Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm ? Tại sao ?_ Phan Đức Minh

Thứ Ba, 01 Tháng Mười Một 20227:43 SA(Xem: 1767)
Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm ? Tại sao ?_ Phan Đức Minh

Biên khảo :  

1/- Nhìn lại biến cố  1 tháng 11 – 1963 tại Nam Việt Nam      

                                         ***                                                            

                                                                                                                                                                                                                                             o-qLtneYV_RA5zkrws-3Msrpg8kmXtBW-av0DK11jSxd4UdM_eX4xM8LRpy-CiWMAUZAPLB3TlpBD5onIUjr2uZTSXL6etoTteLEBD1AgeB3OeSjEQiTmCH6twUvvfnZCuX_PUDcLLCCStV8232Zq4VQw233017ggXLMqZ4AZJzF-E0SYZ1e1kUnA-Z29r0r2JOAjc9zgg

                                                                 

     Phan Đức Minh                                                                                                                                                                                                                                

 

     Thời gian gần đây, có rất nhiều bài viết xuất hiện trên  các trang mạng , trên các điện báo, báo in của người Việt định cư khắp nơi trên thế giới , nói về nhân vật lịch sử Ngô Đình Diệm, về biến cố ngày  1 tháng 11 - 1963 tại Nam Việt Nam. Rồi những buổi Lễ tưởng niệm nhân vật lịch sử này được tổ chức ở nhiều nơi có Cộng Đồng người Việt. Lại có cả những nhóm người đến viếng thăm ngôi mộ của nhân vật Ngô Đình Diệm tại Việt Nam rất long trọng ..Một số bạn trẻ  trưởng thành nơi hải ngoại liên lạc bằng điện thư hoặc gặp chúng tôi, hỏi về chuyện “ Tại sao có cuộc đảo chánh lật đổ ông Ngô Đình Diệm, ngày 1 tháng 11 - 1963 ở Việt Nam ? “  xem ý kiến ra sao. Tất nhiên là người viết chỉ có thể nói sơ qua và hẹn gặp nhau trên trang báo này để có thể bàn luận với nhau nhiều hơn. Vì vậy cho nên bài viết này được đưa ra, mong trả lời các bạn trẻ đó, đồng thời đóng góp chút ít vào công việc làm sáng tỏ một vấn đề  lịch sử quan trọng, có ảnh hưởng lớn lao đến sự…mất còn, xụp đổ của Nam Việt Nam sau đó, cũng như ảnh hưởng đen tối của nó còn kéo dài đến mãi về sau. Muốn tìm hiểu kỹ lưỡng, sâu xa hơn, tất nhiên là chúng ta phải tìm đọc những cuốn sách đáng tin cậy về chuyện này… Đôi khi cần thiết, chúng tôi xin được ghi chú thêm tiếng Anh để các bạn trẻ dễ nhận ra, khỏi bị lúng túng, khó khăn..      


Tình hình trước khi xẩy ra cuộc Đảo Chánh:

     Những tháng giưã năm 1960, Ông Diệm với tư cách Tổng Thống và Tổng Tư Lệnh Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà, đi thăm các Bộ Tư lệnh Quân Khu I - 2 - 3 - 4 và Quân Khu Thủ Đô để nói chuyện với các Sĩ Quan trong quân đội, các Quân Binh Chủng về một vấn đề vô cùng quan trọng là: chính quyền Mỹ lúc đó muốn đổ quân tác chiến        ( Combatant forces ) vào lãnh thổ Nam Việt Nam để đảm nhiệm vai trò chủ yếu trong công cuộc chiến đấu chống cộng sản trên chiến trường này, tất nhiên là theo chủ trương, chính sách của Hoa Kỳ…        Tại Hội trường Bộ Tư lệnh Quân Khu I, Đà Nẵng, trước mặt rất đông Sĩ Quan: cấp Tướng, cấp Tá và cấp Úy, Ông Diệm đã nói rõ ý chí cuả Ông là nhất định không chấp nhận cho chính phủ Mỹ đổ quân tác chiến vào Nam Việt Nam, mà chỉ chấp nhận vai trò cuả người Mỹ trong nhiệm vụ cố vấn và huấn luyện cho Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà. Ông nói “ Chúng ta cần có sự cố vấn và huấn luyện cuả người Mỹ, chúng ta cần có sự viện trợ quân sự, kinh tế cuả người Mỹ, nhưng chúng ta không cần và nhất định không chấp nhận để cho người Mỹ chiến đấu thay thế cho  chúng ta trong công cuộc bảo vệ Quê Hương, Đất Nước này.  Chúng ta đang phải đương đầu với với một cuộc chiến tranh ý thức hệ ( ideological war ) giữa chủ thuyết     “ Quốc Gia-Dân Tộc “ tự do, dân chủ của 

T.thống Ngô Đình Diệm


chúng ta và  “ học thuyết  ảo tưởng – Utopian doctrine “ của cộng sản, xây dựng trên nền tảng tuyên truyền, lừa bịp có hệ thống, có khả năng lôi cuốn đông đảo quần chúng vào một cuộc chiến tranh nhân dân,  trường kỳ kháng chiến, để tiến tới một thiên đường không bao giờ có thực . .. Cuộc chiến đấu này không thể đơn thuần giải quyết bằng sức mạnh cuả vũ khí chiến tranh, nhất là bằng một đạo quân viễn chinh từ một quốc gia khác kéo đến. Nếu người Mỹ làm việc đó, chúng ta sẽ mất hết chính nghiã, mất sự hậu thuẫn cuả nhân dân, tôi sẽ trở thành Tổng Thống bù nhìn và anh em, các Sĩ Quan đang có mặt tại đây, sẽ chỉ còn là những kẻ đánh thuê cho ngoại quốc… “ Ông nói thật nhiều, với tất cả tấm lòng và trái tim cuả Ông. Rồi ông kêu gọi tất cả các Sĩ Quan Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà đã từng nêu cao tinh thần anh dũng, can đảm trên mọi chiến truờng khắp các Vùng Chiến Thuật  ( tactical areas ), hãy cùng Ông bằng mọi giá, giữ vững lập trường, đi đúng đường lối lãnh đạo chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc mà ông đã vạch ra và quyết tâm theo đuổi, bất chấp mọi sức ép bất cứ từ đâu đến ! Những cánh tay giơ lên, những tiếng hô vang làm rung chuyển cả Hội Trường Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I- Quân Khu I “Quyết tâm ủng hộ Tổng Thống ! Quyết tâm giữ vững lập truờng chiến đấu cuả Tổng Thống để bảo vệ Tổ Quốc !”

     Tôi lúc đó chỉ là một Chuẩn Uý hiện dịch, nhưng với cái vốn kinh nghiệm gần 7 năm kháng chiến chống Pháp vô cùng gian khổ, 2 lần bị Tây bắt nhốt vào tù, rồi hơn 6 năm trong hàng ngũ quân đội Việt Nam Cộng Hòa, chống cộng sản, tôi cũng đủ trí khôn để thông cảm với những khó khăn, nguy hiểm đang đợi chờ Ông Diệm, vị Tổng Thổng đầu tiên cuả nền Cộng Hoà non trẻ tại Nam Việt Nam. Tôi nhìn các Sĩ Quan đàn anh đứng chung quanh, hình như ai nấy đều linh cảm thấy có một cái gì nặng nề, nguy hiểm đang đợi chờ vị Tổng Thống khả kính và can đảm cuả mình. Phải thành thực mà công nhận rằng: vào thời gian đó, dưới sự lãnh đạo cuả Ông Diệm, Quân Đội ra Quân Đội, Tướng Tá ra Tướng Tá, Sĩ Quan ra Sĩ Quan, chớ không có như tình trạng cuả những thời gian sau này, sau khi Ông Diệm không còn nưã.. Lúc đó, tôi không phải là người công giáo như Ông Diệm, mà trong cương vị một quân nhân hiện dịch thuần tuý, từng quyết tâm từ bỏ hàng ngũ cộng sản, tìm đến hàng ngũ quốc gia để chống lại cộng sản, lúc này chỉ nghĩ đến quân đội, đến việc chống cộng, nhưng cũng thấy như mắt mình nhoà đi… Tôi cầu xin Ơn Trên phù hộ, che chở cho Ông, cũng như cho Đất Nước này…

* Ngày 19-6-1960: Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn, Elbridge Durbrow, gửi cho ngoại trưởng Mỹ, Christian Herter ở Hoa Thịnh Đốn 1 điện văn mật, thông báo tình hình Sài Gòn: Có thể có 1 cuộc đảo chánh nhằm lật đổ chính quyền cuả Ông Diệm, trong khi đó ở nông thôn, hoạt động cuả cộng sản gia tăng mạnh mẽ… Phần cuối, bản văn kết thúc “ Nếu thế đứng cuả Ông Diệm tiếp tục giảm sút, không còn phù hợp với tình thế chính trị, tâm lý, kinh tế và an ninh tại đây nưã thì có thể là điều mà chính phủ Hoa Kỳ nên tính đến những phương cách khác để hành động và thay thế người lãnh đạo hầu đạt đến những mục tiêu cuả chúng ta… ( If Diem’s position in the country continues to deteriorate as result failure adopt proper political, psychological, economic and security measures, it may become necessary for US Government to begin consideration for alternative courses of action and leaders in order to achieve our objectives…).

* Ngày 11 - 12 tháng 11-1960 : Đại Tá Nguyễn Chánh Thi, Tư Lệnh Lữ Đoàn nhẩy dù và Trung Tá Vương Văn Đông chỉ huy một lực lượng quân sự gồm vài Tiểu Đoàn nhẩy dù và 1 đơn vị Thuỷ Quân Lục Chiến, bao vây dinh Tổng Thống để làm một cuộc đảo chánh với lý do được công bố trên đài phát thanh Sài Gòn đã bị quân đảo chánh chiếm giữ “…Ông Diệm đã tỏ ra không đủ khả năng cứu đất nước khỏi họa cộng sản cũng như bảo vệ sự đoàn kết quốc gia… – Diem has shown himself incapable of saving the country from Communism and protecting national unity…”9QHjRGnNrf3fj5v08K1whaksa_U2iWc4fg8wjeCUYhPvZ_d4jR8jXXQZJYfXLVOfdVwjlR_FHVkGTOfRb1pageOkWUr0mdGEVCv8OQr2ZSsToK2mPKdLMBqnsJFBCmL_w1w4WSzaDwXDijKQ89sKm_2Z2JCmjKZef-RL-PdQerGI5TU08_G_QuUK0WV6oU2fuMOHv0yylw

     Biết rằng cuộc âm mưu đảo chánh này không do những nhân vật chính trị có danh tiếng, không có hậu thuẫn chính trị thực sự cuả dân chúng, không có sự tham gia cuả các Tướng Lãnh cũng như đông đảo lực lượng quân đội dưới quyền, cho nên ông Diệm tạo thế trì hoãn, thoái thác nhượng bộ trước sự đòi hỏi cuả phe đảo chánh là từ 

bỏ chính quyền và đợi cho các lực lượng quân đội, hầu hết vẫn còn trung thành với ông, cùng ông theo đuổi đường lối chống cộng đã vạch ra, từ các nơi kéo về dẹp loạn. Cuộc đảo chánh bất thành vì quá non kém về tổ chức, lãnh đạo, cũng như đường lối chinh trị và quân sự. Tuy nhiên cuộc đảo chánh bất thành này đã đem lại cho chính quyền cuả Ông Diệm những bài học quan trọng :

    A.- Cộng sản ngày càng tích cực tung cán bộ vào thành phố khai thác những mâu thuẫn, bất đồng giưã chính quyền và các nhân vật, các nhóm chống đối tại thành thị. Những mâu thuẫn này tất nhiên phải có trong hoàn cảnh miền Nam Việt Nam đang phải thực hiện một xã hội tương đối tự do, dân chủ, phồn thịnh ( hơn hẳn miền Bắc ). Có tự do, dân chủ khá nhiều cho nên các lực lượng, nhóm người chống đối này khác mới có hoàn cảnh, điều kiện mà hoạt động chống chính quyền, chớ còn như tình trạng Việt Nam hôm nay, dưới chế độ cộng sản, thì chính quyền thấy chống đối bằng bạo lực, là lập tức dùng công an, quân đội bằng võ lực tiêu diệt ngay, còn chi nữa mà chống đối.      Chính quyền miền Nam lúc đó, cùng một lúc phải đối phó với hoàn cảnh đất nước như thế, lại phải đương đầu với cuộc chiến tranh xâm lăng, phá hoại toàn diện cuả cộng sản Hà Nội, được chỉ đạo và yểm trợ từ Mạc-Tư-Khoa cũng như từ Bắc Kinh, theo “Đường lối cách mạng vô sản toàn cầu cuả Đệ Tam Quốc tế - Global Proletarian Revolution Policy of the Third International ”.

    B.- Thi hành 1 đường lối vô cùng khó khăn khả dĩ đáp ứng được nhu cầu cuả tình thế : Giữ vững chính quyền đang bị âm mưu khuynh đảo từ bên ngoài do bọn tài phiệt quốc tế ( International Financial Oligarchy ), ở bên trong thì do cộng sản chỉ đạo. Ngay trong nội bộ hàng ngũ quốc gia cũng có những phần tử ham danh, hám lợi cũng như quyền lực, đang lợi dụng không khí tự do, dân chủ của xã hội miền Nam, nhất là truyền thông, báo chí , tạo ra hay chờ đợi thời cơ để hành động.

    C.- Giữ vững tinh thần kỷ luật và lòng trung thành cuả quân đội, là sức mạnh bảo vệ chính quyền, chế độ, đồng thời giữ vững sự đoàn kết các tôn giáo là sức mạnh hậu thuẫn cuả nhân dân, nhưng cả hai: Quân Đội và Tôn giáo lại là những mục tiêu quan trọng nhất mà cả 3 lực lượng chống phá nói trên ( Tài phiệt quốc tế, cộng sản và các nhóm chống đối trong nước ) đang quyết tâm nhắm vào để tạo ra một động lực làm nổ bùng một cuộc đảo chánh khác, có tầm vóc quy mô, có tổ chức tinh vi và …” cao cấp “  hơn cuộc đảo chánh đã thất bại một cách dễ dàng ngày 11 tháng 11 năm 1960.

* Ngày 20-12-1960 , để đánh lưà dư luận quốc tế, để thu hút các nhóm chống đối và lôi kéo nhân dân Miền Nam, cộng sản Hà Nội tuyên bố chính thức cho ra mắt công khai Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam tại 1 Chiến Khu ( Strategic war zone) cuả cộng sản tại phiá đông miền Nam Việt Nam, thành phần bao gồm chừng 100 nhân vật nói là đại diện cho các nhóm chính trị đối lập với chính quyền, đại diện cho các tôn giáo có mặt tại Nam Việt Nam, các lực lượng vũ trang còn sót lại sau khi bị quân chính phủ đánh tan trong các chiến dịch hành quân tại miền Tây trước đó ít năm. Mặt trận này thực sự đặt dưới quyền lãnh đạo cuả một cán bộ cao cấp cuả Hà Nội, thuộc Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng.                                      

 * Ngày 1 tháng 4-1961: Cộng sản tung một Tiểu Đoàn chủ lực quân, có du kích địa phương tăng cường, gồm hơn 400 quân, tấn công thử sức vào 1 ngôi làng chiến đấu kiểu mẫu cuả “Quốc sách ấp chiến lượcNational policy of Strategic Hamlets ” thuộc Tỉnh Kiến Hoà, nhưng bị quân đội Cộng Hoà đánh tan và bị thiệt hại nặng nề. Hai ngày sau, cộng sản thử sức lần nưã bằng cách tấn công vũ bão và bất ngờ vào khu vực Bến Cát, phiá Bắc Sài Gòn, nhưng hơn 100 quân cộng sản bị quân Cộng Hoà tiêu diệt, bỏ xác tại trận. Cộng sản buộc phải đổi hướng, tập trung nỗ lực vào những hoạt động võ trang phá hoại tại các thành phố, tung cán bộ len lỏi vào trong các tầng lớp nhân dân, hàng ngũ tôn giáo nào có đông đảo quần chúng ( nhưng hàng ngũ thiếu huấn luyện, tổ chức không  chặt chẽ )  để tìm cơ hội gây xáo trộn chính trị tại các thị trấn, nơi tập trung đông đảo dân cư, làm suy yếu chính quyền Miền Nam thay vì nôn nóng giành chiến thắng quân sự để hỗ trợ cho các hoạt động chính trị và ngoại giao.

* Ngày 12-5-1961: Phó Tổng Thống Hoa Kỳ Lyndon B. Johnson, trong cuộc viếng thăm Á Châu, đã gặp Tổng Thống Diệm tại Sài-gòn. Ông Johnson ca tụng Tổng Thống Diệm là một Churchill cuả Á Châu và nói, “Đối với thế đứng cuả Hoa Kỳ tại Á Châu, Tổng Thống Diệm là nhân vật, là người bạn không thể thiếu được.” Tuy nhiên, khi trở về Mỹ, ông Johnson lại báo cáo cho Tổng Thống Kennedy cũng như cho các nhân vật chính trị cao cấp biết rằng: Ông Diệm vẫn giữ vững lập trường không có quân chiến đấu cuả Hoa Kỳ tại Việt Nam, trừ phi cộng sản Hà Nội xua quân tràn qua vĩ tuyến 17 một cách đại quy mô như cộng sản Bắc Hàn đã xua quân tràn qua vĩ tuyến 38 hồi 1950 ….     

Vice President Lyndon B. Johnson meets Mr. Ngo                                                                        .                                                 Dinh Nhu  at Gia Long Palace, Saigon 12-5-1961

  Do lập trường cương quyết Bảo vệ Chủ quyền Quốc gia, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã luôn luôn kiên trì tranh đấu cho sự Độc lập Dân tộc dù phải chấp nhận những khó khăn. Ngày 09.05.1961, ông Diệm đã bày tỏ với Phó Tổng Thống Mỹ Johnson đang viếng thăm chính thức Việt Nam rằng : chính phủ Việt Nam rất biết ơn sự viện trợ quân sự và cố vấn Mỹ, nhưng về việc gửi Quân đội tác chiến Hoa kỳ đến Việt Nam, ông cương quyết từ chối :  Nếu quý vị mang Quân đội Mỹ vào Việt Nam, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc tôi ? Với người Việt, hình ảnh hãi hùng của Quân đội Viễn chinh Pháp còn ghi sâu trong tâm trí họ. Sự hiện diện của Quân đội Mỹ sẽ làm cho dân chúng dễ tin những lời tuyên truyền của cộng sản. Sự can thiệp trực tiếp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào vào Việt Nam cũng đem lại sự bất lợi cho Việt Nam, vì làm cho cuộc chiến đấu của chúng ta mất chính nghĩa.      Tháng 11.1961, Đại sứ Frederick Nolting được yêu cầu từ tòa Bạch ốc gặp Tổng Thống Diệm về vấn đề quân chiến đấu Mỹ ( được xem như ‘chia sẽ trách nhiệm ). Ông Diệm trả lời :  « Chắc ông  Đại sứ cũng hiểu, những đề nghị ấy đụng chạm tới vấn đề trách nhiệm của Chính phủ Việt Nam. Việt Nam không muốn là một nước bị bảo hộ ( Vietnam does not want to be a protectorate) ».

- Ngày 18-9-1961: Cộng sản bất thần mở trận đánh lớn cấp Trung Đoàn ( Regiment ), tung 1,500 quân bao vây

và đành chiếm Tỉnh Lỵ Phước Vinh, sau khi đã mở chiến dịch gồm 41 trận đánh lớn nhỏ trên khắp lãnh thổ Miền Nam để áp đảo và chia sẻ lực lượng đối phương. Sau đó 3 tuần lễ, tại diễn đàn Quốc Hội, Tổng Thống Diệm chính thức tuyên bố với quốc dân và thế giới là Việt Cộng, với sự chỉ đạo và yểm trợ cuả cộng sản quốc tế đã chính thức biến cuộc chiến tranh du kích trên lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà thành một thứ chiến tranh xâm lăng quy mô thực sự, có sự tham chiến cuả quân chính quy cộng sản Bắc Việt, được trang bị tối tân,  hùng hậu với đầy đủ pháo binh cỡ nặng, xe tăng, thiết giáp…

     Bọn tài phiệt quốc tế, buôn bán chiến tranh, càng thêm cơ hội để tung tiền và thủ đoạn để đưa đám  “ Lobbyists ” vào các hành lang, ngõ ngách cuả Quốc Hội, hệ thống truyền thông Hoa Kỳ, dọn đường cho một kế hoạch ào ạt đổ quân tác chiến cuả Mỹ và lôi kéo một số đơn vị quân đội Đồng Minh vào chiến trường Nam Việt Nam. Chậm chân là thiệt hại cả… núi đô la chớ không phải chuyện đuà. Nhưng, lại tiếng nhưng ở chỗ này ! Nhưng Ông Diệm nhất định không chấp nhận cho quân đội tác chiến cuả Mỹ chiến đấu tại Nam Việt Nam. Còn Tổng Thống Hoa Kỳ John F. Kennedy thì cũng không hăng hái, thiết tha cho lắm với việc đổ quân tác chiến cuả Mỹ vào chiến trường Miền Nam trong hoàn cảnh lúc này, không như lúc cộng sản Bắc Hàn xua quân cấp Quân Đoàn ( Army Corps ) tràn qua vĩ tuyến 38 hồi năm 1950… Ông Kennedy vẫn trung thành với “ Đường lối ngăn chặn – Containment Policy ” để chống lại sự bành trướng cuả phong trào cộng sản trên thế giới từ sau Đệ Nhị Thế Chiến, bằng những phương cách ít tốn sinh mạng người Mỹ nhất, trừ trường hợp nền an ninh cuả Mỹ bị đe dọa trực tiếp, nghiã là ông Kennedy chỉ chấp nhận hy sinh nhân mạng cuả Mỹ trong “ Trường hợp tối cần thiết – In case of absolute necessity ”.

    Thế thì “chúng nó ” bắt buộc phải loại trừ Ông Diệm khỏi ngôi vị lãnh đạo Nam Việt Nam trước đã, và sau đó bất cứ kẻ nào làm ngăn trở việc đổ quân tác chiến cuả Mỹ vào Nam Việt Nam cũng đều bị “chúng nó” xoá sổ hết ( kể luôn cả Tổng Thống Mỹ ).

- Ngày 2-1-1963: Tại Ấp Bắc, cách Sài Gòn 40 dậm về phiá Đông Nam, gần 2 Trung Đoàn ( 2,500 quân ) thuộc

Sư Đoàn 7 Bộ Binh Việt Nam Cộng Hoà, trang bị vũ khí tự động, có xe tăng, thiết vận xa, pháo binh và không quân   ( cả khu trục cơ lẫn trực thăng ) yểm trợ, mở cuộc hành quân bao vây, tiêu diệt 1 lực lượng cộng sản gồm chừng I Tiểu Đoàn ( battalion ) hơn 300 quân chủ lực địa phương, với hoả lực yếu kém hơn rất nhiều, lại không có xe tăng cũng như không quân, pháo binh yểm trợ. Kết quả thật là đau buồn: Cộng quân lợi dụng đêm tối, thoát khỏi vòng vây gần như toàn vẹn chủ lực, sau khi đã gây cho quân chính phủ những tổn thất đáng kể. Thật là một cơ hội bằng vàng để bọn tài phiệt quốc tế dùng ảnh hưởng, sức mạnh cuả đồng đô la mà lái các cơ quan truyền thông, hướng dẫn dư luận, gây áp lực tại Hoa Kỳ, từ Quốc Hội cho đến chính phủ phải bằng mọi giá đổ quân tác chiến cuả Mỹ vào Việt Nam ngay lập tức. Nếu không, “ Tiền đồn chống cộng – Advanced Post resisting the communists  “ cuả Mỹ tại Á Châu sẽ xụp đổ và Chính sách ngăn chặn cộng sản cuả Mỹ trên thế giới sẽ thất bại và… nền anh ninh cuả chính nước Mỹ cũng sẽ bị lâm nguy… 

    

    Chúng đem câu nói cuả Lenin, Sư Tổ cuả cách mạng vô sản 1917 tại Nga, người đã mở đường cho phong trào  cộng sản thế giới bùng ra hết cách ngăn cản sau thế chiến thứ 2, mà dọa cả nước Mỹ “ Trước hết, chúng ta hãy chiếm giữ Đông Âu, rồi nắm lấy khối quần chúng khổng lồ ở Á Châu, sau đó bao vây Hoa Kỳ là thành lũy cuối cùng cuả chủ nghiã tư bản. Chúng ta khỏi phải đánh đấm chi cả, Hoa Kỳ cũng sẽ rơi vào tay chúng ta như một trái cây đã chín rưã – First, we will take eastern Europe, then the masses of Asia, then we will encircle the United States which will be the last bastion of Capitalism. We will not have to attack, it will fall into our hands like an overipe fruit.” ( The Death of A Nation – John A. Stormer – The Liberty Bell Press – Florissant Missouri, July 1978, Page 14 ).



* Ngày 8-5-1963: Bùng nổ vụ rối loạn, chống đối ở Cố Đô Huế, giưã hàng chục ngàn tín đồ Phật Giáo với nhân viên chính quyền địa phương và các lực lượng an ninh. Tổng Thống Diệm tuyên bố trên đài phát thanh quốc gia là vụ này có bàn tay cuả cộng sản nhúng vào, gây thêm tình trạng khó khăn cho địa phương, tạo thêm sự mâu thuẫn trầm trọng giưã  chính phủ và 1 tôn giáo lớn trong nước. Cuộc rối loạn ngày càng gay go, dữ dội, quyết liệt và khi 1 trái lựu đạn nổ tung trong khu vực đài phát thanh Huế,gây thương vong cho một số người biểu tình chống đối thì tình trạng biến sang hình thức “ Một Tôn giáo lớn, đông đảo nhất trong nước chống lại một hệ thống chính quyền được lãnh đạo bởi 1 Tổng Thống và các nhân vật cao cấp, trọng yếu, đa số là người thuộc Giáo Hội Công Giáo La Mã.”  Trái lựu đạn nổ tung đó sau này được biết là do CIA cài đặt người, nhân lúc hỗn loạn, đã ra tay, cho nổ bùng đúng lúc để châm ngòi cho cuộc biểu tình chống đối từ Huế và sẽ lan ra khắp nơi, sau cùng là ngay tại Thủ  Đô Sài Gòn, trung tâm quyền lực của Việt Nam Cộng Hòa. Phía chính phủ thì lên tiếng : Tổng Thống Diệm sử dụng người theo nguyên tắc thông thường của các nhà lãnh đạo là căn cứ vào tài năng, đức độ, sự tin cậy, thích hợp cho công việc và lợi ích quốc gia, chớ không phải vì kỳ thị tôn giáo, không kỳ thị Phật Giáo như một số người buộc tội, gán ghép Cho ông Diệm.    Ở điểm này, những người hiểu biết thì cho thấy rằng :  Trong hàng ngũ Tướng lãnh của quân đội lúc đó, thử tìm coi có những ai là cùng tôn giáo với ông Diệm ?N5-qkDMV0qIUua5RWZyrKuwhmy28YDM_FSd2oLjn5CNA6G5c1YWTfqkFCb7T32r8BpjBbrsWdbs7Ae4uljl3QcyjHL0DWLdfUj5V8666nQlVQEFoTZGC4w4lMPU6iXRIppLwW5BMhGCgGnN61CKuQ-ezBGzp84CYlpaopB-Qf32XhIiHUhHPpe2f6OHCAG5dfkzZlHoIUQ

 - Bùng  nổ cuộc đấu tranh ở Huế -

    Trong hàng ngũ các Bộ Trưởng trong chính quyền Ngô Đình Diệm lúc đó, ngoại trừ ông Trần Trung Dung, Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống ra, còn có ai là người công giáo như ông Diệm ? Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ, được ông Diệm tin cậy, quý trọng, là người miền Nam, thì  khác tôn giáo với ông Diệm, là Phật Tử rõ ràng… 

       Nói một cách rõ ràng thì dưới đây là những Phật Tử được ông Diệm chọn đứng cùng hàng ngũ, phục vụ Đất Nước với ông :

- Ông Nguyễn Ngọc Thơ, Phó Tổng Thống.

- Đại tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng.

- Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Tổng Trấn Sài Gòn- Gia Định.

- Ông Vũ Văn Mẫu, Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

- Ông Quách Tòng Đức, Đổng Lý Văn Phòng.

- Ông Nguyễn Đình Thuần, Bộ Trưởng phủ Tổng Thống, kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng.

- Ông Đoàn Văn Thêm, Phó Đổng Lý Văn Phòng.

- Ôn Võ Văn Hải, Chánh Võ Phòng.

- Ông Nguyễn Thành Cung, Tổng Thư Ký.

- Ông Trần Sử, Bí Thư…   Tất cả đều là Phật tử.

                           *

* Toàn thể Bộ Tham Mưu của Tổng Thống đều là Phật Tử.

* Trong số 18 Tổng Bộ Trưởng, chỉ có 5 người là Công giáo, còn 13 là Phật Tử..

* Bên quân đội, tổng số 19 tướng lãnh có quyền hành nhất, thì đã có 16 tướng là Phật tử, chỉ có 3 là công giáo… Nghĩa là đại đa số những nhân vật, những người nắm giữ và điều hành bộ máy chính quyền thời Ngô Đình Diệm đểu là Phật tử.    Đó là chưa kể chính quyền Ngô Đình Diệm đã giúp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thời đó xây dựng  nhiều Chùa


- Chùa Xá Lợi  ở đường Bà Huyện Thanh Quan, Sài Gòn -


( trong đó có chùa Xá Lợi, chùa Vĩnh Nghiêm …),giúp nhiều sư tăng ra nước ngoài ( nhất là ở Pháp, ở Mỹ … ) học hành đậu đạt bằng cấp cao (  kể cả Tiến Sĩ  ) để trở về phục vụ hiệu quả hơn, mở mang các cơ sở giáo dục đào tạo thế hệ trẻ đủ khả năng phục vụ quốc gia, xã hội theo đường lối của tôn giáo mình . Vậy, cái chuyện…kỳ thị Phật Giáo chỉ là chiến thuật khởi đầu ( starting tactic ) để mở màn  kế hoạch huy động cho được  khối dân chúng đông đảo, thực hiện chương trình đảo chánh lật đổ ông  Diệm. Điều đó cũng  đồng thời đánh trúng tâm lý ganh ghét của một số người không phải là ít, khi thấy sự phát triển mạnh mẽ, có hệ thống, có tổ chức của Giáo Hội công giáo tại miền Nam vào thời điểm đó, sau sự thành công rõ ràng của chính quyền Ngô Đình Diệm trong chương trình định cư cả triệu 

đồng bào miền Bắc trốn chạy cộng sản, tìm đường vào Nam, mà trong đó phần đông là đồng bào công giáo. Chỉ riêng đồng bào công giáo của  vùng Bùi Chu, Phát Diệm rời bỏ Bắc vào Nam cũng đã đông đảo biết bao nhiêu rồi…_hRY0LTVVt6n2jdcK1ccBdtuhG3e3V-DSSy72qW8WzyPTMqvt7tiW_c0VM9RYTMNljXoz8BqWZ_L9pFkTrsDwutolFr7p_73FACQurt7Hiq1E5a0Wc-yo38XhjOTm-9p4xWSRQgt5uhyehm8oTTUSoS3dt_cLsajTYwIGEUY-fbGqh7o-KGVAWgEW2y2s8bvkqvKQ6kYqQ

     Sau này, nhiều người lại còn hỏi : bao nhiêu năm nay, Cộng sản Việt Nam đàn áp tôn giáo, kìm kẹp kẻ đối lập, áp bức dân chúng gấp… bao nhiêu lần Ông Diệm, mà sao dân chúng chẳng thấy những phe này, 

nhóm nọ biểu tình, chống đối, nổi loạn để lật đổ chính quyền cộng sản chi cả.  Chỉ thấy gần đây mới có những nhân vật nam nữ đấu tranh ôn hòa cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân quyền ở Việt Nam, đang bị cộng sản 

- Chùa Vĩnh-Nghiêm ở đường Công Lý -


hành hạ, bắt nhốt trong tù mà thôi. ..

   Gần đây nhất, vụ cá chết, biển độc, do công ty nước ngoài Formosa ở Hà Tĩnh gây ra thảm họa cho hàng triệu dân các Tỉnh miền Trung, đã thúc đẩy dân chúng đứng lên biểu tình ôn hòa đòi hỏi chính quyền, nhà nước cộng sản phải đứng ra giải quyết, bảo vệ dân, bảo vệ môi trường. Việc biểu tình đấu tranh ngày càng bùng lên với tầm cỡ lớn lao, lan rộng khắp nước, cả ở Hà Nội, Hải Phòng, vào các thành phố trong Nam, trong đó có Sài Gòn.Vậy mà chẳng thấy tổ chức, lực lượng nào đứng lên đấu tranh như những hồi chống ông Diệm hồi 1963, và chống Việt Nam Cộng Hòa ở Huế, Đà Nẵng hồi 1966, mà lúc này chỉ thấy có Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, vị lãnh đạo của Giáo Phận Vinh, đứng về phía dân chúng trong vùng, để cho các Linh mục công giáo của ngài cùng đứng với dân oan, dân khổ để đấu tranh, chỉ thấy  Linh Mục Đặng Hữu Nam dẫn giáo dân đi kiện Formosa dù bị công an, cảnh sát cơ động ngăn cản, đe dọa, nhưng Linh mục Nam và giáo dân của ông cương quyết không bỏ cuộc. Người ta chỉ thấy Linh mục Trần Đình Lai hướng dẫn hàng chục ngàn giáo dân khắp vùng đứng lên biểu tình, bao vây, đuổi  Formosa đi khỏi, Khí thế dũng mãnh đến độ công an, bộ đội bỏ chạy tán loạn, giáo dân trèo cả lên tường thành khu vực Formosa đã bị kiểm soát, nhưng tuyệt nhiên không bạo động, đốt phá, tạo thêm  sức mạnh cho toàn dân Việt Nam sẵn sàng cho những bước đấu tranh kế tiếp. Như vậy, người ta có thể hiểu : ở Nam Việt Nam, hồi đó người dân có quyền tự do, dân chủ  khá rộng rãi cho nên việc biểu tình chống đối chính AenaDiza-Csd-zvYHynYWupNlYR8XybEKI28zpJej6eOBIimA4rCWM2irqTscms6m8LniNPj0ffEAkGDRpUWGIj7JYu5FrRUjbQ5gLwAlMhoSP4HNMPVNSknfkvd9XJTM0p8m6Ohh6T4rUh40jA-7rdiZAS9XcC6MTOmJoYkA6chQ1U8QHhim4I_uAvtP_KiQhD683xSiw

- Dân Hà Tĩnh biểu tình,Formosa…thất thủ - 


quyền Việt Nam Cộng Hòa, dưới sự lãnh đạo, chỉ huy của của cơ quan    “ Tình Báo, Gián Điệp của nước bạn đồng minh khổng lồ  “ , được Thành Ủy cộng sản ở Huế phối hợp hành động, nắm lấy thời cơ, thúc đẩy dân chúng, dựa vào thế lực tôn giáo, mua chuộc Tướng lãnh quân đội, huy động dân chúng, đưa cán bộ,  tranh thủ thời cơ, đẩy cuộc đấu tranh chống chính quyền Đệ Nhất Cộng Hòa vào một thế  thuận lợi để giật xập chính quyền Ngô Đình Diệm là chính quyền  đang làm cho mọi hoạt động của cộng sản lâm vào tình trạng điêu đứng, khó khăn, bế tắc… về đủ mọi phương diện : chính trị, quân sự, kinh tế,  xã hội, văn hóa.      Rõ ràng nhất là cộng sản sợ hãi chính sách tố cộng, chiêu hồi đã lôi kéo quá nhiều cán  binh Việt cộng, có cả trung và cao cấp, quay trở về đầu thú, tiết lộ rất nhiều thông tin quan trọng. Cộng sản rất sợ quốc sách ấp chiến lược, bình định nông thôn của ông Ngô Đình Nhu… làm tê liệt khả năng của cộng sản  trong chiến lược “ nắm vững nông thôn, bao vây và tiêu diệt thành thị “  trong lúc cả hai phía cộng sản cũng như Việt Nam Cộng Hòa đều biết rõ : phía nào nắm vững được nông thôn, bên đó sẽ thắng trong cuộc chiến tranh trường kỳ, phức tạp …trên chiến trường Việt Nam lúc này.        Sự rối loạn càng bùng lên dữ đội và lan mạnh tới các thành phố lớn rồi di chuyển trung tâm đấu tranh chống chính phủ về ngay tại Thủ Đô Sài Gòn, nơi tập trung các cơ quan quyền lực quốc gia, các Toà Đại Sứ ngoại quốc, cũng như các cơ sở truyền thông quốc tế. Tại đây, Thượng Toạ Thích Trí Quang, một trong những vị lãnh đạo cao cấp Phật Giáo lúc đó, gốc người Bắc Việt, 2 lần bị Pháp bắt vì tình nghi có liên lạc hoạt động với cộng sản, người được dư luận trong và ngoài nước coi là một nhân vật tôn giáo đặc biệt, có tài tổ chức, lãnh đạo quần chúng trong các hoạt động đấu tranh chính trị… đứng ra phát động và lãnh đạo cuộc đấu tranh cuả dân chúng. Thượng Toạ thông báo cho phiá Mỹ biết là người Mỹ phải chịu trách nhiệm về những hoạt động cuả chính quyền Sài Gòn do Mỹ ủng hộ… ( Thich Tri Quang, a politically sophisticated monk of North Vietnamese origin, twice arrested by French on suspicion of Vietminh connections, stirs the people    against Diem and informs US  officials, whom he holds responsible for Diem because of US support…).  7-KSdkzKDHmcCHq4Wy8gffDO_dJBx0g63ZR9W6L_pAt_zC_Xmt5YdedI6nZ15Oc-E9PPp-IxmNNmz906KCV72Td3o_0jEKaiLrttcpmrYi3rMEkLFPnSC8NKlIIXqfdZjsDOtQQzamFv-zX0OWBd1Fk4hRBaf8GXwvkAAhM3UfElDizjLia0KjUkADsN9A2nqdfKidyZ2g

 * Ngày 7- 6 -1963: Bà Ngô Đình Nhu lên tiếng tố cáo trước dư luận là người Mỹ đã cố tình nhúng tay vào, tạo nên vụ biến động này và thúc đẩy cho ngày một thêm trầm trọng, phức tạp thêm, nhằm khuynh đảo chính quyền cuả Tổng Thống Diệm vì Tổng Thống Diệm cương quyết không chấp nhận chính sách can thiệp chính trị và quân sự cuả người Mỹ, là chính sách đi ngược lại ý nguyện và quyền lợi cuả dân chúng Nam Việt Nam. 

   * Ngày 11-6-1963: Thượng Toạ Thích Quảng Đức “ tự thiêu “ ngay tại trung tâm thủ đô Sài Gòn, để phản đối chính sách kỳ thị tôn giáo cuả chính phủ.  Theo nghĩa thông thường, “ tự thiêu “ là tự mình thiêu đốt mình cho một lý do, mục đích chi đó.Vụ tự thiêu của Thượng Tọa Quảng Đức nói ở đây, thì sự việc lại khác hẳn : …Sau khi cầm bình săng tưới vào người Thượng Tọa Thích Quảng Đức đang ngồi bất động, tên  cộng sản nằm vùng, mặc áo nhà sư, Nguyễn Công Hoan ( Huỳnh Văn Thạnh ) còn cẫn thận rãi thêm một đường săng từ chỗ Thương Tọa Quảng Đức đang ngồi, đi về phía sau, để hắn có thể đứng từ xa mà châm lửa ! 

   Vậy mà toàn bộ sách báo cộng sản và phe phái chống đối đều viết rằng “Hoà Thượng Thích Quảng Đức TỰ tẩm xăng ”!!!  Rồi ngay sau đó, cũng không phải do Thượng Tọa Thích Quảng Đức “TỰ bật quẹt Zippo để tự thiêu” như chúng rêu rao, mà là Thượng Toạ vẫn đang chấp hai tay trên ngực trong thế ngồi  bất động ! Trước và sau khi ngọn lửa bùng lên, Thượng Toạ vẫn đang chấp tay trên ngực, còn ngọn lửa thì cháy từ phía sau, chạy tới rồi táp vào người Thượng Toạ để bùng lên ngọn lửa “tự thiêu”! 

 

   Hòa thượng Thích Quảng Đức đã bị bức tử, đã bị…đốt chết bởi sự liên kết thực hiện giữa cộng sản và phe nhóm chống đối lúc đó… nhằm khích động cuộc nổi loạn của dân chúng đúng theo kế hoạch của CIA và cộng sản… Dư luận dân chúng trong nước và thế giới bị xúc động mạnh. Báo chí trong và ngoài nước, các cơ quan truyền thông khác, nhất là tại Mỹ    ( đã bị lâm trận hoả mù cuả bọn 

- Thượng tọa Quảng Đức…bị thiêu -

 

Lobbyists nói ở trên ) khai thác tối đa vụ này theo chiều hướng “ Phải thay thế ngay người lãnh đạo chính quyền Nam Việt Nam”. Thay thế bằng nhân vật nào ? – Các cơ quan truyền thông Mỹ không nói rõ, nhưng chỉ hướng dẫn dư luận là : loại bỏ Ông Diệm khỏi ngôi vị lãnh đạo chính quyền là được rồi… Đang cơn dầu sôi lưả bỏng như thế thì vì tức giận người Mỹ và lực lượng đấu tranh nên đã nóng giận, mất sự khôn ngoan, bình tĩnh cần thiết trước tình thế bất lợi cho chính phủ., bà Nhu lên tiếng mạt sát, thoá mạ cuộc tự thiêu cuả Thượng Toạ Quảng Đức. Thật là “Lửa đã đỏ lại đổ thêm dầu ”. Điều này làm cho dư luận dân chúng thêm phẫn nộ, lợi thế nghiêng hẳn về phiá lực lượng đấu tranh chống chính phủ.

* Ngày 27- 6- 1963: Thấy tình hình Sài Gòn rối loạn, khó gỡ được ra, Tổng Thống Hoa Kỳ John F. Kennedy bổ nhiệm Ông Henry Cabot Lodge, thuộc Đảng Cộng Hoà, sang Sài Gòn giữ chức vụ Đại Sứ Hoa Kỳ, thay thế cho Đại Sứ Nolting, người đang tỏ ra bất lực trong việc gỡ rối cho tình hình Sài Gòn theo chiều hướng có lợi cho chính sách cuả Hoa Kỳ tại Nam Việt Nam. Thực tâm Tổng Thống Kennedy là chỉ gỡ rối sao cho êm đẹp, thuận lợi cho đường lối, chính sách cuả Hoa Kỳ, cuả Ông Kennedy, chớ Ông Kennedy lúc này không hề nghĩ đến việc lật đổ Ông Diệm, nhất là không bao giờ nghĩ đến việc phải giết Ông Diệm. Ông Cabot Lodge  ( đảng Cộng Hòa ) được giới chính trị và truyền thông Hoa Kỳ coi là “ Một con cáo già chính trị ” và đồng thời là một “ Chuyên viên đảo chánh ”, hiện đang theo đuổi một chính sách mang tính cách “Diều hâu ” khác hẳn với Ông Kennedy ( đảng Dân Chủ ) về vấn đề Việt Nam. Một Cabot Lodge, cáo già chính trị, chuyên viên đảo chánh, không cùng 1 Đảng với Ông Kennedy. Cabot Lodge thuộc Đảng Cộng Hòa, có nhiều liên hệ với quyền lợi cuả bọn tài phiệt buôn bán chiến tranh, mà sang làm Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn thì tình hình sẽ ra sao ? Cabot Lodge được cử sang Sài Gòn với nhiệm vụ “gỡ rối – Untangling ” tình hình, nhưng Cabot Lodge lại quyết định chọn “ phương cách gỡ rối ” bằng một “Cuộc đảo chánh – Coup d’état ” êm ái, nhẹ nhàng, không chọc giận Ông Kennedy, sinh trưởng trong 1 gia đình theo đạo Thiên Chuá, nghiã là chỉ cần đẩy Ông Diệm ra khỏi ngôi vị lãnh đạo chính quyền Nam Việt Nam, đưa Ông Diệm đi sống lưu vong ở một quốc gia nào đó nằm trong “ Quỹ đạo chính trịPolitical circle ” cuả Hoa Kỳ, như Đài Loan, Thái Lan chẳng hạn là đủ rồi. Sau đó, Cabot Lodge sẽ dựng lên một thứ chính quyền mới hoàn toàn biết vâng phục theo ý muốn cuả Hoa Kỳ, hay đúng ra trong lúc này, là ý muốn cuả “Giới tài phiệt – Financial Oligarchy ” cuả Mỹ đang tính chuyện kiếm lời thật lớn lao trong cuộc chiến tranh đang xẩy ra trên đất nước Việt nam nhỏ bé nhưng đầy đau khổ, máu xương và nước mắt này…

          Đó ! Câu trả lời cho cái đầu đề cuả bài viết này “Tại sao có cuộc đảo chánh lật đổ Ông Ngô Đình Diệm ? ” tưởng đã đủ rõ ràng, khả dĩ góp phần nhỏ bé vào việc làm sáng tỏ 1 trang lịch sử cận đại cuả một đất nước, một dân tộc anh hùng, nhưng quá bé nhỏ trước nanh vuốt cuả …những thế lực khổng lồ, hung bạo nên đành phải chịu chấp nhận tủi nhục, đau thương… Nó là một bài học vô cùng quý giá cho những quốc gia cường thịnh cũng như nhược tiểu trong cuộc đoàn kết đấu tranh để sinh tồn trong một thế giới ngày càng thêm phức tạp, rắc rối, đòi hỏi một thế liên minh sáng suốt, khôn ngoan và chung thủy. Nếu không, kẻ thắng và người thua, rút cuộc tất cả như nhau, sẽ mang vào mình những kết quả thảm hại, những cái nhìn xấu xa nhất cuả những người chung quanh, kể cả kẻ thù lẫn bạn bè…

                                                                                                        

                                                                                                                           San Diego - California
                                                                                                              Phan Đức Minh


                                                                                               

Tài liệu tham khảo :


* The Death of A Nation.- John A. Stormer.- Liberty Bell Press – Missouri, 1978.
* The World Almanac of The Vietnam War.- John S. Bowman (General Editor). Bison Books Corp.- New 

   York, 1985.
* Vietnam : The History & The Tactics .- Ahsley Brown & Adrian Gilbert .- Orbis Publishing Limited .- 

   London,1982.
* The Final Days .- Bob Woodward & Carl Bernstein.- The Hearst Corporation.- New York, 1976.
* Henry Kissinger Diplomacy.- Simon & Schuster.- New York, 1994.-
* Kennedy .- Theodore Sorensen.- Harper & Row.- New York, 1965.-
*A Book of U.S. Presidents.- George Sullivan .- Scholastic Incorporation.- New York,1984.-

*********************

Biên khảo:   2/-  Diễn Tiến Cuộc Đảo Chánh ngày 1 – 11 - 1963 tại Nam Việt Nam                                                                                                                                                 

                 ***                                                           

                                                                                      Phan Đức Minh  

     Bài số 1 là “ Nguyên nhân của cuộc đảo chánh ngày 1 – 11 – 1963 tại Nam Việt Nam  “ . Bài này được viết tiếp theo để biến cố lịch sử ngày 1 tháng 11 – 1963 tại Nam Việt Nam được rõ ràng và đầy đủ hơn.

     - Tổng Thống Ngô Đình Diệm -      

  -  Đi vào con đường đảo chánh : Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn, Ông Nolting , hết phương gỡ rối. Báo cáo được tới tấp gửi về Hoa Thịnh Đốn, và Bộ ngoại giao Mỹ liên tục phúc trình tình hình nguy ngập tại Sài Gòn với yêu cầu phải thay thế ngay Ông Diệm bằng một người khác. Tổng Thống Mỹ John F. Kennedy , vốn không thích thú lắm với chính sách can thiệp sâu đậm của Mỹ vào cái " Vũng lầy Việt Nam " ngay từ khi vào Toà Bạch - Ốc, để phải đối đầu trực tiếp với Trung cộng, đành phải chọn Ông Henry Cabot Lodge thuộc Đảng Cộng Hòa , một tay cáo già chính trị, từng nhiều phen giải quyết gọn lẹ những vấn đề của Mỹ tại nhiều quốc gia trên thế giới , sang Sài Gòn thay thế Ông Nolting trong việc gỡ rối tình hình. Khi cần thay thế một chính quyền tại quốc gia nào đi ngược lại quyền lợi cuả Mỹ là Cabot Lodge làm xong ngay. Thực tâm Ông Kennedy là muốn Cabot Lodge sang Sài Gòn giàn xếp sao cho ổn thoả, có lợi cho đường lối, chính sách và quyền lợi cuả Mỹ tại đây; nhưng Cabot Lodge thì ngay từ lúc nhận lệnh để lên phi cơ sang Sài Gòn, là đã tính ngay chuyện loại Ông Diệm ra khỏi chính quyền, thay thế bằng một người hay một nhóm nhân vật lãnh đạo mới, biết vâng phục đường lối cuả Mỹ trong lúc này ( bị bọn tài phiệt thao túng theo đường hướng buôn bán chiến tranh, đổ quân tác chiến của Mỹ vào chiến trường Việt Nam ).
    Khi Cabot Lodge nhận nhiệm vụ bước lên phi cơ sang Sài Gòn thì giới truyền thông cuả Mỹ đã nói chắc như đinh đóng cột là " In Washington, the Kennedy administration begins seriously speculating on a coup against Diem ), nghiã là nói thẳng ra rằng Cabot Lodge sang Sài Gòn với sứ mạng lật đổ Tổng Thống Diệm. Cabot Lodge biết rõ rằng thuyết phục một số Tướng Lãnh có quyền, có quân trong tay đứng ra làm cuộc đảo chánh chẳng mấy khó khăn vì chuyên viên đảo chánh này đã có sẵn trong tay những " Bảo bối quan trọng, thiết yếu nhất;" chỉ việc đem ra sử dụng mà thôi. Đó là:
  A.- Trong tình trạng rối loạn trước mắt, Cabot Lodge đánh trúng tim những " Người hùng Quân Đội " là phải ra tay gấp để cứu dân, cứu nước. Tướng Lãnh không thể ngồi yên để trông thấy nhà tan, nước mất...
  B.- Các Tướng Lãnh, những người anh hùng của đất nước phải nắm lấy chính quyền. Chỉ có các Tướng Lãnh mới đủ khả năng và uy thế để lãnh đạo đất nước này đi đến chiến thắng, vinh quang, tự do, hạnh phúc vv...
  C.- Cabot Loge lại còn có một thứ vũ khí vô cùng mạnh mẽ, được liệt vào hàng " Siêu hoả lực – Superfirepower ", còn hơn cả bom A, bom H, hơn cả phi đạn tầm xa, tầm cụt, đánh đâu thắng đó. Đó là " vũ khí Đô La". Dùng cả đống đô la ( giá trị năm 1963 ) để lôi kéo 1 số Tướng Lãnh có quyền lực, có quân trong tay vào hàng ngũ đảo chánh,

trong tình thế Sài Gòn sôi sục đấu tranh như thế thiết tưởng chẳng phải chuyện khó khăn đối với Cabot Lodge, chuyên viên nhà nghề trong những áp-phe đảo chánh.  Tướng nào còn do dự, lưng chừng, không quyết tâm đảo chánh thì " Bộ chỉ huy đảo chánh " phải thuyết phục, hù dọa và... chi tiền. Tiền đã có người lo rồi. Sĩ Quan cao cấp nào tỏ ra ương ngạnh, trung thành tuyệt đối với Ông Diệm thì bắt buộc phải dùng biện pháp mạnh cuối cùng là      " xoá sổ luôn ". Mục này dễ thôi! Chỉ cần triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại Bộ Tổng Tham Mưu với sự có mặt bắt buộc của các Tướng Lãnh, các Tư Lệnh Quân Đoàn, Sư Đoàn, các Chỉ Huy Trưởng Binh Chủng, các cơ quan trọng yếu cuả Quân Đội. Ai không quyết tâm, dứt khoát lật đổ Ông Diệm, hay bỏ ra ngoài phòng họp để phản đối thì lực lượng an ninh     ( đã chọn lựa kỹ càng ) phải bắn hạ ngay tức khắc khi kẻ đó vừa bước chân ra khỏi cửa phòng họp, bất kể kẻ đó là ai. Có thế thiên hạ mới sợ mà phải đi theo . Đại Tá Lê Quang Tung, Tư Lệnh Lực Lượng đặc biệt - người quân nhân thật sự anh hùng, với tinh thần    " Uy vũ bất năng khuất " , là một trường hợp điển hình. Ông đã bị bắn gục ngay khi ra khỏi cửa phòng họp vì Ông không chấp nhận cúi đầu khuất phục trước áp lực cuả đám người bội phản, bị xúi giục bởi đồng Đô La của ngoại qưốc. 

  • Ngày 4-7-1963 : Tướng Trần Văn Đôn , người đang giữ chức vụ chỉ huy cao nhất trong Quân Đội, thông báo

cho Lucien Conein , nhân vật cao cấp cuả cơ quan Tình Báo Trung Ương Mỹ ( CIA - Central Intelligence Agency ) tại Sài Gòn biết là một vài Tướng Lãnh cuả Quân Đội Việt Nam... đã ô kê theo kế hoạch và đang ráo riết chuẩn bị cuộc đảo chánh lật đổ Ông Diệm. Tướng Trần Thiện Khiêm, người được Tổng Thống Diệm tin cậy vì đã đem quân từ vùng 4 Chiến Thuật về giải cứu Tổng Thống đầu tiên trong vụ đảo chánh hụt cuả Nguyễn Chánh Thi và Vương Văn Đông ( 1960 ), và được CIA cuả Mỹ nhắm mua chuộc, lôi kéo để sử dụng khi cần, mới là người lãnh đạo kế hoạch này, nhưng Tướng Khiêm khôn ngoan lắm, cứ đóng vai chỉ huy ở hậu trường, đề phòng những trường hợp “ Mưu sư tại nhân, thành sự tại Thiên - L’ homme propose, Dieu dispose “  khó ai biết trước được.    
* Ngày 20-8-1963 : Tổng Thống Diệm chấp nhận đề nghị cuả Tướng Trần Văn Đôn          ( xưa nay được Ông Diệm tin cậy vì là một trong số những Tướng Lãnh được coi là có

- Tướng Trần Văn Đôn -


 thực tài, xứng đáng với cấp chức được giao phó ) ban hành Lệnh Thiết Quân Luật – Declaring Martial Law ) để giữ vững tình hình và đối phó hiệu quả với cuộc chiến tranh phá hoại của cộng sản trên mọi lãnh vực và trong tình thế hiện tại. Mục đích thực sự của số Tướng Lãnh cầm đầu âm mưu đảo chánh là dựa vào tình trạng thiết quân luật để xiết chặt an ninh, bố trí quân đội cần thiết cho cuộc đảo chánh.
    Tổng Thống Diệm thì lại nghĩ khác . Ông Diệm nhận thấy tình hình đã đến lúc cần phải tập trung và bố trí lực lượng quân đội để cho bào đệ cuả Ông, Ông Cố Vấn Chính Trị Ngô Đình Nhu - Người được dư luận đánh giá là viên cố vấn an ninh, chính trị xuất sắc, có mưu lược, khôn ngoan, ra tay dập tắt dứt khoát cuộc âm mưu lật đổ chính quyền.  Điều này mang đầy tính chất phức tạp: 

* Có khá đông dân chúng bị lôi cuốn vào cuộc đấu tranh một cách nghiêm trọng thật sự.

* Mang mầu sắc Chiến tranh tôn giáo

*    Được một phần quan trọng quân đội chính phủ ủng hộ.
*    Được người bạn Đồng Minh khổng lồ hậu thuẫn cho mình xưa nay; đã xoay chiều, khuynh đảo chính mình

để thay thế bằng một lá bài khác.
    *    Đươc cộng sản quốc nội cũng như quốc tế chú tâm khai thác triệt để hầu làm tan rã một chính quyền chống cộng quyết liệt, và chống cộng có Đường Lối, Sách Lược mang lại hiệu quả rõ ràng.
   * Ngày 21-8-1963 : Tình trạng càng trở nên phức tạp, nguy hiểm khi quân đội trung thành với chính phủ, đồng loạt mở cuộc tấn công vào các Chuà chiền tại Sài Gòn, Huế và vài thành phố lớn khác; nhằm truy lùng, bắt bớ các nhân vật chính trị đối lập, tu sĩ, tăng ni, sinh viên, bị coi là những thành phần cốt cán của lực lượng đấu tranh chống chính phủ. 

Thượng tọa Thích Trí Quang

* Ngày 22-8-1963 : Ngoại Trưởng Vũ Văn Mẫu, Giáo Sư  Đại học Luật Khoa, một phật tử từ chức và cạo đầu ( như các tăng ni ) để phản đối sự đàn áp của chính phủ. Đại Sứ Hoa Kỳ, Henry Cabot Lodge, báo cáo về Hoa Thịnh Đốn: Ông Ngô Đình Nhu là nguời chủ động trong công cuộc đàn áp triệt để này và xác nhận: Các Tướng Lãnh chính thức yêu cầu Hoa Kỳ ủng hộ tích cực cho cuộc đảo chánh đang được xúc tiến tổ chức.            
* Ngày 24- 8- 1963 : Hoa Thịnh Đốn ra lệnh cho Cabot Lodge, liên lạc với Tổng Thống Diệm và yêu cầu Tổng Thống loại bỏ ngay Ông Nhu ra khỏi bộ máy chính quyền Sài Gòn. Nếu không thì chính Tổng Thống Diệm cũng là người phải ra đi.


Ngày 26-8-1963 : Đại Sứ Mỹ, Cabot Lodge trực tiếp gặp Tổng Thống Diệm để bàn về việc loại bỏ Ông Nhu và thay đổi chính sách. Tổng Thống Diệm nghiêm khắc, nhìn thẳng vào mặt Cabot Lodge, và nói : Ông dứt khoát không loại bỏ Ông Nhu và không bàn chuyện thay đổi chính sách với Cabot Lodge. Cabot Lodge sau đó, thúc bách chính quyền Kennedy , cho đến lúc này vẫn còn chưa mạnh mẽ, thống nhất ý chí trong việc lật đổ Tổng Thống Diệm - Lodge presses the Kennedy administration, still badly divided over the issue of encouraging a coup, to support the dissident Generals...) ủng hộ các Tướng Lãnh để lật đổ ngay Ông Diệm. Giám Đốc cơ quan CIA của Mỹ tại Sài Gòn, John Richardson , đồng quan điểm với Cabot Lodge, và tường trình lên Tổng Thống Kennedy là tình hình không còn cách nào cứu vãn được nữa, chỉ còn cách loại bỏ Tổng Thống Diệm và Ông Nhu mà thôi.
* Ngày 31-8-1963 : Tại Hội Nghị An Ninh Quốc Gia, Paul Kattenburg, vừa từ Sài Gòn trở về, khuyến cáo chính phủ Hoa Kỳ nên nhân lúc này, tìm cách rút chân ra khỏi " Vũng lầy Việt Nam " một cách danh dự. Ngoại trưởng Dean Rusk phản đối và xác định là Hoa Kỳ sẽ ở lại Việt Nam cho tới khi chiến thắng. Bộ Trưởng Quốc
    Phòng McNamara khẳng định rằng Hoa Kỳ đang đi tới chiến thắng và phải chiến thắng .

  •  Các Tướng lãnh đảo chánh -   

    Thế mà 2 chục năm sau, McNamara lại viết sách, viết Hồi Ký nhận tội, hối lỗi về sự tham chiến của Hoa Kỳ tại Việt Nam là một sự sai lầm to lớn. Ông McNamara này lại còn sang tận Hà Nội gặp Tướng cộng sản Võ Nguyên Giáp để thú nhận tội lỗi đàng hoàng. Ông McNamara gián tiếp nói lên rằng: Cả nước Mỹ, từ lớn đến nhỏ, tất cả đều bị... mát dây điện, lẩm cẩm như Ông McNamara hết trơn. Chỉ có một mình Ông Bill Clinton là khôn ngoan, sáng suốt để chơi màn " trốn quân dịch, đóng vai Draft Dodger " để sau này còn sống mà làm Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh Hải Lục Không Quân cuả Siêu Cường Quốc Hoa Kỳ. Năm 2010, lại thêm nhân vật bất nhân, bất nghiã, gian ngoan, thủ đoạn nổi tiếng của Hoa Kỳ là Kissinger, khi biết cuộc đời cuả mình sắp đến ngày tàn, cũng lại viết thêm sách, thú nhận : Sự Xụp đổ đau đớn cuả Nam Việt Nam là do lỗi lầm quan trọng cuả Hoa Kỳ…
      Điều này chứng tỏ trong chính phủ Hoa Kỳ lúc đó không có sự thống nhất trong đường lối chiến tranh tại Việt Nam. Việc này làm cho chính Tổng Thống Kennedy cũng không dứt khoát trong vấn đề : Ra đi hay ở lại trong ván bài Việt Nam. Mà nếu ở lại thì ai là người có khả năng thay thế Ông Diệm để làm cho chính sách chống cộng ở đây tốt đẹp hơn. Trong cuộc họp Hội Đồng An Ninh quốc gia, Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson đề nghị: bằng mọi cách, phải đẩy mạnh ( leo thang, đổ quân tác chiến vào Việt Nam ) cuộc chiến đang thuận lợi. Cuối cùng, Tổng Thống Kennedy phải lớn tiếng: Vậy thì ở Sài Gòn, liệu có thứ chính phủ nào khác có thể chống cộng sản thành công được không ? Ông Kennedy lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan (  being in a dilemma ), ở lại Việt Nam thì càng lún sau vào vũng lầy, phải đối đầu trực tiếp với Mạc-Tư-Khoa và Bắc Kinh, rất nguy hiểm. Không ở lại thì chẳng lẽ thả nổi cái     " Chính sách ngăn chặn cộng sản - Containment Policy against Communism " của Hoa Kỳ tại Á Châu thì cái khối dân chúng khổng lồ tại lục địa này sẽ đi tới đâu ? Giao hết cho cộng sản hay sao? Vả lại, từ lúc Ông Diệm nắm chính quyền cho đến lúc trước khi xẩy ra tình trạng hỗn loạn này, hai Ông Diệm và Nhu đã tạo được những thành công rất quan trọng về các phương diện: Chính trị, quân sự, kinh tế, văn hoá, xã hội, kỷ cương, trật tự, làm cho chính giới Hoa Kỳ tin tưởng rằng Hoa Kỳ cần phải trấn giữ cái " Tiền đồn chống Cộng " này. Bỏ đi sẽ vô cùng nguy hiểm.    Ở ba cái xứ lạc hậu, chậm tiến thuộc các lục địa Á Phi ( backward, underdeveloped Asian and African countries ), mà lại đang có chiến tranh chống bọn cộng sản ma quái, xảo quyệt thì các Ông Diệm và Nhu quả là những khuôn mặt lãnh tụ rất cần thiết, kiếm cho ra người khá hơn không phải dễ dàng.
      Trưởng phái đoàn Ba-Lan ( cộng sản) trong Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến ( International Commission for Supervision and Control of the Cease-fire ), Mieczyslaw Maneli, tìm gặp Ông Ngô Đình Nhu để bàn định kế hoạch " Thống nhất và trung lập hoá Việt Nam.- Unification and Neutralization of Vietnam " hầu loại bỏ Hoa Kỳ ra khỏi vùng lãnh thổ này, dựa theo kế hoạch của Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle ( Pháp còn cay cú với Mỹ lắm, Mỹ không chịu yểm trợ bằng không quân nên Pháp đã phải ra đi sau cuộc thất trận ở Điện Biên Phủ, để cho Mỹ nhẩy vào thay thế ). Đại Sứ Pháp tại Sài Gòn, Roger Lalouette, thúc giục Maneli ( Ba Lan ) liên lạc ngay với Hà Nội để giàn xếp, thực hiện kế hoạch của Tổng Thống Pháp. Còn phiá Ông Diệm và Ông Nhu thì chỉ là lối thoát cuối cùng để khỏi bị lật đổ với nhiều kết quả tệ hại, nguy hiểm trong cuộc đảo chánh do phiá Hoa Kỳ đang đạo diễn.
      Thủ Tướng cộng sản Hà Nội, Phạm Văn Đồng,đón nhận nồng nhiệt kế hoạch của Pháp và Ba-Lan. Maneli trở lại Sài Gòn, gặp Ông Nhu và cho Ông Nhu biết rằng chính quyền Hà Nội sẵn sàng hợp tác với hai Ông Diệm và Nhu để 2 ông thoát khỏi 1 âm mưu thâm độc, đồng thời tìm ra một giải pháp hợp lý, hợp tình cho vấn đề chấm dứt tình trạng chiến tranh Việt Nam...
      Giám Đốc cơ quan CIA cuả Mỹ bắt được tin này, liền thúc giục Ngoại Trưởng Mỹ, Dean Rusk: Hoa Kỳ phải ra tay trước bằng cách yểm trợ tích cực cho các Tướng Lãnh thực hiện ngay cuộc đảo chánh, và đề nghị tức khắc tấn công Bắc Việt nếu Hà Nội xiá vô vụ này... (... advises Rusk that the Generals be encouraged to move promtly with their coup, and suggests attacking North Vietnam if Hanoi interferes...).
* Ngày 5-10-1963 : Cabot Lodge phúc trình với Tổng Thống Kennedy là Tướng Dương Văn Minh được đề cử vào vai trò Thủ Lãnh cầm đầu cuộc đảo chánh. Tướng Minh đã gặp Conein ( CIA), yêu cầu phía Hoa Kỳ đảm bảo chắc chắn là: Kể từ lúc này trở đi Hoa Kỳ không nên làm ngăn trở cuộc đảo chánh bằng bất cứ hình thức nào vì tình thế đã đi vào cái thế không thể lùi được nữa, đã quay lưng ra biển mất rồi, lộn xộn là chết hết vì Tướng Minh rất nghi ngờ sự quyết tâm của 2 Tướng Tôn Thất Đính và Nguyễn Khánh , 2 Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn ( Army Corps Commanders ) có quân trong tay và không nhiệt thành với cuộc đảo chánh này. Tổng Thống Kennedy chấp nhận yêu cầu này và khuyến cáo Cabot Lodge và CIA nên để cho các Tướng Lãnh tùy theo tình hình mà quyết định tmDliGIdrxbQ5Gim2exZWj5FVz192AsJ7TuTe8OCryzg3ON41zt2F02ZKg9SDhv7TnhNruZLa9B6oJ-gRyzm04XcvmkBWuKUVcyDx1TZvT-vGrSeriMl50noyom7wEwcEVLqkAWVqLzn85WHCZiEX5HgwGWQdjrLxK330qaAqb5eJUWdPsZ2y2qSnhLIIAl6Uz7iX0CamQ

     - Big Minh & Cabot Lodge -

hành động, cốt sao đạt được mục tiêu của Hoa Kỳ là Chống cộng sản hữu hiệu để ngăn chặn sự bành trướng của cộng sản tại khu vực Á Châu.
* Ngày 22-10-1963 : Tướng Mỹ Harkins gặp Tướng Trần Văn Đôn trong buổi tiếp tân tại Toà Đại Sứ Anh ở Sài Gòn. Tướng Harkins nói với Tướng Đôn là Ông ta có nghe biết về cuộc chuẩn bị đảo chánh, và cho rằng đó là 1 điều sai lầm... ( he knows of the coup and considers it a mistake...). Tướng Đôn hoảng hồn nên vội gặp ngay Conein cuả CIA và cho biết cuộc đảo chánh dự trù phải cho cho nổ ra vào ngày 26-10-1963, nhân lúc huy động quân lực cho ngày Lễ Quốc Khánh hàng năm, kẻo không Tướng Harkins nói theo kiểu đó thì... chết hết ! Tướng Đôn cũng run lắm chớ ! Lỡ Sư Phụ lông lá chơi ngón " phản thùng " thì chết cả lũ ! Mà nó hay chơi ngón này lắm. Conein bèn trấn an cho Tướng Đôn bớt ngán "-! Cái Ông Tướng Harkins, ông ấy nói theo ý nghĩ cá nhân cuả Ông ấy. Ăn nhằm chi ? Mình cứ... Go ahead !  Tướng Mỹ 4 sao Maxwell Taylor, Chủ Tịch Uỷ Ban Tham Mưu Liên Quân Hoa Kỳ ( U.S. Chief of Joint Staff ) đã từng tâm tình với Tướng Harkins cũng như với Tổng Thống Kennedy là đảo chánh lật đổ Tổng Thống Diệm thì rồi hậu quả sẽ phiền toái lắm, nếu không nói là nát bấy ( Completely crushed ); chúng ta hết còn khả năng chống cộng sản tại mảnh đất này nữa. Cộng sản Hà Nội lợi dụng tình hình rối loạn ở Sài Gòn cũng như nhiều thành phố khác, tung quân đánh phá hệ thống Áp Chiến Lược ( System of Strategic Hamlets ) do Ông Nhu chỉ đạo tổ chức các làng chiến đấu để chống lại và tiêu diệt các cơ sở chiến đấu hạ tầng       ( Basic fighting organizations ) của cộng sản ngay tại nông thôn vì Ông Diệm và Ông Nhu biết rằng bên nào kiểm soát và nắm vững được nông thôn với 80% dân số thì bên đó sẽ thắng trong cuộc chiến tranh này.
    Các năm về trước, cộng sản đã từng bỏ hết các thành phố, nhưng nắm vững được nông thôn cho nên cuối cùng nguời Pháp đành chịu thua mặc dầu quân đội Pháp ngay từ lúc ban đầu, luôn luôn làm chủ tình hình trên các chiến trường với những phương tiện chiến tranh hùng hậu tưởng chừng như chỉ tối đa là 3 năm sẽ hoàn toàn tiêu diệt hết khả năng chống cự của cộng sản để đạt chiến thắng. Điều này cũng giống y chang như ý nghĩ của Ông McNamara và nhiều Tướng Lãnh Mỹ khác khi ào ạt đổ quân tác chiến của Mỹ vào Việt Nam; trong đó có cả Tướng 4 sao Westmoreland, một thời từng là Tổng Chỉ Huy quân đội Mỹ tại Việt Nam hơn 10 năm sau vẫn cứ tưởng như vậy. Những nhân vật này chưa bao giờ hiểu được " Sức mạnh cuả thế chiến tranh nhân dân - Power of People's War Strategy " mà Karl Marx và Lenin, Sư Tổ và Sư Phụ của Hồ Chí Minh, đã dậy cho người cộng sản biết một bí quyết ": làm thế nào để dùng sức yếu, nhưng tinh thần mạnh và quyết thắng cuả mình để đánh bại một kẻ thù có sức mạnh, nhưng thiếu một tinh thần quyết thắng dẻo dai và bền bỉ. " Trong khi cộng sản tưởng rằng rối loạn ở Thủ Đô và các thành phố thì Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà sẽ chán nản, không còn tinh thần nào mà chiến đấu nữa - lại càng làm cho Tổng Thống Kennedy đâm ra phân vân, nghĩ ngợi là lật đổ Tổng Thống Diệm thì rồi tình hình nam Việt Nam, cái " Tiền đồn chống Cộng ở Á Châu " rồi sẽ ra làm sao đây? Chẳng lẽ bỗng dưng giao hết cho cộng sản! Lại thêm Tướng Maxwell Taylor, Chủ Tịch Uỷ Ban Tham Mưu Liên Quân, qua thông tin từ Tướng Harkins ở Sài Gòn, đã tỏ ra ủng hộ đường lối, chính sách cuả Tổng Thống Diệm. Theo 2 Tướng Taylor và Harkins thì lật đổ Tổng Thống Diệm, loại bỏ Ông Nhu thì kể như dọn đường, mời cộng sản vào chiếm luôn Miền Nam. Đầu óc Tổng Thống Kennedy thật là chao đảo, lộn xộn về vụ này. Cuối cùng, Tổng Thống Kennedy cấp tốc gửi điện văn cho Cabot Lodge, ra lệnh liên lạc ngay với các Tướng đảo chánh yêu cầu " Hãy khoan thực hiện cuộc đảo chánh! " Cabot Lodge và một số nhân vật cao cấp cuả Bộ ngoại giao Mỹ có liên hệ, ảnh hưởng với giới " tài phiệt và phe phái Diều hâu " chủ trương leo thang chiến tranh, đổ quân tác chiến Mỹ vào Việt Nam, đã nhiều lần qua mặt, che mắt Ông Kennedy; lần này lại thêm lần nữa dìm chết bức điện văn hoãn đảo chánh của Ông Kennedy, coi như... không nhận được.

  Ông Kennedy vốn thông minh cho nên đã nhận biết ra điều này cho nên Ông đã từng ra lệnh và nhắc nhở Bộ ngoại giao Mỹ, các nhân vật cao cấp cuả Mỹ tại sài Gòn, kể luôn cả Cabot Lodge là " Phải phúc trình ngay choTổng Thống biết mọi biến chuyển quan trọng tại Việt Nam thuộc phạm vi trách nhiệm của mình, và mọi quyết định quan trọng đối với tình hình tại đây đều phải có ý kiến trước cuả Tổng Thống." Lệnh cuả TổngThống là như vậy nhưng các nhân vật cao cấp thuộc Bộ ngoại giao, Cabot Lodge và cấp lãnh đạo CIA ở Sài Gòn có thi hành đúng đắn hay không lại là chuyện khác. Vì tình trạng trên cho nên mặc dầu Cabot Lodge nhận được điện văn khẩn cấp  ( Urgent Message ) của Tổng Thống Kennedy yêu cầu liên lạc với các Tướng Lãnh Sài Gòn khoan hãy khởi sự cuộc đảo chánh, nhưng Cabot Lodge chẳng bao giờ thông báo, yêu cầu pAb3yRXjJj6BxTRM_5u6mtDAf1vYq9LZcA_pQKzRKdIAmpmZb8UNI8-VZX-_3DjboZ9hwoKiZkUdXe07ynaICVQC9H3dfwg2XBU_x_nw65g1qqkldcS2JbbxPWckqZjaVbDHnN5Rv4ko4Sx8XGtOy97hKKmLcJ2K5tlnq9KAg1ysGd4dTD7aOTvNCuCcQfcV2UUIZYceTg

- US President Kennedy -

các Tướng Lãnh thi hành lệnh đó. Cuối cùng ( có lẽ vì đau đầu và mệt mỏi về chuyện này quá ), Tổng Thống Kennedy đành phó mặc cho con cáo già, chuyên viên đảo chánh, Cabot Lodge, muốn làm chi thì làm (...President Kennedy cables Lodge urgently to ask the Generals to postpone the coup, but Lodge never delivers the message. In the end, Kennedy leaves the final judgement of the matter to Lodge...). Thế là, mặc dầu Tổng Thống Kennedy ra lệnh hoãn kế hoạch đảo chánh lại, nhưng cuộc đảo chánh vẫn xẩy ra vào ngày 1 tháng 11 năm 1963 khi quân đảo chánh bao vây dinh Tổng Thống tại Sài Gòn, tức là dinh Gia Long vì lúc này dinh Độc Lập đang sửa chữa...

        Trong cuốn hồi ký mang tên The memoirs of Richard Nixon ”, Tổng Tống Nixon có kể lại rằng : khi đến Pakistan, ông gặp lại người bạn cũ là Tổng Tống Ayub Khan. Tổng Thống Khan đã nói một cách đau buồn về việc hạ sát Tổng Tống Ngô Đình Diệm như sau: 

“Tôi không thể nói – lẽ ra các ông đừng bao giờ ủng hộ ông Diệm ngay từ đầu. Nhưng các ông đã ủng hộ ông ta trong một thời gian dài và mọi người ở Á Châu đều biết điều đó. Dù họ có tán thành hay không tán thành , họ biết điều đó. Rồi đột nhiên các ông ngừng ủng hộ ông ta – và ông Diệm đã bị giết.” Ông ta lắc đầu và kết luận: “ Việc hạ sát ông Diệm có ba ý nghĩa đối với các nhà lãnh đạo Á Châu: làm một người bạn với Hoa Kỳ là nguy hiểm; trung lập phải trả cái giá của nó; và đôi khi làm kẻ thù ( của Hoa Kỳ ) lại tốt hơn! Lòng tin cậy như một sợi chỉ mong manh và một khi nó đã đứt, rất khó mà nối lại.” ( Richard Nixon, The memoirs of Richard Nixon, Touchstone, New York 1990, tr. 256 – 257 ) .JUoIVn7gRzFU0b-hQoQAvxQE7G71dvZQTcznRbaHguvnEiAY14VthlyFruOgqTbREZHkKFUPA-ZC2BabiXOXKLSdtEtzRiV2TDfes83Te2BE4OJOKKagb5xGxn0yNR-vPKvB33eTfJ2Qvy8REsN6XawZrFXH-y3aRlBiN1TTqKHcBfQsFQP7i4CyhOLsRsBREfIfyanUdQ

   Ông cựu Đại Sứ Hoa Kỳ  Frederick Nolting trong cuốn "From Trust To Tragedy " của ông ta, đã viết về Tổng Thống Ngô Đình Diệm như sau:  " Tôi đã có đọc lịch sử Việt Nam, và đã biết các cuộc chiến tranh giành độc lập của xứ sở này, và cũng đã biết là ông Diệm hiểu biết tường tận, thấu đáo vấn đề.  May mắn là tôi cũng đã có một căn bản hiểu biết đáng kể về  triết học và khoa tôn giáo đối chiếu.  Nhưng tôi hoàn toàn không được chuẩn bị để nghe những điều như thế nàỵ  Càng nghe, tôi càng thích thú.  Tôi đặt những câu hỏi.  Mỗi câu hỏi lại mở ra một 

 - Đại sứ F. Nolting và TThống Diệm -

chương mới, và sau một thời gian tôi nhận ra sự dấn thân tận hiến và lòng say mê của ông Diệm. Ông là người đã hiến trọn đời mình để giữ cho bằng được căn cước lịch sử của dân tôc của ông  ta và ông ta hiểu nó, yêu thích nó. 

     ....Cho đến lúc này cáo buộc quan trọng nhất của ông ta là người Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam.  Ông ta          ( TT Diệm ) không muốn người Mỹ đoạt lấy trách nhiệm của Việt Nam.  Ông ta không muốn quân lực Mỹ chiến  đấu cho nền độc lập và quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam.  Ông bảo tôi: " Nếu chúng tôi không tự mình thắng cuộc chiến này với sự viện trợ vô gíá của quý quốc thì như vậy chúng tôi sẽ thua và thua là đáng đời ". Ông ta vô cùng cương quyết trong vấn đề này và ông ta cảm thấy rằng nếu chính phủ Nam Việt Nam trở nên lệ thuộc vào Hoa Kỳ thì như vậy chứng tỏ luận cứ của Việt cộng là đúng.  Việt cộng thường nói rằng: " Nếu các anh cúi đầu thần phục Hoa Kỳ thì các anh sẽ thấy các anh đúng chỉ là thuộc địa của Mỹ cũng như 75 năm về trước Việt Nam đã từng là thuộc địa của Pháp ". Về điểm tế nhị này tôi đã có thể trấn an ông ta, vì toàn bộ ý niệm của những khuyến cáo cho toán đặc nhiệm cũng như những huấn thị cho tôi do TT Kennedy ban hành, là phải giúp Nam Việt Nam  tự bảo vệ nền độc lập tự Do của họ cho chính họ" ( Đại Sứ Hoa Kỳ Frederick Nolting trong cuốn " From Trust To Tragedy "). 

                                                                                  *    

      Chúng tôi sẽ viết nốt về một vấn đề thật quan trọng, mà cho tới sau này nhiều người vẫn còn đặt ra câu hỏi: "Ai là người đã ra lệnh giết Ông Ngô Đình Diệm, Tổng Thống đầu tiên của nền Cộng Hoà Việt Nam, ngưới đã chết một cách thảm khốc chỉ vì:
* Không chấp nhận cho Mỹ đưa quân tác chiến vào Việt Nam và nắm quyền lãnh đạo cuộc chiến đấu chống cộng sản tại đây, trao chính nghiã của cuộc chiến ( Just cause of the war ) vào tay cộng sản.
* Bị bạn đồng Minh phản bội.
*  Bị một phần dân chúng hiểu lầm vì âm mưu thâm độc của thù trong và giặc ngoài.
*  Bị đám tay chân, bộ hạ, ham tiền bạc, quyền hành, hạ độc thủ vì đám người này đã bị sức mạnh Đô La của ngoại nhân khuất phục.
                                                                                    ***
            Chỉ có một điều duy nhất, an ủi được linh hồn Ông Diệm ở thế giới bên kia là: càng ngày càng có nhiều người Việt Nam ( không những ở Miền Nam mà ngay cả ở Miền Bắc ), cũng như có nhiều nhân vật, truyền thông, báo chí Mỹ và thế giới hiểu được sự thật về con người, lòng yêu thương đất nước cũng như dân tộc Việt Nam cuả Ông Diệm., đồng thời họ đưa ra ánh sáng : nhiều thủ đọan, mưu mô của những thế lực chính trị, tài phiệt của Siêu cường quốc Hoa Kỳ muốn thay đổi sách-lược, vị thế của mình trên mảnh đất Việt Nam, vốn được kêu là “ tiền đồn chống cộng ở Đông nam Á châu “ . Nhiều nhóm người, nhiều nhân vật  cuả miền Nam đã bị vạch mặt là…hung hãn vùng lên làm một cuộc…” cách mạng vĩ đại “  giải phóng đủ thứ trên đời, theo kế hoạch của cộng sản Việt Nam và quốc tế.  Sau này những nhóm người, những nhân vật đó mới …sáng mắt ra mà nhận thấy rằng : Xóa bỏ chế độ Việt Nam Cộng Hòa, rước chính quyền cộng sản Bắc Việt vào miền Nam quả thực là một sự ngu dại…vô cùng xuẩn ngốc, điên khùng, không còn…thuốc nào chữa được nữa. Cộng sản kéo tới đâu là nhân dân miền Nam, kéo theo nhiều người dân của miền Bắc nữa,  bỏ chạy tới đó, bất kể hiểm nguy, sống chết nơi biển cả, nơi núi rừng biên giới, vì người dân sợ hãi cái độc ác, tàn bạo, dã man, ngu si, dốt nát, tham lam, cuồng tín… của cộng sản, chủ trương dùng bạo lực để cai trị, đàn áp, tiêu diệt mọi mọi gốc rễ Dân Chủ, Tự Do, No ấm… đang phát triển tốt đẹp, của Nam Việt Nam, nhất là thời kỳ 9 năm của nền Đệ nhất Cộng Hòa, khi so sánh với tất cả các quốc gia vùng Đông Nam Á châu, về tất cả mọi mặt : chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội vv…Khi chính quyền Ngô Đình Diệm bị thù trong, giặc ngoài hợp lực xóa bỏ  thì cộng sản  Hà Nội với sự chỉ đạo, sự yểm trợ tối đa của cộng sản quốc tế, tính ngay tới việc dùng bạo lực tràn vào miền Nam…một cách dễ dàng mà thôi , vì cửa ngõ miền Nam coi như bỏ ngỏ, sự phòng vệ trên mọi chiến tuyến  đã chẳng còn chi đáng sợ, lại thêm có sẵn những lực lượng do cộng sản tạo dựng ở khắp… hang cùng, ngõ hẻm để đón rước chúng vào, dựng nên một xã hội kiểu nhà tù lớn cho một dân tộc, nhân dân làm chủ đất nước phải xếp hàng cả buổi để lãnh bông, nhận phiếu mua gạo, khoai, sắn, bo bo, lâu lâu có thêm tí đường, tí thịt … rồi còn “ khẩn trương “  trở về …lao động là vinh quang ban ngày, tối đến nghe cái loa ở Phường, khóm, thôn làng suốt ngày ra rả “ đục vào tai “  những lời lẽ tuyên truyền về cái…Hạnh phúc, Tự do, No ấm “ cực kỳ Siêu việt, tuyệt vời “  dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước quang vinh…

                                                                                                                             San Diego – California

                                                                                                                                 Phan Đức Minh 


 Tài liệu tham khảo:


* The Death of A Nation. - John A. Stormer.- Liberty Bell Press.- Missouri, 1978.
* The World Almanac of The Vietnam War .- John S. Bowman (General Editor).- Bison Books Corp.- New York, 1985.
* Vietnam: The History & Tactics .- Ashley Brown & Adrian Gilbert.- Orbis Publishing Limited.- London, 1982.
* Kennedy. - Theodore Sorensen.- Harper & Row.- New York, 1965.
* A Book of U.S. Presidents. - George Sullivan.- Scholastic Incorporation.- New York,1984.


****************

Biên khảo :  

3/-Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm ? Tại sao ?

                                              -----                                                                                     Phan Đức Minh

                                                                                                                                 

gqELraXS17cud5JUv2ypUYcEeQW14UdYg3d1ZjxaL34KOqRpN2Kyh97Bap3cwdLkbx4N-2GgZ0NU4NqUBmNi1-beyD7Irvl32hQZwOK3xuIXgYV3rseBxtXyual6YrD9xLJffCZ_HzUB-aARU8bcTjL9koV14zMBv0yLzWOCVIIui0Hqbo_3aK3Apzw-T0LiqLJ5clOpnA


   Sau khi ông Diệm bị giết rồi, nhiều người quen thân hỏi tôi về câu hỏi nêu trên, xem có ý kiến chi lạ không… Vài năm sau, lại có nhiều dịp anh em, bạn bè chúng tôi đem câu hỏi "Ai ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm?" ra bàn cãi. Rồi sau này nữa, lại có cả một vài cựu quân nhân Mỹ từng phục vụ tại chiến trường Việt Nam trước kia bị kéo vào cái vụ…trả lời câu hỏi này… Câu trả lời đi đến kết luận chung chung : CIA của Mỹ ra lệnh giết chớ còn ai vào đó nữa ! Hoặc người cẩn thận, dè dặt thì nói : còn lơ mơ lắm, nhiều nguồn tin, sách báo trái ngược nhau, nhưng nặng phần nghiêng về phiá CIA và Cabot Lodge… Đó ! Cả người Mỹ, cựu  quân nhân Mỹ, thiếu gì sách báo để đọc, thiếu gì nguồn tin để được biết mà cũng vậy thôi. Mà cũng phải ! Chuyện “ của thiên hạ “, ai hơi đâu mà nhọc công tìm hiểu như chúng ta . Vì vậy, hôm nay người viết xin gửi đến quý vị độc giả ( nhất là các bạn trẻ trưởng thành nơi hải ngoại, nhưng luôn cố gắng gắng tìm hiểu Văn học, Lịch sử của dân tộc mình ) bài viết dưới đây với lòng mong ước sẽ là một phần nhỏ bé góp sức cùng quý vị tìm ra câu trả lời dễ dàng hơn. Tới bây giờ, nếu có ai nêu câu hỏi: "Ai ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm thì nhiều người cũng vẫn trả lời là: Mỹ ra lệnh giết, Cabot Lodge hay CIA ra lệnh giết chớ còn ai vào đó nữa ! Câu chuyện không đơn giản như thế !

