Điện Biên!!! - Việt Nhân

Chủ Nhật, 10 Tháng Năm 202010:01 SA(Xem: 1609)
Điện Biên!!! - Việt Nhân
231r

(HNPĐ) Ngày 07/05/1954 là ngày chấm dứt trận chiến Điện Biên Phủ, và từ đó đến nay là đúng 66 năm, nhưng dư luận vẫn chưa dứt về trận chiến này, dư luận đây là nói của cả hai phía, đảng An Nam cộng, lẫn những ý kiến của người không cộng sản mang tính luận tội.

Ý kiến người luận tội, vấn đề đặt ra không phải là không có cái đúng của nó, và từ đó đến nay vẫn chưa được phía nhà nước xã nghĩa, hay đảng An Nam cộng lên tiếng biện giải, đó là tướng Tầu cộng được cho là đã nắm vai chỉ huy. Ngoài ra đảng cũng im lặng, trước câu hỏi được đưa ra, là những trận đánh Đông Khê (1950), Điện Biên (1954) liệu có là cần thiết trong bối cảnh lúc đó chế độ thực dân kiểu cũ, đang bước vào giai đoạn cáo chung?

Và vấn đề chính được đưa ra, là hai chiến dịch mà sau này được gọi bằng tên mới, Lê Hồng Phong I (1950) và LHP II (1954), xương máu thanh niên Việt đã đổ để làm lợi cho ai, cho một nước Tầu cộng (1949) non trẻ vừa thành lập? Hay cho một nước Việt (03/1945) đã được Nhật trao trả độc lập, và Trần Trọng Kim thành lập Chính phủ (Đế Quốc VN), rồi ngay cả Pháp (03/1949) cũng công nhận VN độc lập trong khối Liên Hiệp Pháp?

Thực tế mà nói, thì ba tiếng Điện Biên Phủ, đã làm nên tên tuổi cho hồ chí minh lẫn võ nguyên giáp, với thế giới trước đó có thể nói là cả hai vô danh tiểu tốt, bằng máu xương dân Việt, mà đảng An Nam cộng đã tôn thánh, tôn thần chúng bắt dân Việt thờ. Sic!

Chiến dịch biên giới thu đông 1950, mở đầu với trận Đông Khê (16/09/1950), và kết thúc sau 29 ngày đêm (14/10/1950) ở nơi mà ta vẫn quen gọi là vùng trung du Hòa Bình. Có chiến dịch này là bởi trong suốt 5 năm gọi là kháng chiến chống Pháp (1945-1950), Việt Minh ngày càng co cụm vì thiếu kẻ chống lưng, thậm chí (1946) hồ đã nhiều lần viết thư cầu cạnh TT Harry S.Truman, nhưng không được trả lời. Đến khi Mao thắng Tưởng, hồ bám lấy (sư phụ) Mao, khai thông biên giới Việt-Trung, theo Mao là để thiết lập đầu cầu viện trợ.

Y như câu nói của M. Gorbachyov: Nói đến cộng sản là chỉ có bịp bợm và dối trá. Thật quá đúng với con người của hồ giáp, qua việc hồ phong thần cho giáp: thắng đại tướng cho mang cấp đại tướng (28/05/1948), xin hỏi giáp thắng đại tướng nào vào cái thời điểm 1948 đó, rõ ràng đây chỉ là chuyện lộng giả thành chân, một ‘thánh hồ’ luôn bịp dân bằng hai chữ ‘cứu nước’, thì ‘thần giáp’ lòe thiên hạ với cái gọi là ‘thiên tài quân sự’.

Thời đó cộng sản hãy còn xa lạ, dân Việt bản tính lại chân chất, mà lòng yêu nước bị (hồ) lừa, máu người Việt đã chảy cho (hồ) gầy quyền lực, với trò (bịp) đánh Pháp giải phóng dân tộc. Và (hồ) bịt mắt người dân, biến một kẻ bản chất hèn thành người hùng, ‘ông thần’ cây đa Tân Trào, được thổi bằng ống đu đủ thành thiên tài quân sự, người hùng Điện Biên giải phóng dân tộc.

Mao chiếm được Hoa lục, khai sinh ra Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (01/10/1949), thì ngay trong bước đầu ổn định Mao đã gặp may trong khoảng thời gian 1950-1954. Cắm được lá cờ đỏ cộng sản nơi phía bắc VN, nghĩa là Mao có được trái độn an toàn phía Nam cho nước Tầu cộng non trẻ, và nhất là được hồ đắc lực sẵn sàng đổ máu xương dân Việt, nơi các mặt trận Cao Bằng, Điện Biên.

