NGƯỜI ĐI. - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 04 Tháng Mười 20196:00 SA(Xem: 124)
NGƯỜI ĐI. - CAO MỴ NHÂN
          637057468805348624zzz1

     NGƯỜI ĐI.  -  CAO MỴ NHÂN 

 

"Người đi" là một tiếng nói rất vô cùng âm điệu của những nỗi lòng không diễn tả hết được sự hốt hoảng, âm thầm và đầy than thở, trách cứ: Người đi. 

Người đi, vâng , người đi đó đã mang theo một nửa hồn của người ở lại. 

Người đi, một nửa hồn tôi mất 

Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ...

      (Những giọt lệ - Hàn Mặc Tử) 

Hai câu thơ trên đã trở thành "ngôn ngữ" của cộng đồng VN, bất kỳ ở không gian và thời gian nào . 

Tôi cũng là một trong những người khổ sở, quay quắt về 2 chữ" người đi ", và còn kèm theo nỗi buồn bã của 2 chữ cũng nặng nề niềm thương cảm xót xa không kém: "kẻ ở". 

Song hôm nay, tôi dành tất cả những suy tư, luyến tiếc  cho hình ảnh "Người đi", để không bị phân tung phân tán tan loãng âm hưởng "Người đi " trong trạng thái nào, tức là trong hoàn cảnh nào chẳng hạn.  

Trong lịch sử thi ca cận đại, 2 chữ "Người đi" hay đến nỗi không ai tưởng tượng, hình dung văn chương thêm cho bằng hình ảnh" Người đi "nơi bài "Tống biệt hành" của Thi sĩ Thâm Tâm .  

Người đi, ừ nhỉ, người đi thực 

Mẹ thà coi như chiếc lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi 

Em thà coi như hơi rượu say 

        (Tống biệt hành - Thâm Tâm)  

Đó có thể là người đi vì đại mộng, vì phiêu bồng, vì những cuộc lữ trình không hoàn toàn đóng khung trong tinh cảm gần gụi giữa một người  với một người. 

Khác hẳn với "Người đi" trong bài này, tôi muốn đề cập tới một người bị là "Kẻ ở" bị người đi lấy mất một nửa tâm hồn, 

cụ thể như một mảnh hồn bị xé ra, người đi mang theo một nửa rồi, khiến người ở lại là nhà thơ Hàn Mặc Tử, chỉ còn một nửa mảnh hồn đó thôi.  

Họ đã xa rồi, không níu lại

Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa

Người đi, một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ ...

      (Những giọt lệ - Hàn Mặc Tử)  

Như trên tôi đã trình bầy, âm hưởng 2 chữ người đi thật tuyệt cùng, nó có vẻ như là không nói hết được, hoặc nói rất nhiều mà vẫn không đầy đủ, không đan cử được " tinh thần " của thực cảnh người đi. 

Mà, có lẽ với tôi, thì chỉ có hai tình huống xẩy ra để người ở lại không bị day dứt khổ đau, ấy là: 

"Người đi"...không đi nữa, bỏ chuyến đi.

Hoặc "Kẻ ở" quá chán ghét người nào đó, muốn họ phải đi đi cho rảnh mắt, cho rồi chẳng hạn. 

Nhưng với thi sĩ Hàn Mặc Tử mới chưa 30 tuổi đã gánh một nỗi khổ toàn thân, toàn thể ...

Nỗi khổ của Hàn Mặc Tử (Nguyễn Trọng Trí  1912 - 1941)

 có thể gọi là ...đại nan y, vĩnh viễn không bao giờ dứt được ngoài cái chết. 

Một nỗi chết đã do ông Trời dọn sẵn cho  nhà thơ phải gánh chịu, khiến nhìn đâu cũng chỉ thấy mầu máu...từ mặt trăng đến mặt trời, cả từ một loài hoa vô tư là hoa phượng của học trò cũng nở trong sắc máu. 

Bao giờ mặt nhật tan thành máu

Và khối lòng tôi cứng tợ si...         (Hàn Mặc Tử)  

Sao bông phượng nở trong màu huyết

Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ...  (Hàn Mặc Tử)  

Trong bối cảnh đau thương như diễn tả trên, mà những người đi từ thân thích tới quen biết, họ đã đi rồi, Hàn Mặc Tử không níu lại được, dẫu "lòng thương chưa đã, mến chưa bưa" . 

Vâng, chưa bưa là chưa đủ, chưa vừa với lòng mình vậy. 

Để rồi, nhà thơ mang bút hiệu họ Hàn lạnh lẽo kia phải thốt ra lời chua xót, nhưng thiết tha: rằng người đi đó đã mang một nửa hồn của nhà thơ đi mất hút. 

Và, khiến nửa hồn còn lại bỗng ngơ ngác dại khờ.  

Tôi đọc được một dòng chữ của Edmond Haraucourt 

(1856 - 1941) câu: 

"Partir c' est mourir un peu..."  (Edmond Haraucourt)

được hiểu  " đi là chết trong lòng một ít (un peu)."  

Thì hoá ra cái sự ra đi của người tây phương không nặng buồn như người đông phương, nói trắng ra như nhà thơ Hàn Mặc Tử, tưởng phải mất hẳn một nửa lẽ sống ở đời rồi .  

Hôm nay, khi ngó thấy chiếc lá vàng bay sớm trước nhà, thương cảm nỗi xót xa sâu thẳm trong cuộc đời thi sĩ Hàn Mặc Tử.

 Như khi tôi trở về Qui Nhơn, đứng trên Ghềnh Ráng, (mà đúng ra,  phải kêu Ghềnh Tráng, là nơi những con rùa bò lên từ ven biển), trông xuống trại cùi Qui Hoà.

Chạnh nhớ nhà thơ Hàn Mặc Tử đã quay quắt khổ sở về bệnh phong cùi của ông thời đệ nhất bán thế kỷ trước đây. 

Hàng thông đứng bên đường heo hút,  thốt reo vào lòng khách mộ điệu những bản tình thơ điên loạn, thảm thiết những tiếng gió lạnh  buốt hồn câm . 

Hàn Mặc Tử đã chết cùng niềm đau khắc khoải trong vòng tay Thượng Đế tối cao, tối đại từ vô cùng, tới suốt cả tận cùng vô hạn mông lung ...với hình ảnh "Người đi" vô tình vô cảm, bỏ lại Nhà thơ qua "Những giọt lệ" não nùng...

 

       Hawthorne  1 - 10 - 2019

       CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn