Hoàng Hưng – « Thuyền », một sự kiện văn học xã hội

Chủ Nhật, 22 Tháng Sáu 20259:00 SA(Xem: 1762)
Hoàng Hưng – « Thuyền », một sự kiện văn học xã hội

thuyen_3

Được tác giả gửi bản digital cho từ trước khi ra mắt sách, và muốn mình phát biểu đôi lời trong dịp ấy. Nhưng “số đen” hoặc “vô duyên” không nói được câu nào, vì ở Hà Nội thì không “tranh” được với số người bản địa muốn phát rất đông mà thời gian thì kéo dài mãi chưa hết người giơ tay.

Đến hôm nay, buổi ra mắt ở Saigon thì… mình lại kẹt ở Hà Nội không zô được (mà nếu có zô thì cũng chưa chắc “tranh” nổi với dân miền Nam, vốn hầu như nhà nào cũng có “thuyền nhân”).

Nên thôi thì “phát biểu trên mạng” vậy !

Tình cờ, hôm qua 20/06 lại là ngày Tị nạn quốc tế !

Chỉ trong vòng một tuần, từ 14 đến 21/06/ 2025, từ buổi ra mắt ở Hà Nội, Huế, đến buổi ra mắt ở Sài Gòn hôm nay, “Thuyền” của Nguyễn Đức Tùng đã trở thành một sự kiện văn học Việt Nam đương đại. Chưa có tác phẩm văn học nào được bàn luận, được tán dương sôi nổi một cách nhanh chóng như thế trong nhiều năm lại đây. Và một người thông thạo về xuất bản vừa cho biết : “Thuyền” đã bán hết veo 2.000 bản, đang in tiếp 4.000 bản !

Vì nó là tác phẩm nghệ thuật có sự khác thường, mới lạ. Nó là tiểu thuyết hay hồi ức, là tự sự thuần túy hay tự sự pha lẫn hư cấu (autofiction) ? Nếu được gọi là tiểu thuyết, thì đó là loại tiểu thuyết khá đặc biệt : tiểu thuyết của một nhà thơ, chứa đựng nhiều trường đoạn trữ tình, suy tư, triết lý ; tiểu thuyết có cấu trúc lát cắt theo từng chủ điểm. Nếu là autofiction, thì thật tình tôi không thể nhận ra phần hư cấu, vì tất cả tác phẩm từ trang đầu đến trang cuối hoàn toàn “thực” đến từng giọt nước mắt từng giọt máu.

Nhưng trước nhất, “Thuyền” trở thành sự kiện bùng nổ, vì đây là lần đầu tiên trong nước cho xuất bản và ra mắt chính thức một tác phẩm trực diện về đề tài bị coi là “nhạy cảm” suốt 50 năm qua : Thuyền nhân và người di tản Việt Nam sau 1975.

Đã có rất nhiều bài bình luận đề cao tính nhân bản sâu thẳm đi đôi với tính cực thực trần trụi của “Thuyền” – hai yếu tố khiến tác phẩm gây chấn động mạnh mẽ cho người đọc. Với riêng tôi, sau tất cả những khốc liệt bi thảm của số phận bao con người trên “thuyền”, cái đọng lại và dư âm khi gấp sách là tình người, cái lớn lao vượt lên trên tất cả là tình người. Tình người là con thuyền đưa ta vượt qua đại dương bão tố do chính con người tạo nên.

Điều đáng nói nữa là góc nhìn của tác giả vừa là người trong cuộc vừa là người quan sát tinh tường, nhưng không bị vướng vào cái gọi là “quan điểm chính trị” luôn phân chia người Việt thành hai tuyến đối lập. Vì thế tác phẩm không hề kích động chút hận thù nào, mà chỉ khơi lên lòng thương cảm vô biên với bộ phận bất hạnh trong một giai đoạn lịch sử của dân tộc.

Thật may mắn là đứa con tinh thần của tác giả đã gặp được bà mụ cực mát tay : Nhà xuất bản Phụ Nữ. Không ít người đã bất ngờ khi thấy đứa con đẻ khó ấy chào đời suông sẻ và đã không tiếc lời ca ngợi bản lĩnh, ý chí và tâm huyết của bà mụ: giám đốc Khuất Thị Hoa Phượng và các cộng sự !

Nhiều người đã nói đến liệu pháp hóa giải, chữa lành khi người bệnh nói ra được hết nỗi đau. Tác giả đã tự hóa giải, tự chữa lành khi viết ra “Thuyền” và (tôi tin rằng) sẽ giúp hàng vạn con người đồng cảnh tự hóa giải, tự chữa lành khi đọc “Thuyền”.

Tuy nhiên, ta phải coi việc “Thuyền” ra đời suông sẻ là một sự kiện xã hội. Vì nó là tín hiệu dù quá muộn nhưng cho thấy giới chức hữu trách đã nhận thức được rằng : Đã đến lúc phải “hóa giải” nỗi đau của một bộ phận trong lòng dân tộc trong một hoàn cảnh lịch sử trớ trêu. Đó là bước đi đầu tiên để có thể tiến tới “hòa giải”, một ước nguyện trăn trở suốt 50 năm chưa thành!