Tình hình Đông Dương khi Pháp quay trở lại, cả hồ lẫn Mao đều thấy rõ, thực dân kiểu cũ đang bước vào thời kỳ tàn rụi, và sự trao trả độc lập chính danh chỉ có giữa Pháp cùng nhà nước Việt Nam của vua Bảo Đại. Xin phép được nhắc lại lần nữa, là trước đó theo Hiệp ước Élysée (Accords de l’Élysée) 08/03/1049, được ký giữa Quốc Trưởng VN (Bảo Đại) và TT Pháp, công nhận nước Việt Nam độc lập trong khối Liên Hiệp Pháp.

Theo Mao nên hồ khởi động chiến tranh (đỉnh điểm là trận ĐBP), kết quả tại Geneve, hồ có một nửa nước phía Bắc theo chế độ cộng sản (đúng ý Mao). Cả thế giới (bị lừa) theo tuyên truyền của An Nam cộng mà đồn thổi chiến công (ảo) của giáp, đã biến mèo thành cọp. Sự thực khó chối, là không có Mao thì không có trận Điện Biên, và không có Điện Biên thì ai biết hồ chí minh, võ nguyên giáp là hai con ma nào!

Để thắng Hòa Bình, Điện Biên (1950-1954)! Cái giá khủng khiếp làm thế giới bàng hoàng, hàng trăm ngàn thanh niên Việt yêu nước bị chết, do chiến thuật biển người của Mao, chết mười để diệt một VM tổn thất ra sao, trong hai tháng bao vây Điện Biên, dễ dàng hình dung ra được. Trần Canh, Vi Quốc Thanh, đã vung tay đánh Pháp bằng xương máu thanh niên Việt lúc đó.

Mãi tới nay thực sự con số Việt Minh tổn thất bởi tay tướng Tàu cộng (nướng), vẫn còn là bí mật đảng, nhưng còn ai là người chỉ huy hai chiến dịch biên giới lúc đó thì đảng đã không còn giữ kín được nữa. Chính Giáp (Đường Tới ĐBP) cũng đã thú thật, ngày 17/01/1950, các tướng Tàu Cộng gồm Trần Canh, Lã Quí Ba, Vi Quốc Thanh, Mai Gia Sinh, Mã Tây Phu… đã tổ chức VM thành quân đội, với đầy đủ các bộ phận căn bản: tham mưu, chánh trị và hậu cần.
 

Về chỉ huy, chi tiết sau cho thấy sự thật cái quyết định cho đánh là từ đâu, và chỉ huy là ai: Trong chiến dịch Lê Hồng Phong I (1950), trung ương đảng cs VN điện xin phép Mao cho đánh Cao Bằng, ngày 02/07/1950 Mao trả lời: Đồng ý ý kiến đánh Cao Bằng trước, chờ sau khi Trần Canh đến, các đồng chí quyến định cuối cùng. Trần Canh đến ngày 27/07/1950, đây là kẻ chỉ huy chiến dịch LHP I (1950) đã quyết định đánh Đông Khê, và cũng là lần đầu tiên chiến tranh nhân dân của Mao đem ra dùng ở VN!

Như vậy cái quân đội Việt Minh từ tổ chức đến chỉ huy là do tướng Tầu cộng, và Giáp chỉ là con rối, khoác (hư danh) chỉ huy chiến dịch để che sự thật! Hà Cẩn tác giả cuốn ‘Mao chủ tịch của tôi’ đã viết về Điện Biên Phủ nơi trang 134 như sau: Bằng sự sáng tạo của Mao chủ tịch trong việc đưa tới Việt Nam các đồng chí cố vấn mà chiến dịch đã kết thúc thắng lợi với vai trò chính yếu thuộc về thượng tướng Vi Quốc Thanh.

Lời nhà báo xã nghĩa Bùi Tín: ông Giáp thường không có thói quen ra thị sát Mặt trận. Ở trận chiến Điện Biên Phủ, người ta chỉ thấy vài bức hình chụp ông với HCM, tại Bộ Chỉ huy chiến dịch - bao giờ cũng trải vài tấm bản đồ, tay thì chỉ chỏ - đóng kịch - như thể đánh nhau chỉ cần chỉ chỏ bằng bản đồ - và ông trú ẩn an toàn tại Bộ chỉ huy ĐBP tại hang Thẩm Púa, thuộc Mường Phăng (ngoài tầm pháo địch). Sau khi chiến thắng Điện Biên Phủ, ông đi thị sát mặt trận, quần áo chỉnh tề, chân đi giầy ủng cao đến đầu gối!

Nhà báo Bùi Tín chỉ với một đoạn ngắn, đã lột truồng cái tên: Giáp Cáy. Còn với nhiều người khác thì giáp tệ hơn vậy (hèn), suốt bao năm sống ngậm miệng hưởng lộc, do từ những hào quang giả tạo của một Điện Biên (made in china). Trong vụ nhân văn giai phẩm, vụ án chống đảng, các tướng trong quân đội bị hãm hại, nhưng giáp để giữ mạng mà nín lặng, có người nói cái hèn đã giúp giáp không bị lê duẩn, lê đức thọ, không xuống tay loại trừ vì khinh.