 - Người Mỹ ( chính quyền, nhân vật ngoại giao, Đại Sứ, CIA vv...) có ra lệnh, tổ chức, điểu khiển cuộc

đảo chánh lật đổ Ông Ngô Đình Diệm không ? - Có !` - Người Mỹ có ra lệnh giết Ông Ngô Đình Diệm không ? - Không !`

    Bây giờ, chúng ta cần đi theo từng buớc cuả một  quá trình lịch sử ( historic process ) để tìm ra câu trả lời :
1. Cuộc đảo chánh thực sự bùng nổ :    


- Ngày 1-11-1963, quân đảo chánh bao vây dinh Tổng Thống , là dinh Gia Long vì dinh Độc Lập đang sưả chưã . Lúc ban đầu, hai ông Diệm và Nhu vẫn còn yên trí rằng đây là " Kế hoạch chống đảo chánh " cuả ông Nhu và Tướng Tôn Thất Đính, Tư Lệnh Quân Đoàn 3 ( Commander of the 3rd Army Corps ) đã hoạch định trước đó để "dập luôn" âm mưu đảo chánh, đồng thời bắt hết Bộ Chỉ Huy cuả lực lượng này ( Diem and Nhu at first believe the attack to be opening of a Countercoup engineered by Nhu and General Ton That Dinh, 3rd Army Corps Commander...). Thế nhưng vào phút chót, các Tướng đảo chánh đã liên lạc, thuyết phục Tướng Đính đồng thời "dúi nhẹ" cho Tướng Đính 1 mớ đô la, ( đô la Mỹ  thứ thiệt , mà giá trị cuả năm 1963 đó ). Thế là xong !


   - Ông Cao Xuân Vỹ -         


                                                         

     Tướng Đính thấy rằng tình thế đã đến nước này thì... lượm đô cuả Cabot Lodge lợi hơn, khôn hơn. Nếu chống lại thì bắt buộc con cáo già Cabot Lodge, CIA và đám cầm đầu đảo chánh cũng phải bằng mọi cách, xoá sổ luôn cả mình mà thôi, dù cho Tướng Đính nắm quân rất mạnh và xưa nay Tướng Đính được coi là 1 Tướng gan lì, có nhiều tình cảm tốt đẹp với hai Ông Diệm va Nhu. Thế mới hay " Có tiền mua Tiên cũng được - A golden key opens all doors " là thế đó ! Cabot Lodge khỏi cần dùng đến Binh Pháp Tôn Tử, Clausewitz, Thành Cát Tư Hãn, Napoléon... chi cả. Cứ sài binh pháp cuả “ Đại Danh Tướng Đô La “ là ăn chắc, đánh đâu thắng đó, thành quách nào cũng tan. Hai ông Diệm và Nhu hết còn trông cậy vào ai được nưã ! Tứ bề thọ địch mất rồi. Hai ông đành tính chuyện thoát thân... Chừng gần 8 giờ 00 tối ngày 1-11-1963, ông Cao Xuân Vỹ, Tổng Giám Đốc Thanh Niên ( được coi là can đảm, có nghiã, có tình đối với ông Diệm ) lái chiếc xe nhỏ Citroen 2 chevaux, theo lối cổng đường Pasteur, vào dinh Gia Long. Hướng này bỏ trống vì bên trong không còn sức kháng cự cuả Lữ Đoàn Liên Binh Phòng Vệ Phủ Tổng Thống nưã cho nên bên ngoài, quân đảo chánh không cần kiểm soát chặt chẽ, chỉ cần đợi ông Diệm tuyên bố đầu hàng hay tới giờ G, giờ H thì vô bắt mà thôi. Từ dưới đường hầm bí mật ( lo xa từ trước rồi ) dinh Gia Long, ông Diệm cùng ông Nhu lên xe do Cao Xuân Vỹ lái, có sĩ quan tuỳ viên, Đại Úy Đỗ Thọ xách cặp đựng giấy tờ, tài liệu đi theo. Cao Xuân Vỹ lái xe vào Chợ Lớn, tới nơi đặt trụ sở  của ông Ông Cao Xuân Vỹ, Tổng Nha Thanh Niên Cộng Hoà, thì Trung Tá Phước, Phó Đô Trưởng Nội An, lấy xe Desoto đón 2 ông Diệm và Nhu, đem theo một vài vệ sĩ thân tín, chạy tới nhà Mã Tuyên, một Bang Trưởng người Hoa Kiều và là một Thủ Lãnh Thanh Niên Cộng Hoà, được ông Vỹ tin cậy.   Qua đêm trời gần sáng, ông Diệm hỏi Mã Tuyên coi có nhà thờ công giáo nào ở gần đấy thì đưa ông tới. Đoàn tuỳ tùng đưa 2 ông Diệm và Nhu đến nhà thờ Cha Tam, là nhà thờ cuả đa số là người Hoa ở vùng này…

2. Ai ra lệnh giết ông Diệm ? 

    Nhiều người, kể cả người Mỹ cũng bảo " Mỹ, CIA, Cabot Lodge không ra lệnh giết thì Bố ai dám giết Ông Diệm ! " Vậy mà không phải thế đâu ! Tướng Trần Văn Đôn có lần nói: Tướng Minh ra lệnh giết ông Diệm bằng cách ra mật hiệu cho Đại Úy Nhung, cận vệ ( bodyguard ), tuy trong Hồi Ký viết bằng Việt Ngữ, Tướng Đôn nói là không biết. Tuy nhiên , trong Hồi Ký viết bằng Anh Ngữ và trong 1 cuộc phỏng vấn, Tướng Đôn lại quả quyết là Tướng Minh ra lệnh giết. Một số Tướng Lãnh , đã từng họp bàn đảo chánh với Cabot Lodge, tất nhiên có cả Tướng Dương Văn Minh, dã đồng ý không giết ông Diệm, chỉ đưa ông ấy ra khỏi Việt Nam thôi, để tránh hận thù, rắc rối to lớn cho cả 2 bên .



* Sau này nhiều Tướng Lãnh hỏi thẳng Tướng Minh " Có phải Ông ra lệnh giết 2 Ông Diệm và Nhu không ? " Tướng Minh trả lời lơ lửng : " Muốn hiểu sao thì hiểu ! - Chuyện trước mắt không lo, sao cứ bới móc chuyện cũ ra để làm cái chi vậy !"…       *Theo Bà Ellen J. Hammer, người quen biết rất nhiều với các nhân vật quan trọng ở Miền Nam, trong cuốn "A Death in November ", có nói: Sau khi tình hình đã thay đổi nhiều trong liên hệ của các Tướng Lãnh, năm 1971 Tổng Thống Thiệu đã nói thẳng : " Tướng Big Minh là người ra lệnh giết 2 

- Các Tướng lãnh, sau khi thanh toán xong ông Diệm -


Ông Diệm và Nhu vì lo sợ hậu quả đường dài… " .               * Cựu Đại Tướng Nguyễn Khánh, hồi cuối năm 2001, tại Orange County, California, đã trả lời nữ Phóng Viên truyền hình Thanh Thúy về cái chết của hai Ông Diệm và Nhu: Tướng Khánh nói : " Dương Văn Minh ra lệnh giết 2 ông này vì thù hận riêng tư..." Riêng kẻ viết bài này đã từng viết " Tướng Dương Văn Minh ra mật lệnh cho Tướng Mai Hữu Xuân cầm đầu toán quân “đi bắt ông Diệm “ và Đại Úy Nhung, cận vệ của Tướng Minh, phải chính tay giết cả 2 Ông Diệm và Nhu ". Bây giờ ta coi thử xem sao.


  • Ngày 2-11-1963: Vào khoảng 6 giờ 00 sáng, ông Diệm bắt đầu điều đình với các Tướng đảo chánh bằng

 cách điện thoại cho Tướng Trần Thiện Khiêm, vốn được ông Diệm tin cậy vì đã “xung phong “ đem quân ở miền Tây về cứu Tổng Thống hồi Nguyễn Chánh Thi đảo chánh năm 1960 không thành, và do đó mà CIA mua chuộc Tướng Khiêm này ngay sau vụ đảo chánh hụt 1960 để sử dụng sau này. Ông Diệm điện thoại cho Tướng Khiêm là vì vậy, yêu cầu thông báo cho các Tướng đảo chánh là muốn nói chuyện với Tổng Thống về tình hình đất nước thì cho người tới gặp Tổng Thống tại nhà thờ Cha Tam, Tổng Thống đang làm Lễ tại đây.
    Các Tướng đảo chánh liên lạc ngay với Cabot Lodge và bảo đảm với Cabot Lodge là tính mạng cuả ông Diệm sẽ được an toàn ( At about 6:00 a.m. Diem begins negotiating with the Generals, who have assured that Diem’s life will be spared.) Tại sao các Tướng đảo chánh lại phải cam kết với Cabot Lodge là bảo toàn tính mạng cho ông Diệm ? Vì Cabot Lodge không cho lệnh giết, trái lại khi chi tiền, còn yêu cầu các Tướng đảo chánh không được giết ông Diệm. Thế mà cuối cùng ông Diệm lại bị giết mới thật là rắc rối khó hiểu. Khi đoàn xe " đi bắt " 2 Ông Diệm và Nhu trở về Bộ TổngTham Mưu, một số Tướng Lãnh và Sĩ Quan cao cấp thấy 2 Ông Diệm và Nhu nằm chết còng queo trong xe bọc sắt M- 113, đầu nát bấy, máu me tùm lum thì đều quay trở lui, lắc đầu hay thở dài buồn bã. Nếu theo “thiên hạ” nói là 2 Ông tự sát thì tự sát chi mà 

The dead body of Diem in the back 
of an armoured personnel carrier


lại bắn được nhiều phát vào đầu như thế ? Còn bảo 2 Ông cướp súng cuả Đại Úy Nhung nên bị Đại Úy 


Nhung bắn chết, lại càng chẳng ai tin vì: Liệu 2 Ông có bao giờ học cách sử dụng súng cuả Đại Úy Nhung không, mà đòi cướp súng ! Nếu bị cướp súng thật thì Đại Úy Nhung sao lại cứ nhè đầu 2 Ông mà bắn kỹ lưỡng cho nát bấy ra như vậy mà không bắn vào ngực, vào bụng cho mỗi Ông một phát thôi cho mau và gọn lẹ dễ dàng như bất cứ ai bị đối thủ cướp súng. Ngoài ra, cũng chẳng có dấu hiệu chi tỏ ta có sự giằng co, cướp súng... Riêng Tướng Mai Hữu Xuân, người có nhiều thù hận với anh em Ông Diệm, được Tướng Dương Văn Minh tin cậy hơn cả, thì đến trước mặt Tướng Big Minh, đứng thẳng người, giơ tay chào nghiêm chỉnh và báo cáo: " Mission accomplie - Nhiệm vụ đã hoàn thành ". Nhiệm vụ chi đã hoàn thành ? - Nhiệm vụ 

U.S President John F. Kennedy 

                                                      

Tướng  Minh giao cho giết ông Diệm chớ chi nưã !  Tướng Tôn Thất Đính, Tư Lệnh Quân Đoàn 3, người quyết tâm bảo vệ mạng sống cuả Ông Ngô Đình Diệm mạnh nhất, khi nhận được tin 2 Ông Diệm và Nhu đã chết trong xe bọc sắt M-113, và được đưa về Bộ Tổng Tham Mưu, thì lập tức, Tướng Đính lái xe chạy ào tới Bộ Tổng Tham mưu, không cần nhìn cảnh 2 ông Diệm và Nhu đã chết, bất kể một vài Sĩ Quan đứng gần đó, Tướng Đính tay cầm gậy chỉ huy, phăng phăng đi tìm các Tướng Chỉ Huy Đảo Chánh để hỏi cho ra lẽ: tại sao lại có chuyện chết chóc thế này ?   Bây giờ, ta lại coi tiếp.


  1. Ông Kennedy có ra lệnh giết ông Diệm không?` - Không ! Vì trước khi cuộc đảo chánh xẩy ra, ông

 Kennedy đã gửi điện văn khẩn cấp cho Cabot Lodge, ra lệnh liên lạc ngay với các Tướng đảo chánh hoãn cuộc đảo chánh lại kia mà !  ( President Kennedy cables Lodge urgently to ask the Generals to postpone the coup… ). Ông Diệm còn lãnh đạo miền Nam Việt Nam thì ông Kennedy còn hi vọng ngăn chặn cộng sản hữu hiệu tại vùng này theo chính sách ngăn chặn cộng sản ( Containment Policy against the Communism ) cuả Mỹ đã áp dụng trên toàn cầu, kể từ sau Thế Chiến thứ 2. Mất ông Diệm, ông Kennedy quả thực không tìm ra nhân vật nào khác ở miền Nam lúc đó,  có khả năng lãnh đạo và chống cộng sản tốt hơn, giỏi hơn ông Diệm. Chẳng vậy mà khi nghe tin ông Diệm bị giết chết, ông Kennedy đã vô cùng sững sờ, hoảng hốt ( President Kennedy is extremely shocked at the news of Diem’s death...). Ý chí bám víu gượng gạo vào cái " vũng lầy Việt Nam - the Vietnam Morass " cuả ông Kennedy đến đây kể như hoàn toàn rã rời.

       Giết chết ông Diệm, nắm được chính quyền rồi thì đám Tướng Lãnh, Sĩ Quan cao cấp lại chẳng biết làm gì cả. Họ chỉ làm được có mỗi một việc là cho mở lại các vũ trường, những chốn ăn chơi đốt tiền, đốt bạc, ăn chơi đĩ điếm. Có thế thôi! Ở các thành phố thì càng thêm rối loạn, mất an ninh, trật tự, tranh giành quyền lực để đưa đến cuộc Chỉnh Lý ( Governmental readjustment ), thực ra là một cuộc đảo chánh khác cuả Tướng Nguyễn Khánh sau đó không lâu. Ở thôn quê thì coi như bỏ ngỏ, mặc cho cộng sản muốn làm chi thì làm vì hệ thống ấp chiến lược một công trình xây dựng cuả ông Nhu, tuy không hoàn hảo, nhưng đã làm cho cộng sản thực sự mất đi một sức mạnh từ cơ sở nông thôn, khó thực hiện được kế hoạch bao vây và tiêu diệt các thành thị cuả miền Nam .    Đầu năm 1963, kẻ viết bài này ( biệt phái ) đã có thể cùng đi với một số sĩ quan và ít binh sĩ võ trang cá nhân đi thăm một số Ấp Chiến Lược ( trước đó là vùng cộng sản kiểm soát )  thật an bình, hào luỹ chắc chắn, nhân dân tự vệ vững mạnh, dân chúng an tâm làm ăn thoải mái, mà trước kia vùng này cộng sản luôn về thu gom luá gạo, thâu thuế, tuyển quân ở Quảng Ngãi là vùng đất z_lpP5J2DKAx6Uh28_FmdNVhrx3w3HQtnWxIpSA7Ctqfz-FNEwZPthar5WIilONpS1sGboJGgNoa9tizQNcDw6yQBIBgrB2rwbLon0mwctal_trxz05YYoKkptDOzsMsRomM5WJNGk5mWnOMap927njL8Ym6yFEIptaBjvYAqbhAyyA-ipgns1DKraIb9TJ13B_dYtFL5Q

   - Tướng Nguyễn Khánh -


cuả cộng sản từ lâu. Bà con dân chúng cho hay : bây giờ, tụi nó mà về đây, dù ban đêm cũng không dám vì chúng tôi chống cự được, rồi pháo binh yểm trợ và máy bay ào đến ngay…       61G36yIMor48uueWL7jr5goW5jKHQbFeW6aWrk0bhCRdJ4IRRQI5EKnuSCR5K-5088NyoY99Ilo2ORgzXR5YlWZ8wkgB7e0FSqK60KFFCU2W7IBSodgLTBdLBhf0yIjG7rmKa9Vu3HSzcexGUAD_1dCRupArryjkjH7TfnSDMEMhy3we0q77BYBiKnLOjAL7QOULsYa3CQ

      Ông Diệm bị giết, là bọn tài phiệt quốc tế buôn bán chiến tranh vui mừng, vì sẽ được tự do buôn bán chiến tranh trên xương máu cuả các chiến binh Mỹ cũng như Việt Nam Cộng Hoà và cộng sản, luôn cả dân chúng 2 miền Nam, Bắc. Chúng sẽ 1 tay đẩy cho quân Mỹ đánh nhau với cộng sản, tiêu thụ cả núi, cả biển tiền bạc, quân nhu, quân dụng, vũ khí đắt tiền nhất và cả trăm thứ bắt buộc phải có cho đạo quân viễn chinh dự trù có thể lên đến hơn nưả triệu người, từ bên kia bán cầu, kéo sang đất nước Việt Nam nhỏ bé để đánh nhau theo kiểu quân đội nhà giầu. Còn tay kia chúng nó sẽ lén lút hoặc công khai buôn bán, làm ăn với Liên Sô, với tất cả khối cộng sản trên thế giới bằng những vật liệu, món hàng, mà sau đó biến thành phương tiện chiến tranh và lại chạy sang quân cảng Hải Phòng hay sân bay Hà Nội để cho quân đội cộng sản 

    - Tướng Tôn Thất Đính -


dùng những thứ đó mà giết lính Mỹ trên chiến truờng Việt Nam ( By sending his men to fight in Southeast Asia, President Johnson seemingly recognized communism as an enemy. However, he made agreements to sell or give the Soviet Union and her communist satellites, hundreds of millions of dollars worth of food, electronic computers, chemical plants, oil refinery equipment, airborne radar apparatus, jet aircraft engines, machine tools for $800-million auto assembly plant and military rifles...). Toàn những thứ để cho quân cộng sản giết quân đội Mỹ tại chiến truờng Việt Nam và quân đội Việt Nam Cộng Hoà không hà !

    Ông Diệm bị giết rồi thì ông Kennedy liền nghĩ ngay đến việc rút chân ra khỏi vũng lầy Việt Nam càng sớm càng tốt, nếu không muốn 


Nhân dân làng xóm xây dựng ấp chiến lược chống du kích cộng sản.

phải chờ đến lúc Liên Sô, Bắc Kinh cùng với Hà Nội thực sự đánh gục Hoa Kỳ trên chiến truờng này, hay tại chính trên đường phố rối loạn của đất nước Mỹ.

    Ông Kennedy ( đảng Dân Chủ ) cho lệnh thực hiện gấp kế hoạch rút Sĩ Quan cố vấn, huấn luyện và các chuyên viên Mỹ về nước... Ông Kennedy quên rằng Kế hoạch buôn bán chiến tranh Việt Nam cuả " họ " đã sẵn sàng rồi, mà nay Ông lại định phá đám chúng hay sao ? Sức mấy ! Bắt buộc chúng phải xoá sổ luôn cả Ông, mặc dầu Ông là Tổng Thống Hoa Kỳ.    Ông Kennedy mới cho kéo được về nước 1,500 cố vấn, chuyên viên thì 20 ngày sau, kể từ khi Ông Diệm bị giết ở Việt Nam, thì chính Ông Kennedy, Tổng Thống thứ 35 cuả Hoa Kỳ cũng bị bắn chết tại Dallas, Tiểu Bang Texas , thuộc chính đất nước của Ông.   Chánh phạm Lee Harvey Oswald trong vụ bắn chết Ông Kennedy, sau đó 2 ngày, cũng bị giết luôn trong nhà tù của Dallas City ( tương tự như cảnh chết bí hiểm cuả Đại Uý Nhung – đã được thăng cấp Thiếu Tá vì công trạng giết ông Diệm theo lệnh cuả Tướng Dương Văn Minh bắn chết Ông Diệm ) để thủ tiêu chứng nhân lịch sử. Trước khi đi Dallas, người bạn thân cuả Ông Kennedy, một Giáo Sư Đại Học đã khuyên "...Tổng Thống không nên đi chuyến này. Ở đó nguy hiểm lắm !" Ông Kennedy đã trả lời " Nếu chúng nó đã định giết tôi thì không giết tôi ở đó, chúng nó cũng sẽ giết tôi ở nơi khác. Nếu tôi không dám đi, truớc hết, tôi là một kẻ hèn. Mà Kennedy không được phép là một kẻ hèn ! "   Vậy là Ông Kennedy không muốn đảo chánh, lật đổ Ông Diệm, chớ chưa nói chi đến việc ra lệnh giết Ông Diệm !

B. Cabot Lodge có ra lệnh giết Ông Diệm không ? Cũng không ! Tại sao ? Ngay lúc quân đội đảo chánh đã bao vây chặt chẽ dinh Gia Long, nơi 2 Ông Diệm và Nhu đang ở, Thủy Quân Lục Chiến và nhẩy Dù cùng nhiều đơn vị Bộ Binh đã kiểm soát hết các địa điểm kháng cự của phía quân đội bảo vệ cũng như trung t

- Tướng Trần Văn Đôn -


hành với Ông Diệm, đường điện thoại duy nhất còn lại từ bên ngoài liên lạc vào hầm dinh Gia Long reo lên. Một sĩ quan cầm ống nghe rồi đưa cho Ông Diệm vì đầu dây đằng kia chính là Đại Sứ Hoa Kỳ Cabot Lodge. Ông Diệm nghe xong rồi trả lời bằng tiếng Pháp: " Non, je refuse, mais merci quand même de votre charité - Không, tôi từ chối, nhưng cũng xin cảm ơn lòng nhân đức của Ông “. Ông Diệm bỏ máy rồi quay sang nói với Ông Nhu " Cabot Lodege vừa gọi  máy, đề nghị chúng ta ra đi. Ông ta hứa bảo đảm với các Tướng Lãnh để cho chúng ta ra đi an toàn. Họ dành sẵn cho chúng ta một phi cơ, nhưng tôi đã từ chối ".     Ngoài ra, ta  còn biết rằng :   

                                                                                                                                                           

Thứ nhất: Nhiệm vụ cuả Cabot Lodge chỉ là làm sao thay thế Ông Diệm bằng người cầm quyền khác, biết tuân theo ý muốn cuả chính quyền Mỹ, đúng ra là giới tài phiệt Mỹ, Ô Kê cho chúng đổ quân tác chiến Mỹ vào Việt Nam, đánh nhau với cộng sản 5, 7 năm thôi. Ai cũng biết mọi tội vạ cuả vụ đảo chánh này đổ hết lên đầu Cabot Lodge rồi.  Nếu Cabot Lodge cho giết ông Diệm, biết đâu lại 

chẳng có người, mà chắc chắn có người ngay trong số Tướng lãnh và sĩ quan cấp Tá khác, vì sót thương Ông Diệm, vì căm thù Cabot Lodge, vì tự ái dân tộc, mà cho người liều thân, thí mạng, tặng cho Cabot Lodge 1 trái lựu đạn hay 1 quả mìn trên đường xe chạy, hay cho luôn 1 băng tiểu liên vào đầu, bể sọ ra thì cũng tiêu đời.  Cabot Lodge dư biết rằng: khi người ta đã liều mạng để giết ai, thì giết 1 Tổng Thống, kể cả Tổng Thống Mỹ, người ta cũng dư sức làm được. Trên thế giới này, Tổng Thống, Thủ Tướng bị giết đầy ra đó ! Chớ cỡ Cabot Lodge, 1 anh Đại Sứ quèn  ở cái xứ chiến tranh, loạn lạc liên tu bất tận này thì việc giết đâu có khó ! Con cáo già Cabot Lodge đâu có dại gì mà làm thêm cái việc vô ích, không cần 

Cabot Lodge ( phải ) gặp ông Nhu 


thiết, chẳng lợi lộc chi cả, chỉ thêm nhiều oán thù rắc rối !

Thứ hai: Cabot Lodge dù sao đi nưã, lúc này cũng chỉ là 1 anh Đại Sứ cuả Mỹ tại Việt Nam, dưới quyền Ông Kennedy. Cabot lodge đã nhiều phen qua mặt Ông Kennedy trong vụ đảo chánh này rồi. Ông Kennedy đâu có ngu, đâu có đần. Vậy thì khi Ông Kennedy ra lệnh cho Cabot Lodge " Khoan ! Hãy ngưng ngay kế hoạch đảo chánh !" mà Cabot Lodge vẫn cứ phe lờ đã là 1 chuyện đáng để Ông Kennedy trừng trị về tội bất tuân thượng lệnh. Ông Kennedy cũng biết bực mình, mất mặt về hành động cuả Cabot lodge, dám khinh thường Tổng Thống lắm chớ ! Cabot Lodge dư thưà khôn ngoan để biết đâu là cái giới hạn cuả thái độ khinh thường Ông Kennedy để mà dừng lại đúng mức. Vượt qua giới hạn đó, Ông Kennedy bắt buộc phải có thái độ để bảo vệ uy quyền Tổng Thống, Tổng Tư Lệnh quân đội cuả Ông. Thế cho nên Cabot Lodge dại gì mà giết Ông Diệm để chọc giận Ông Kennedy thêm nưã ! 

   Dại dột, vô ích ! Ông Kennedy có đủ uy quyền để "đuổi cổ - kick out " Lodge ra khỏi chức vụ Đại Sứ, lôi đầu về Mỹ trị tội kia mà ! Cabot Lodge khôn lắm, không dại gì đi làm cái việc vô ích, chẳng lợi lộc chi cả .

Thứ ba: Khi phác họa cuộc đảo chánh, Cabot Lodge đã họp các Tướng Lãnh phản loạn lại, khuyến khích, chi tiền và bắt các Tướng phải cam kết là không được giết Ông Diệm ! Bởi cái chỗ đó cho nên ở trên có nói: Khi Ông Diệm liên lạc điện thoại với Tướng Trần Thiện Khiêm, tỏ ý muốn gặp các Tướng đảo chánh thì Bộ Chỉ Huy đảo chánh đã tức tốc liên lạc ngay với Cabot Lodge và cam đoan với Cabot Lodge là tính mạng cuả Ông Diệm sẽ được an toàn (...Diem begins negotiating with the Generals, who have assured that Diem’s life will be spared...). Vậy thì Cabot Lodge đâu có muốn, đâu có ra lệnh giết Ông Diệm ! Lodge chỉ phải... tạ tội, thanh minh thanh nga với ông Kennedy bằng 1 điện văn, trong đó có đoạn "...We could neither manage nor stop the coup once it got started... It is equally certain that the coup would not have happened as it did without our preparation..." ( có cả tội cuả Ngài ở trong đó đấy, xin Ngài chớ buồn làm chi...).

* Tại sao Tướng Dương Văn Minh phải ra lệnh cho Đại Úy Nhung giết 2 Ông Diệm và Nhu ?` Lịch Sử cũng như Quân Sử cuả Hoa Kỳ đã ghi chép rằng "...Finally an US-built M - 113 armored personnel carrier is sent to pick up Diem and Nhu up from Francis Xavier Church in Cholon. General Minh’s bodyguard,Captain Nhung, murders Diem and Nhu on their way to staff headquarters, at Minh’s orders." Chẳng lẽ những sử gia viết lịch sử và quân sử Hoa Kỳ lại hèn nhát đến mức độ không dám nhận rằng Ông Kennedy hay Cabot Lodge đã ra lệnh giết Ông Diệm để rồi viết sách, đổ đại cho Dương Văn Minh làm cái việc này, và chỉ cách cho Dương Văn Minh phải lấp lửng nói với đám Tướng Lãnh đảo chánh " Việc đã qua rồi, bới ra làm chi nưã ! " mỗi khi Dương Văn Minh bị các Tướng này vặn hỏi " Tại sao lại giết Ông Diệm ? " vì khi họp bàn với nhau, các Tướng Lãnh đều đồng ý với quan điểm cuả Cabot Lodge là phải bảo toàn tính mạng cho Ông Diệm, không được giết ! Chỉ tách Ông Diệm ra khỏi quyền lực, đưa đi sống lưu vong ở đâu đó, Đài Loan hay Thái Lan chẳng hạn.Thế là xong ! Bây giờ câu hỏi là: Tại sao Dương Văn Minh phải ra lệnh giết Ông Diệm ? Ngay sau cuộc đảo chánh, giết ông Diệm và ông Nhu, nhiều nhân vật chính trị và Tướng Lãnh đã biết điều này, nhưng vì nhiều lý do, và không có Toà Án nào hay cơ quan quan thẩm quyền nào đảm trách điều tra và công bố vấn đề này cả, nhưng người ta đã hiểu, đã biết một cách không sai lầm là:

A. Dương Văn Minh phải giết Ông Diệm : vì 2  Tướng Tôn Thất Đính và Nguyễn Khánh, 2 Tướng Tư Lệnh Quân Đoàn, có quân rất mạnh trong tay, chỉ chịu theo phe đảo chánh vào phút chót, một cách bắt buộc. Nếu Ông Diệm còn sống, dù ở đâu đi nưã, Dương Văn Minh vẫn tin và sợ rằng trong tình thế lộn xộn, mà bắt buộc phải lộn xộn, 2 Tướng này ( nhất là Tướng Tôn Thất Đính, người rất nóng tính và cương quyết bảo vệ mạng sống cuả hai Ông Diệm và Nhu mạnh nhất ) có thể nhân danh quyền lợi quốc gia, dân tộc, không chấp nhận sự phản loạn lật đổ Ông Diệm, do tài phiệt quốc tế chỉ huy, đạo diễn, để quật lại phe đảo chánh thì Tướng Minh, đứng đầu cuộc đảo chánh,  cũng ngán, cũng run lắm chớ ! Tướng Minh thực sự đâu có quân trong tay mạnh mẽ như 2 Tướng Đính và Khánh đâu ! Vậy cứ giết quách Ông Diệm là xong ! Khỏi lo ! Tướng Minh phải cho Đại Úy Nhung, sĩ quan cận vệ, lúc nào cũng luôn ở sát bên mình, đi lo vụ giết này mới an tâm. Mà Đại Úy Nhung là một con người xuất thân từ lính Commando của Pháp, khi giết người xong, còn thích cắt đầu, xẻo tai đem về trình cho cấp chỉ huy của mình nữa mới ghê gớm, đúng là thứ ác quỷ, cuồng tín, say máu giết người.

B. Tướng Dương Văn Minh phải giết Ông Diệm : vì âm mưu đảo chánh đã quá rõ ràng, cơ quan Mật Vụ          ( Secret service ) và Ông Nhu đã nắm hết mọi chi tiết trong tay. Ông Nhu đã lập kế hoạch cùng với Tướng Tôn Thất Đính, Tư Lệnh Quân Đoàn 3, bất thình lình tung ra 1 màn " Chống đảo chánh " để nắm đầu hết trơn kia mà ! Dương Văn Minh là kẻ đứng đầu âm mưu đảo chánh, kể như đã leo lên lưng cọp rồi ,với cái thế " Trèo cao thì té nặng - The higher up, the greater the fall ", càng đầu trò thì càng to cái tội. Vậy mà Ông Kennedy lại cứ... thụt lui, bước tới, ba hồi đã ô kê, bốn hồi lại... sì tốp, âm mưu bại lộ hết trơn thì chỉ có nước chết với Ông Nhu và đám sĩ quan, quân đội còn thương mến, trung thành với Ông Diệm. Nguy hiểm quá ! Ngộ lỡ ông Nhu và các Tướng Đính và Khánh nắm được đầu thì Tướng Minh chỉ có nước: bị tước hết binh quyền, ra trước Toà Án Quân Sự Mặt Trận Vùng 3 Chiến Thuật ( 3rd Tactical Area’s Field Court Martial ) để lãnh bản án tử hình. Rồi Tổng Thống Diệm bác đơn xin ân xá. Ở Việt Nam hồi đó, tử hình thì chỉ có đem bắn thôi, làm chi có sài ghế điện, hay chích thuốc độc. Cuối cùng thì Dương Văn Minh bị lôi ra pháp trường, hai tay bị trói giật cánh khuỷu vào cây cột, mắt bị bịt kín bằng miếng vải đen. Một tiếng hô chỉ huy và 1 loạt đạn cuả Tiểu Đội Hành Quyết ( Executing squad ) thi nhau xuyên thủng ngực, và Dương Văn Minh gục đầu, máu tuôn ra đầy ngực, Sĩ Quan chỉ huy đến bên cạnh “ ban thưởng “ thêm cho tên tử tội phản loạn đầu sỏ 1 phát súng “ ân huệ “ nưã theo kiểu cách cuả loại xử tử này. Nghĩ đến đây là Dương Văn Minh bắt buộc phải chọn giải pháp "Giết ông Diệm " Dương Văn Minh thuộc lòng câu " Cẩn tắc vô ưu - Safety first " hơn ai hết trong lúc này. Tướng Minh trông Sĩ Quan nào cũng đáng nghi ngờ, không tin ai được bởi vì theo Văn Hào Shakespeare thì " Sự nghi ngờ luôn ám ảnh tâm trí kẻ phạm tội; Tên ăn trộm sợ rằng ở mỗi bụi rậm đều có 1 viên cảnh sát - Suspicion always haunts the guilty mind; The thief doth fears each bush a police officer". Bắt được hai ông Diệm, Nhu, cứ giết quách đi là chắc ăn, khỏi lo !


C. Tướng Dương Văn Minh đã cho lệnh mật để Đại Uý Nhung giết Ông Diệm  vì khi bàn thảo việc đảo chánh, Cabot Lodge chi tiền và yêu cầu các Tướng không được giết ông Diệm chẳng qua là vì Cabot Lodge không muốn chọc giận ông Kennedy, và đã qua mặt Tổng Thống nhiều quá rồi.. Nay Tướng Minh có nêu ra: vì tình trạng hỗn loạn, vì vấn đề an nguy cuả đại cuộc, cuả chính sinh mạng mình, tức là coi như ở vào tình trạng... In case of absolute necessityin case of riots ”, hay nói theo kiểu Tây là “ en cas de situation troublée- vì tình trạng rối loạn, quá khẩn thiết….”.. thì cứ coi như việc giết ông Diệm cũng... huề cả làng, mọi tội xí xoá... Lúc đó, ông Kennedy cũng... đành huề thôi. Còn đối với Cabot Lodge, con cáo già chính trị, chuyên viên đảo chánh, người đã quá quen thuộc với những vụ chết chóc trong … nghề đảo chánh thì... tiền đã chi cho cướp, chia nhau hết rồi, Tướng Minh có giết 1 ông Diệm, chớ giết đến 10 ông Diệm cũng... sức mấy mà Cabot Lodge đòi tiền lại được ! Chẳng lẽ lôi Tướng Minh ra mà đập, mà kiện hay sao ? Kiện ở đâu ? Có điều Tướng Minh không dám nói thẳng, nói thực vấn đề “ giết ông Diệm “ với các Tướng Lãnh khác, sau khi sự việc đã xong, và Tướng Minh đã trở thành nhân vật lãnh đạo số 1 cuả quốc gia, đã ở vào địa vị coi như Quốc Trưởng, Chủ Tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách mạng ( Chairman of the Revolutionary Military Council ) thì Tướng Minh không thể được xếp vào loại người " Có gan ăn cướp, phải có gan chịu đòn - As you brew, so must you drink ", không xứng đáng với thái độ cuả một Tướng Lãnh đã từng nhiều phen cầm quân đánh giặc và lúc này đã ở vào địa vị cao nhất trong xã hội Miền Nam. Do đó, ông Diệm có coi thường và không trọng dụng Tướng Minh cũng là phải thôi. Trong khi đó, ông Diệm lại trọng dụng những Tướng cứng đầu, dữ dằn, những Sĩ Quan cao cấp, đã có thời còn là Đại Tá , còn là Chuẩn Tướng ( Sub-brigadier General ) mà đã dám cầm cây " Gậy Chỉ Huy - Command stick " mà Tây thì kêu là " Bâton de Commandement " gõ vào đầu Sĩ Quan Cố Vấn cuả Tây, cuả Mỹ và quát " Không được vô lễ đối với Sĩ Quan Việt Nam ! " khi những tay Cố Vấn này muốn làm... ông nội người ta, tỏ thái độ vô lễ đối với Sĩ Quan Việt Nam cấp nhỏ ngay trước mặt các vị Sĩ Quan Việt Nam cầm Gậy Chỉ Huy này.