Và có lẽ, cũng là tín hiệu cho thấy giới chức hữu trách đã nhận ra vai trò lớn lao của thứ văn học dám nhìn thẳng vào hiện thực xã hội, để hóa giải và chữa lành những vết thương luôn có ở một chỗ nào đó trên cơ thể dân tộc.

HOÀNG HƯNG 21.06.2025

Ý kiến bạn đọc
Thứ Hai, 23 Tháng Sáu 202511:33 CH
Khách
Vắt chanh bỏ vỏ , hãy suy ngẫm về cái chết của Đinh bá Thi và gia đình tại Phan Thiết :
Nhiều người Việt miền Bắc di cư năm 1954 đã thuật lại cho dân miền Nam biết về những thủ đoạn thâm độc của CS, nhưng có một số không tin; đặc biệt là vài người trong giới trí thức khoa bảng, họ tin vào lòng chân thành của CS để "hoà hợp hoà giải". Khi miền Nam bị rơi vào tay CS thì một số bị vào tù hoặc phải cao bay xa chạy; số còn lại vẫn còn tin nơi "thực tâm hoà giải giữa những người Việt với nhau", chỉ trích chính quyền CS như họ đã từng làm dưới thời "không dân-chủ" của Thiệu-Kỳ. Đối với Đảng, việc nầy không thể tha thứ được; người của Đảng thì được lệnh chỉ trích đảng, nhưng người không thuộc guồng máy tuyên truyền của đảng thì sẽ như cá cắn câu: CS đã từ từ khớp miệng họ lại, đóng cửa các tờ báo như Tin Sáng của tên gian Ngô Công Đức, Tiếng Chuông, Đối Diện của "linh mục thiên tả" Thanh Lãng và nhốt họ vào địa lao. Một thời gian sau khi được thả, họ lại ráng nói vài câu trần tình đầy sự bất mãn (như linh mục tiến sĩ Chân Tín,được thả vào 12/5/93 và "cha" Nguyễn Ngọc Lan vào 1992). Sau đó, người ta không còn nghe họ nói gì nữa. Họ là những kẻ đặt lòng yêu nước thương nòi không đúng chỗ (chỉ trích chính phủ Quốc Gia, nhưng lại tin CS) và cuối cùng họ phải gánh hậu quả của việc không có lập trường vững chắc. Họ đinh ninh rằng có thể "cải hóa" CS dựa vào tình dân tộc, nghĩa đồng bào. Tuy nhiên họ đã bị phản bội vì không hiểu rõ người CS. Họ lầm lẫn vì cứ xem CSVN cũng là người VN thuần túy như họ. Sự thật không phải như vậy vì người CS ở đâu cũng thế; họ là những người của một hệ thống "đại đồng" và "quốc tế"; họ là đệ tử của Lê-nin. Lê-nin đã từng nói trong tập 2 và 3, cuốn VI của Lê-nin toàn tập như sau:
"Đối với kẻ thù (của gia cấp vô sản), khi cần phải hợp tác thì cứ hợp tác" . Chú thích của post trước :

(1) “Con tàu định mệnh”: có lẽ là tàu Jan Kilinski của Ba Lan chở cán bộ Miền Nam tập kết ra Bắc tại bến Sông Ông Đốc, Cà Mâu.
(2) Trại “cải tạo” Trảng Lớn thuộc tỉnh Tây Ninh, còn Thanh Phong là một trại tù rất khắc nghiệt tại tỉnh Thanh Hóa dùng để đày đọa những sĩ quan VNCH còn “ngoan cố”
(3) Được sự sắp đặt và chỉ đạo tận tình của cố thủ tướng Chu Ân Lai (Trung Quốc), ngày 20/7/1954, chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và chính phủ Pháp đã kí Hiệp Định Đình Chiến Genève chia cắt nước Việt Nam thành hai miền lấy Vĩ Tuyến 17 làm ranh giới tạm thời. Sau ngày 20/7/1954, đã có hơn một triệu người Miền Bắc di cư vào Nam chủ yếu qua cảng Hải Phòng bằng tàu thủy của Mỹ, Anh, Pháp, Hà Lan, Ba Lan... và mười bốn vạn người Miền Nam tập kết ra Bắc tại 3 điểm tập kết Bình Định, Hàm Tân và Cà Mâu bằng tàu thủy của Ba Lan, Liên Xô và Pháp.
(4) Cuộc chiến 21 năm kể từ tháng 7/1954 đến tháng 4/1975 đã làm hơn 4 triệu người Việt Nam cả hai miền thiệt mạng, làm bao cặp vợ chồng phải tan vỡ chia lìa.
Thứ Hai, 23 Tháng Sáu 202510:59 CH
Khách
Tầu , thuyền ,ghe , tam bản ... tên gọi các phương tiện di chuyển trên sông nước , biển , hồ ; nhưng liên quan mật thiết đến vận mạng dân Việt .Hiệp định Gieo Neo chúng ta đi TẦU sắt vảo Nam hay ra Bắc _ tàu ngoại bang _ Sau pkỏng giái vượt biên hay "đi chui " bằng thuyền, thậm chí bằng ghe bảy lá , nhỉnh hơn tam bản một chút .

Thuyền chở tôi đến bến bờ tự do , Tầu chở Đinh bá Thi trên dòng sông Ông Đốc thưở nào .... để rồi làm bạn với dế giun vì vụ Trương đình Hùng !

Thơ của người Hà Nội , gửi " Bà Mẹ Miền Nam "
Hỡi ôi Bà Mẹ Miền Nam!
(Viết tặng Má Năm)

Má nhớ lại, năm mươi tám năm về trước
Bến Sông Đốc lưu luyến tiễn chân chồng
Đi tập kết trên con tàu định mệnh (1)
Cầm tay con nước mắt chảy vào trong!

“Nguyện chung thủy đời đời!” khi nói lời ly biệt
Má trở lại chốn xưa phụng dưỡng bố mẹ chồng
Trời thấu chăng nỗi lòng “người cô phụ”
Nay một mình lo toan được hay không?

Ôi có những người trai theo má đi từng bước!
“Chào cô giáo tới trường, xinh quá gái một con!”
Rồi nhiều năm cách xa không thư từ tin tức
Ai thấu được niềm đau làm lòng má héo hon!

Bỗng một ngày được tin, chồng má vừa lấy vợ:
“Cưới con một cán bộ cao cấp cùng du học bên Nga”
Bao hờn tủi, xót xa tám năm trời chờ đợi!
Sao ai nỡ phũ phàng lời hẹn ước lúc chia xa?

Thời gian trôi má nuốt hận và đi thêm bước nữa
Với người bác sĩ quân y của Quân Lực Cộng Hòa
Má được sống những tháng năm hạnh phúc
Như xuân về cây trái nở ngàn hoa!

Người bác sĩ thương con má như con ruột
Cho cậu học Quân Y đến tốt nghiệp ra trường
Và cậu đã trở thành một bác sĩ quân y dũng cảm
Rồi má tột cùng đớn đau khi cậu tử trận tại Bình Dương!

Sau 30 tháng Tư, lúc Chế Độ Sài Gòn sụp đổ
Gặp lại “người xưa” má giao giả bố mẹ “chồng”
Ôi đâu rồi chàng Việt Minh thuở hàn vi khiêm tốn?
Nay trở về là một vị chỉ huy đề huề vợ cùng con!

Rồi chồng má bị “người xưa” bắt đi tù “cải tạo”
Hết Trảng Lớn, Sơn La rồi Vĩnh Phú, Thanh Phong (2)...
Má đi thăm nuôi mười năm quen biết bao người vợ
Phải bán dần đồ đạc tư trang đi tiếp tế cho chồng!

Ôi những người Vợ Miền Nam đầy bao dung nhân hậu!
Lội suối trèo non thăm nuôi chồng dạ son sắt thủy chung
Có những người đến nhà tù mới hay tin chồng đã mất
May má còn kịp vuốt mắt chồng khi đến trại Thanh Phong!

Nhưng số phận đâu đã buông tha đời má
Khi có một tiểu thư tới gào khóc và gọi má tại nhà:
“Mẹ Miền Nam ơi! Ba, mẹ cùng anh con vừa chết thảm
Trong một tai nạn xe hơi tại Đèo Cả tối hôm qua!”

Má lại phải đứng cùng “gia đình chồng” ở trong tang lễ đó
Phải khóc thương kẻ đã phụ tình với chính má ngày xưa
Chua xót quá kiếp làm người trời đã dành cho má!
Chắc đã có từ khi mới lọt lòng nghe mẹ hát “Ầu ơ!”

Hỡi ôi Bà Mẹ Miền Nam! Trải một thời gian khó
Nay tuổi già quạnh hiu còn tần tảo qua ngày
Mà vẫn tha thiết sống để chăm lo phần mộ
Cho chồng, con từ mấy chục năm nay!

Ai đã làm nên cái “Hiệp Định Genève” để chia cắt đất nước (3)
Gây cuộc chiến huynh đệ tương tàn hai mươi mốt năm nay (4)
Để nhiều người vợ phải lìa chồng, bốn triệu người bỏ xác
Làm bao Bà Mẹ Miền Nam giờ phải sống lắt lay?

Tôi đã gặp nhiều Bà Mẹ Miền Nam thế này trên nửa nước
Mà lòng nặng trĩu quặn đau không biết ngỏ cùng ai!
Cũng là Người Mẹ Việt Nam thiết tha cùng xứ sở
Mà phải sống cuộc đời không biết có ngày mai!

Hà Nội, tháng 7/2012
Ts. Đặng Huy Văn
danlambaovn.blogspot .com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
VIDEO HNPD
Giao Kèo
Web tham khảo