Tệ nhất là vụ đại tướng phụ trách cai đẻ (1983), một hình thức hạ nhục (cũng của đám duẩn thọ), chuyện ngoan ngoãn vâng lời cầm quần chị em đã để vết nhơ đời (giáp). Điều này dễ hiểu, giáp không có thực tài lại háo danh, không thật sự như lời (hồ) thắng đại tướng, cho mang cấp hàm đại tướng, danh đại tướng như vậy không khác gì cái vòng cổ con thú (collar), luôn theo đuôi người dắt mà không dám phản kháng, kể cả bị đá đít bợp tai làm nhục.

Tướng Mỹ Westmoreland nói: Nếu Giáp là tướng Hoa kỳ thì đã bị lột chức, vì đã không màng đến tổn thất sinh mạng của quân đội mình. Giáp chết dân gọi mĩa là giáp rách, nhưng cũng có lúc đảng bươi giáp lên để vá! Nhà nước xã nghĩa, cũng dịp này năm 2015, đã bỏ ra 21 tỷ tiền Hồ làm cuốn phim ‘Sống cùng Lịch sử’ nói về Điện Biên cùng Giáp, tính rằng sẽ thu về trăm tỷ, nhưng khi mang ra chiếu chỉ bán được vài vé.

Thực tế cái thiên tài quân sự, niềm tự hào của đảng An Nam cộng lẫn nhà nước xã nghĩa đã trôi tuột xuống lỗ cống! Nhất là người dân không bao giờ quên chuyện Giáp trả lời báo chí quốc tế tại Hà Nội: Ngài có hối tiếc gì về hơn 4 triệu người Việt Nam đã chết vì cuộc nội chiến ý thức hệ cộng sản? Giáp buông câu tiếng Pháp không đắn đo: Non pas du tout (không hề hối tiếc).

Đúng là trân tráo vô sỉ! Cũng đúng thôi vì nhân cách giáp, chỉ là tên lính chạy cờ cho tướng Tàu cộng, tuy vậy lịch sử sẽ vẫn ghi câu nói khốn nạn của y: Non pas du tout

Việt Nhân ( HNPD )

232r

                                                                VNG rất thích phô trương, trên gường bệnh cũng phải mặc áo đại tướng



Ý kiến bạn đọc
Thứ Bảy, 09 Tháng Năm 20209:50 CH
Khách
Điện Biên chiến thắng lẫy lừng . Điện Biên mồ chôn xác Việt ! Kỳ đài Điện Biên tạo dựng bằng đồng đã xụp đổ ! Trong số 12 ngàn tù binh Điện Biên , khi được giao trả ... chỉ còn hơn 3 ngàn sống sót !
Già Hồ từ lúc cất tiếng khóc chào đời , cho đến lúc tắc thở , tắc thở tức là thở mà không được . Chưa một lần thấy mặc quốc phục Việt Nam ! Cả đời Hồ ăn mặc nửa Tây nửa Tàu !

Lúc đánh quần sà loỏn , lúc khoác veston ... cả đời mặc đại cán , quốc phục Tàu !
Chưa một lần thấy Hồ áo dài , khăn đống ! Ấy " cha già dân tộc " hay " bác Hồ vĩ đại " của bọn Việt cộng là thế đấy !
" Sự thực khó chối, là không có Mao thì không có trận Điện Biên, và không có Điện Biên thì ai biết hồ chí minh, võ nguyên giáp là hai con ma nào! "

Đến chịu cái ông Việt Nhân này , thần tượng , thánh sống của người ta ... mà ông gọi là hai con ma !
Thậm chí từ Bắc Trung Nam , chỗ ... chó nào mà chúng chừa ... không nặn tượng ! ngay cả chùa chiền , chúng cũng đút vào .... thật không thua gì MA XÓ !
Tôi vào youtube , Lisa Phạm Channel , cũng chỉ để nghe cái thằng ăn cắp tên SàiGòn , bị cô gái miền Nam phỉ nhổ .... vứt , trét đủ thứ vào bản mặt THẦN TƯỢNG của lũ vô cảm quái thai Việt cộng .
Nay đọc bài ông viết , ông gọi chúng là hai con ma . Cảm khái cách gì !!!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 21 Tháng Sáu 20205:55 SA
Thứ Ba, 19 Tháng Năm 20209:22 CH
( HNPĐ )Tôi xin tự giới thiệu. Tôi là một bộ phận quan trọng vào bậc nhất của cơ thể con người...