3. Sau cái chết của Ông Ngô Đình Diệm : 

A/.Tổng Thống Kennedy kinh hoàng, cho rút sĩ quan, cố vấn, chuyên viên Mỹ về nước, tính chuyện bỏ cuộc. Kết quả ông Kennedy cũng bị bắn chết 20 ngày sau ông Diệm, để cho ông Phó Lyndon B. Johnson lên thay, và sau đó quân tác chiến Mỹ ào ạt đổ vào Việt Nam và cuối cùng cũng như người Pháp... quân đội Mỹ ra đi không kèn, không trống. Về nước chẳng ai thèm chào mừng, đón rước, chẳng có lấy một vòng hoa chiến thắng, mà còn bị biểu tình sỉ vả, mặc dầu đã có 58 ngàn quân nhân Mỹ tử trận tại chiến trường, mấy ngàn người còn ghi mất tích, và cả triệu người Mỹ phải gánh chịu chung niềm đau tủi, mất mát, đui què, mẻ sứt hay điên khùng...        Đau thật ! Lịch sử và Quân Sử Hoa Kỳ đã phải ghi " Lần đầu tiên trong lịch sử, quân đội bách chiến bách thắng của Hoa Kỳ đã thua trận một cách đau đớn ê chề trên chiến trường Việt NamThe first time in the American History, the unvanquisable armed forces of the United States lost ignominiously the war in Vietnam battle field..."

B. Ông Diệm chết đi thì Miền Nam như rắn không đầu, cá mè một lưá, càng thêm hỗn loạn, rồi Tướng Khánh làm cuộc " Chỉnh Lý " nhưng thực ra là cuộc đảo chánh khác để "hốt " các Tướng đã đảo chánh ông Diệm, nhốt đầu vào 1 chỗ ( Tướng Minh được tha vì thuộc loại to đầu mà dại, không đáng lo, khỏi cần nhốt ) cho ngồi chơi mà ngẫm nghĩ sự đời đen bạc, phản phúc, và thế nào là " Làm điều lành, Trời báo cho bằng phước; Làm điều dữ, Trời báo cho bằng họa - Vi thiện giả, thiên báo chi dĩ phúc; Vi bất thiện giả, thiên báo chi dĩ họa" hay nói theo Tây thì " On récolte ce qu’on a semé ", còn nói theo kiểu Mỹ và Ăng-Lê thì " Who sows the wind will reap the whirlwind " Tất cả giống nhau: " Gieo gió thì gặt bão ". Ở đời xưa nay vốn là như thế.

    Tiếp theo là những ngày tháng tối đen 1966, Miền Nam lại hỗn loạn đấu tranh, bàn thờ trang nghiêm bị đem ra ngoài đường, cũng phát xuất từ Huế, với cái vụ Tướng Nguyễn Chánh Thi, người đã một phen đảo chánh không ra cái gì cả vì chỉ là một sự thử nghiệm của CIA, nhưng lan vào đến Đà Nẵng thì với tư cách Thủ Tướng, Nguyễn Cao Kỳ, Tướng Không Quân râu kẽm, một phật tử chính hiệu “ Con cầu tự “, đưa Quân Đội và Quân Cảnh từ trong Nam ra dẹp hết trơn, nhốt đầu những nhân vật lãnh đao. Tên nào thoát thì trốn sang nước láng giềng cho khỏi bị tóm cổ. Thế là hết đấu tranh ! Cuộc đời, sự nghiệp của Ông Nguyễn Cao Kỳ chỉ đáng được 1 điểm an ủi ở chỗ này mà thôi dù Ông có cơ hội, có chức, có quyền…

C. Ông Diệm chết đi thì Hồ Chí Minh ở Hà Nội không còn đối thủ, bèn lên đài phát thanh Hà Nội hiệu triệu quốc dân đồng bào: " Toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta sẵn sàng chiến đấu chống Mỹ cứu Nước trên khắp các mặt trận của ba miền đất nước ! Quân đội và nhân dân Việt Nam anh hùng sẽ đánh thắng đế quốc Mỹ xâm lược không những trên Quê Hương, Tổ Quốc Việt Nam, mà còn đánh thắng đế quốc Mỹ ngay trên đường phố, tại các trường Đại Học cuả chúng nưã ! Kháng chiến nhất định thắng lợi ! Thống Nhất, Độc Lập nhất định thành công ! " Theo Giáo Sư Francis Xavier Winters, năm 1999 viết trên tạp chí " World Affairs " của Ấn Độ, có nói là: Sau cái chết của Ông Diệm, Một nhà báo Pháp hỏi Hồ chí Minh : Ông Diệm là người thế nào ? Ông Hồ đã trả lời : “ Ông ta là một người yêu nứớc theo kiểu cuả Ông ta “ . Hồ Chí Minh lại còn lên giọng trịch thượng, nói với Wilfrid Burchett, một ký giả cộng sản hạng nặng, là: " Tôi không thể ngờ là tụi Mỹ lại ngu đến thế ! " Rồi Tướng cộng sản Võ Nguyên Giáp gặp McNamara ở Hà Nội tháng 11-1995, thì nói: " Chính sách của người Mỹ sai lầm hết chỗ nói. Ngô Đình Diệm là người có tinh thần quốc gia rất mạnh. Không bao giờ Ông ta để cho người Mỹ giành lấy quyền điều khiển chiến tranh ở Miền Nam Việt Nam.. Người Mỹ đã làm điều đó bất chấp sự phản đối của Ông Diệm để rồi mua lấy một thất bại thảm khốc. Ông Diệm chết đi  thì cũng chấm dứt luôn sự hiện diện quân sự của người Mỹ tại đây một cách sớm hơn ". Nguyễn Hữu Thọ, Chủ Tịch Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam , nói với phóng viên Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của Cộng Sản Hà Nội: " Sự lật đổ Ngô Đình Diệm là một món quà Trời tặng cho chúng tôi. " Trần Nam Trung, Phó Chủ Tịch Mặt Trận tuyên bố: " Đế Quốc Mỹ chơi đòn đổi ngựa giữa dòng, nhưng chúng sẽ không bao giờ tìm được người chống Cách Mạng hiệu quả hơn Ngô Đình Diệm."         Ông Diệm là thế đó ! Cộng sản cũng phải công nhận giá trị thật sự cuả nhân vật Ngô Đình Diệm. Khi được tin hai anh em Tổng Thống. Ngô Đình Diệm bị thảm sát, Tổng Thống Trung Hoa Quốc Gia Tưởng Giới Thạch đã thốt lên: '' Cả 100 năm nữa Việt-Nam mới có Ngô Đình Diệm thứ hai. Biết đến bao giờ Việt-Nam mới sản sinh ra được Ngô Đình Nhu thứ hai!  Ông ta là Khổng Minh của Việt-Nam…”

D. Ông Diệm chết đi thì Liên Sô, thành luỹ cuả Phong trào cộng sản thế giới ( International movement of communism’s Stronghold ) vô cùng mừng rỡ vì Liên Sô sẽ dứt điểm Việt Nam trong một ngày không xa để chuyển " Nỗ lực đấu tranh chống chủ nghiã tư bản đế quốc - Struggling efforts against Capitalism and Imperialism " sang những vùng khác ở Châu Phi và Châu Mỹ La Tinh. Chẳng vậy mà tờ báo Sự Thật, cơ quan ngôn luận và đấu tranh chính thức cuả Đảng Cộng Sản Liên Sô lại dành chỗ trang trọng nhất để phô bầy sự phấn khởi trước cái chết cuả ông Diệm và khẳng định rằng "...Bọn tay sai bù nhìn của Mỹ đã nắm được chính quyền "để tạo thêm sự dễ dàng cho cộng sản Hà Nội chiến thắng mau lẹ hơn...- The Soviet newspaper Izvestia expresses satisfaction at Diem’s end while asserting that American puppets have come to power..."

E. Ông Diệm chết đi, quả thực không có người thay thế được. Nam Việt Nam trên đường tuột dốc và đi đến sự xụp đổ. Kẻ có lợi là cộng sản Hà Nội, là phong trào cộng sản thế giới và bọn tài phiệt quốc tế. Còn nhiều người trong đám Tướng Lãnh đảo chánh thì chỉ được lợi về... đô la, và sau này tha hồ tham nhũng, hối mại quyền thế, buôn quan, bán lính, nhưng không thoát khỏi cái nhục chung cuả nhân dân và Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà, khi mất nước, phải bỏ Tổ Quốc ra đi, có khi với trăm ngàn khổ ải, nhục nhằn, hay phải sống đọa đầy nhục nhã hơn cả súc vật trong những trại tù cải tạo, dưới bàn tay sắt máu cuả bọn cộng sản Hà Nội kiêu binh thắng trận, vô cùng dã man, tàn bạo, ác độc hơn cả loài sa-tăng quỷ dữ... Nam Việt Nam không còn nhân vật nào có uy tín, tài giỏi hơn, hay ngang bằng với Ngô Đình Diệm, không còn ai tài trí, mưu lược bằng với Ngô Đình Nhu. Chỉ riêng trong những lãnh vực trông thấy trước mắt rõ ràng : các tổ chức quần chúng, khu trù mật, ấp chiến lược, chính sách toàn dân tố cộng, chính sách dân vận, chiêu hồi cán binh cộng sản vv… tuy không hoàn hảo 100 phần trăm nhưng đã làm cho cộng sản điêu đứng, mất đi phần lớn lực lượng cơ sở ỡ nông thôn, thất bại trong chính sách quan trọng hàng đầu “ Lấy nông thôn bao vây và tiêu diệt thành thị . Năm 2000, kẻ viết bài này từ Mỹ trở về quê hương miền Bắc lần đầu và cũng là lần duy nhất, sau 54 năm xa cách ( từ 1946, lúc 15 tuổi, bỏ trường học, phố phường, làng xóm đi theo kháng chiến chống Pháp, lưu lạc giang hồ, rồi sau đó đã tự chọn cơ hội để đứng vào hàng ngũ Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, quyết tâm chống cộng sản  ). Về thăm lại quê hương, miền Bắc để lo chuyện mồ mả Cha Ông hai bên nội ngoại, cùng xây dựng lại 2 ngôi nhà thờ Tổ hai bên, người viết có dịp chuyện trò thân mật với người thân, ruột thịt, từng là cán bộ chính trị, quân sự trung cấp và cao cấp của cộng sản, đã vể hưu, hầu hết những nhân vật này đều xác nhận : “ Đường lối, chính sách của anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu gây quá nhiều khó khăn, nguy hiểm, làm cho “ Cách mạng “ tưởng như khó mà qua khỏi…”  

       Còn ai bảo : Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo ? –   

  Về điểm này, những người hiểu biết đã cho thấy rằng :    Trong  hàng ngũ các Bộ Trưởng thuộc  chính quyền Ngô Đình Diệm lúc đó, ngoại trừ ông Trần Trung Dung, Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống là công giáo ra, còn có ai là người cùng tôn giáo với ông Diệm nữa không ?  Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ, được ông Diệm tin cậy, quý trọng, là người miền Nam,là Phật tử  rõ ràng… 

* Toàn thể Bộ Tham Mưu riêng của Tổng Thống đều là Phật Tử, ngoại trừ ông Trần Trung Dung.

* Trong số 18 Tổng Bộ Trưởng, chỉ có 5 người là Công giáo, còn 13 là Phật giáo.

* Bên quân đội, tổng số 19 tướng lãnh có quyền hành nhất, thì đã có 16 tướng là Phật giáo, chỉ có 3 là công 

giáo…

     Ta thử tìm coi trong những vị trí quan trọng về chính trị cũng như quân sự, có những ai không  cùng tôn giáo với ông Diệm, không phải là người công giáo ? 

- Ông Nguyễn Ngọc Thơ, Phó Tổng Thống.

- Đại tướng Lê Văn Tỵ, Tổng Tham Mưu Trưởng.

- Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Tổng Trấn Sài Gòn- Gia Định.

- Ông Vũ Văn Mẫu, Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

- Ông Quách Tòng Đức, Đổng Lý Văn Phòng.

- Ông Nguyễn Đình Thuần, Bộ Trưởng phủ Tổng Thống, kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng.

- Ông Đoàn Văn Thêm, Phó Đổng Lý Văn Phòng.

- Ôn Võ Văn Hải, Chánh Võ Phòng.

- Ông Nguyễn Thành Cung, Tổng Thư Ký.

- Ông Trần Sử, Bí Thư…   Tất cả những nhân vật này đều là Phật tử.


      Có như vậy, chúng ta mới có thể sáng suốt, công bằng và hợp lý khi nói, khi viết, lúc đánh giá về con người Ngô Đình Diệm và hiểu được cái lý do : Tại sao lúc này lại có rất nhiều người nghĩ lại, so sánh những cái tốt đẹp, xấu xa trên mảnh đất miền Nam Việt Nam từ ngày chia đôi đất nước , 20 tháng 7 - 1954 , cho tới lúc này, mới thấy tiếc thương và nhất quyết Phục hồi giá trị lịch sử cho vị Tổng Thống đầu tiên thành lập nền Đệ 

Nhất Cộng Hòa cho miền Nam Việt Nam , dù trong hoàn cảnh đất nước gặp bao nhiêu khó khăn, mà vẫn tạo được 9 năm an bình, thịnh trị, xây dựng nền móng căn bản cho một nền Dân Chủ, Tự Do tươi sáng: Ngô Đình 


Diệm !  Năm 2014 trở đi, cho đến ngày nay, 2019, , người Việt tị nạn cộng sản ở khắp nơi trên đất nước Hoa Kỳ, Canada, Úc, Pháp, Đức Hòa Lan  vv… đã long trọng tổ chức Lễ Tưởng Niệm cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và đặc biệt hơn nữa, ngay tại Việt Nam, Dòng Chúa Cứu Thế ở Sài Gòn đã tổ chức Thánh Lễ tưởng niệm  Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm như một vị “ Lãnh tụ xuất chúng – Outstanding Leader “  thành lập nền Cộng Hòa tại Nam Việt 

           - Bia mộ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm -


Nam, được lòng  thương tiếc, ngưỡng mộ của bao nhiêu người Việt Nam, không những ở miền Nam, mà cả ở miền Bắc sau này nữa.  Năm  2014 trở đi, tại Sài Gòn, nơi nghĩa trang anh em ông Ngô Đình Diệm – Ngô Đình Nhu an nghỉ, có nhiều nhân vật trí thức, sinh viên, dân chúng không phân biệt tuổi tác, bất chấp mọi sự khó khăn có thể xẩy ra, đã cùng nhau tới bên mộ phần dâng hoa, đốt hương , cầu nguyện  cho 2 nhân vật họ Ngô đã đi vào lịch sử Việt Nam thời cận đại, với tấm lòng yêu thương Tổ Quốc, hết lòng đấu tranh cho Hạnh Phúc, Tự Do của dân tộc… nhưng đại cuộc chưa thành, để cho Đất Nước, đồng bào của mình còn chìm ngập trong khổ cực, đớn đau cho đến tận bây giờ…  



                                                                                                                        San Diego , California  
                                                                                                                          Phan Đức Minh 


Ghi thêm :

      Tấm hình cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm ( lấy từ báo Life của Mỹ năm 1955 ) trong lúc đi kinh lý ở miền cao nguyên và đang nằm nghỉ mệt buổi trưa, nói lên câu hỏi : “ Trong lịch sữ thế giới có vị nguyên thủ quốc gia nào nghỉ mệt trên một cái giường như vậy không ?” Chúng tôi dành sự trả lời cho mỗi độc giả, bởi lẽ tấm hình đã cắt nghĩa rất nhiều và rất đầy đủ cho những ai còn đang suy nghĩ, tiếc thương một con người mang tên Ngô Đình Diệm đối với Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam. 

                                       ***

Tài liệu tham khảo:


* The Death of A Nation.- John A. Stormer.- Liberty Bell Press.- Missouri, 1978.
*************
Ý kiến bạn đọc
Thứ Sáu, 11 Tháng Mười Một 20221:15 SA
Khách
Những bài biên khảo của bác Phan Đức Minh hay quá rất đáng tin cậy.mong bác viết thêm về 2 vi tư lệnh trung thành với TT Ngô Đình Diệm là Đại tá Lê Quang Tung và Đại tá Hồ Tấn Quyền
Thứ Ba, 08 Tháng Mười Một 20223:51 CH
Khách
Nhưng bài tường thuật cũa Ông Phan đức Minh thật công phu giúp ghúng ta nhận thức được ai trong chúng ta không xứng đáng là Con Rồng Cháu Tiên, bán nước cho Bắc Cọng.
Thứ Hai, 07 Tháng Mười Một 20225:07 CH
Khách
Sao lại trách Mỹ hay tài phiệt Mỹ. Họ là ngoại bang,họ chĩ biết quyền lợi cũa họ mà thôi. Phãi trách anh Tướng nào đã đem quân vây dinh GiaLong và Tỗng Nha Cãnh Sát đễ khi chiếc M113 đưa hai Ông vào thì còn sông, khi ra thì đã chết. Cũng đừng trách tên đại uý đã thi hành lệnh giết, vì nếu không vây dinh Gia Pong, không ra lệnh đưa hai Ông vào Tỗng Nha CS, thì ông đại úy đâu có dip lập công. Còn buồn nôn hơn nữa là, sau mấy chúc năm trôi qua, lại có môt anh tướng nào đó làm lễ truy điệu cho cã hai Ông, yêu nước như nhau, long trọng như nhau. Vâng, cấu hồn cho kẽ đã quá vãng là đều rất nên làm; nhưng anh hùng như nhau, yêu nước như nhau thì không, vì một trong hai kẽ đó phãi là tội nhân: giết người, giúp Bắc Cọng dễ dàng nhuộm đõ miền Nam.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn