Có làm sao người ta mới nhắc tên ? - Mai Tú Ân

Thứ Tư, 05 Tháng Sáu 20199:14 CH(Xem: 918)
Có làm sao người ta mới nhắc tên ? - Mai Tú Ân
858q
Có làm sao người ta mới nhắc tên ? - Mai Tú Ân
( HNPD ) Nhân chuyện dư luận Việt Nam, trong đó có nhiều những nhà đấu tranh dân chủ bỗng nhiên nhảy dựng lên ồn ào phản đối lời phát biểu của ông thủ tướng Sinhgapor Lý Hiển Long nói rằng Việt Nam đã xâm lược Cămpuchia vào năm 1979 khi đưa quân vào lật đổ chế độ diệt chủng Ponpot và lập nên một chế độ do ông Hunsen cầm quyền cho đến tận ngày nay. 
Bỏ qua những câu chữ quen quen là Mẹ hát con khen hay, phía Ta nói tốt phía Mình thì chuyện ủng hộ hay phản đối một vấn đề quá ư là lớn lao, quá ư là nhạy cảm cũng như quá ư là động chạm đến mọi đối tượng có liên quan thì những việc bênh vực nhau như vậy là chuyện bình thường, chẳng có gì lạ lẫm nhất là khi nó lại là luận điệu chính thống của các quốc gia CS vốn không đáng tin.
Nhưng việc phát ngôn gây dư luận vừa rồi của ông thủ tướng Sinhgapor về việc Việt Nam xâm lăng Camphuchia lại làm người ta lạ lẫm khi thấy có nhiều nhà này nhà nọ, vốn là những nhà đấu tranh dân chủ, đòi công bằng sự thật bao năm nay thì bỗng nhiên lại lên tiếng phản đối ý kiến đó của ông TT Singapor và cũng là một dịp hiếm hoi họ cùng đứng về phía chính quyền Việt Nam trong vấn đề trên. Ồn ào tranh cãi đã vô tình đẩy một vấn đề đã ngã ngũ rõ ràng bao năm nay trở lại tình trạng mờ mờ, ảo ảo giữa thật, giả, trắng đen như trước. 
Lịch sử luôn vận động theo một qui tắc bất biến là phải dựa theo sự thật và phải là sự thật trước tiên. Mọi diễn tiến đều theo một qui luật không thay đổi, đấy là qui luật của sự thật lịch sử.  Mọi sự thay đổi lớn nhỏ, dẫn dắt và thêm bớt sự thật lịch sử đều là sự phá hại căn bản mục đích của lịch sử.  Đó là sự thật. Không thể nhân danh ai, nhân danh cái gì để biện luận cho một hành động sai trái nào hết, cũng không thể lấy sinh mạng vô tội của người dân và của các chiến sĩ hy sinh ở Biên Giới Tây Nam để biện luận hoặc chạy tội của những người lãnh đạo Việt Nam trong việc xâm lược Campuchia vì như thế là tội ác. Và nếu không nhận chân ra những sai lầm của mình trong quá khứ, chối bỏ hay không thừa nhận nó để rút ra những bài học nhớ đời thì chẳng mấy lúc những cái sai ấy sẽ trở lại với chính mình trong hiện tại lẫn tương lai, nặng nề và đau đớn hơn nhiều....
Và sự thật của vụ Việt Nam đưa quân vào xâm lược Campuchia năm 1979 cũng đã rõ ràng là xâm lăng rồi, có gì mà phải bàn cãi nữa. Khi chúng ta đáp trả những hành động giết người, phá rối vùng Biên Giới Tây Nam của bè lúc Ponpot bằng những hành động quân sự tương xứng thì không có gì để nói cả. Thế nhưng vì những mưu đồ đen tối nào đó chúng ta lại đưa quân sang chiếm gọn đất nước đó và không chịu rút quân về thì hẳn là chúng ta đang tự làm khó mình và từ một nạn nhân chúng ta đã dần trở thành một kẻ thủ ác, đồng loã với cái xấu bằng một một hành động xấu hơn. Nhất là trong trường hợp của một nước lớn và tiềm lực quân sự hơn hẳn như Việt Nam so với anh yếu mà cứ đòi ra gió như anh Khơme Đỏ ?
Chúng ta đương nhiên là có quyền tự vệ, có quyền trừng trị kẻ gây hấn Ponpot bằng cách đưa quân sang đánh nhưng sau đó thì phải rút quân về nước ngay hoặc có một lộ trình rút quân một cách rõ ràng, mau chóng và không thể xuyên tạc được chứ nhất định không thể ở lại được. Vấn đề nước lớn, nước nhỏ, hay xâm phạm chủ quyền hoặc di chứng lịch sử phức tạp trước đó luôn là những vấn đề nhạy cảm mà ai cũng có thể lợi dụng được nếu có ý đồ xấu. 
Dứt khoát là phải rút quân về sau khi đã trừng trị bọn gây hấn thì mới chứng tỏ sự trong sáng của hành động đưa quân qua chiếm đóng nước láng giềng nhỏ bé hơn. 
Không thể vì lý do vì nước láng giềng tấn công gây hấn ở biên giới rồi thì đưa quân sang, lập nên một chính quyền bù nhìn và hỗ trợ cho chính quyền mới đó thì đều được gọi một cách đích danh là bành trướng, bá quyền. Việt Nam đang là một nạn nhân thì bỗng trở thành kẻ xâm lược và bị thế giới tẩy chay. Vì Việt Nam đâu có quyền tự đứng ra làm một thứ sen đầm quốc tế để có thể phân xử hay trừng phạt ai...
Còn có các tổ chức quốc tế, LHQ...có đủ năng lực, quyền hành đứng ra phân xử mọi tranh chấp giữa các quốc gia. Và thời đại mới sau khi Liên Xô sụp đổ đã chỉ ra rõ ràng cộng đồng quốc tế cương quyết chống lại mọi sự xâm lược, lấn chiếm đất đai giữa các nước cũng như chống lại mọi hình thức nước lớn nuốt nước bé nào. Sau đó là các sự kiện như Liên Xô thừa nhận sai lầm và phải rút khỏi Apganistan 1989. Iraq bị cộng đồng quốc tế dùng vũ lực trục xuất khỏi Côet 1991 sau khi xâm lược nước này. Việc Việt Nam phải rút khỏi Campuchia cũng trên cơ sở áp lực quốc tế đã chứng tỏ rằng, một quốc gia dù hùng mạnh đến đâu thì cũng không thể xâm chiếm một quốc gia dù nhỏ bé cỡ nào. Dù dưới danh nghĩa nào, hay với tên gọi là gì thì thời đại các chính sách cá lớn nuốt cá bé, chính sách pháo hạm đã qua rồi, vĩnh viễn qua rồi...
Ông thủ tướng Lý Hiển Long là một người dám nói, nói thẳng và nói lên một sự thật mà ai cũng biết nhưng mấy ai dám nói. Vậy thì Việt Nam có gì phải nhảy dựng lên khi thế giới nhắc đến tên mình và hành động của mình đúng như bản chất sự thật của nó, và làm gì như đỉa phải vôi khi cùng nhảy dựng lên là các anh chị đấu tranh dở người ở Việt Nam bỗng nhiên động lòng tự ái khi bị nhắc đúng tên mình ?
Mai Tú Ân ( HNPD )
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn