% (nhiều chỗ còn hơn nữa!) chi phí đầu tư. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa. Đất nước không đổ nát mới là sự lạ. Cách đây hơn năm thế kỷ, Thân Nhân Trung đã viết:

 

"… Hiền tài là nguyên khí của quốc gia.  Nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh; Nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết..."

 

Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được người hiền tài, mà chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết “ăn theo nói leo,” thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không có tài làm sao biết sử dụng được hiền tài; vả lại các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai. Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường:  Một là vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm”; Hai là “Vụ xét lại chống đảng”; Hoặc sống co ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức đã có bia mộ ghi là “Ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tải giỏi.”

 

Như vậy “Thế lực thù địchcủa đất nước chính là “Sự ngu tối.” Mà cái ngu là tổ phụ của cái ác; tàn phá đất nước hơn tỷ lần cái ác. Con đường cách mạng đất nước ta (mà đặc biệt là cách mạng phát triển xã hội sau năm 1975) đang đi là con đường thiếu ánh sáng tri thức soi đường. Để rồi sau bao nhiêu năm đi vào bóng đêm. Đất nước sau gần năm mươi năm thống nhất tựa như đổ nát. Nạn tham nhũng tràn lan làm rỗng ruột kinh tế; tai nạn giao thông chết người như đang có chiến tranh; giáo dục lụn bại, nhân cách đạo đức suy đồi, kẻ thù truyền kiếp phương Bắc uy hiếp trên biên giới, rừng núi, biển đảo và đồng bằng.

 

Cách mạng đâu phải là sự nghiệp của bầy khố rách áo ôm kiểu “Mo cơm quả cà đi xây dựng chủ nghĩa cộng sản.” Cũng do ngu tối mà từ ngày độc lập, chúng ta chưa tìm được con đường đi cho đất nước.

 

Không còn nghi ngờ gì nữa Thế lực thù địch” của đất nước chính là Sự ngu tối.  Thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành…  thì đấy chính là “Thế lực thù địch” của đất nước ta, dân tộc ta.

 

“Thời nay ai thiết người tài.

Chỉ cần tai tái, dễ sai hợp thời.

Thằng thông minh nó lắm lời.

Nó thuyết, nó giáo rối bời thằng ngu.

Thằng ngu tuy có lù khù.

Mưu ma chước quỷ nó bù thông minh.

Sự đời nghĩ lại mà kinh.

Nhân tình thế thái, rối tinh rối mù.”

 

Khuyết danh

(Đây là bài viết của một đảng viên CS đã thức tỉnh)

 

Trần Văn Giang (ghi lại)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn