THÁNG TƯ NGÀY CUỐI - Việt Nhân ( cập nhật )

Thứ Năm, 30 Tháng Tư 20208:08 SA(Xem: 914)
THÁNG TƯ NGÀY CUỐI - Việt Nhân ( cập nhật )
595e

(HNPĐ) Sáng 29/04/75 - Ông Thượng sĩ chuyên trách về trận liệt của ban, bước vào phòng trong dáng bơ phờ, ông bối rối nhìn tôi, lúng túng tìm câu để phân trần lý do ông trốn đi trong lúc như thế này, ông đã hơn một ngày vắng mặt, lệnh cắm trại trăm phần trăm đã có từ bốn hôm nay:

-Chúng nó pháo vô phi trường Tân Sơn Nhất, tôi biết mình có lỗi nhưng không cách nào hơn, tôi về để lo cho mẹ con nó, nhà sát một bên sân bay, cứ tưởng đi nửa buổi không ngờ dân chạy tán loạn, mẹ con nó cũng theo người mà chạy, nên phải đi kiếm rồi lại đem chúng về gửi bên ngoại tuốt dưới Long An, tôi có lỗi tùy Đại úy xử sao tui cũng chịu.

Tôi ngồi đó, tai nghe ông nói mà mắt nhìn ra ngoài kia, ngoài khung cửa kính là thành phố Saigon, không biết bây giờ ngoài đó ra sao, cũng đã có hơn hai tuần rồi tôi vùi đầu với công việc, và cũng từ hôm nhận được chương trình di tản của BTL nhằm giúp thân nhân và gia đình HQ trong khu vực Sàigòn. Đêm 25-04 tôi có thu xếp trở về thăm nhà cùng lấy tên tuổi người thân, nhìn gia đình toàn là đàn bà và con nít không có lấy một người đàn ông, người duy nhất là tôi thì đang kẹt cứng với công việc.

Tôi hiểu lắm hoàn cảnh ông Thượng sĩ, cái trò cộng quân pháo vô thành phố vẫn đã có từ lâu, trong hoảng hốt những người đàn bà cùng con trẻ, vợ con lính, luôn mong có được cánh tay người chồng, người cha, trong những lúc như thế. Ông thấy tôi không một lời cùng ông mà ngỡ tôi giận, nên im lặng trở lại với công việc đã bị bỏ dở từ lúc ông đi, ông plot lại tất cả đơn vị địch trên bản đồ… Cái dáng áy náy của ông đã làm tôi thấy cần mở lời trước, như ngầm nói cùng ông mọi chuyện hãy để cho qua đi:

-Sao ông đem chị với mấy cháu đi xa quá vậy, có chuyện rồi làm sao mà lo cho kịp?

-Tôi có bà chị bên chợ Gò Vấp, đã định đến đó, nhưng kinh nghiệm như mọi người đã từng biết, bọn Việt cộng luôn pháo bừa vào thành phố, và bất cứ nơi đâu trái đạn rơi đối với chúng đều là trúng mục tiêu, nên buộc mà đem mẹ con nó đi xa khỏi Sài gòn cho yên lòng.

Khi còn ở ngoài miền Trung lúc tháng Ba, hình ảnh di tản của người dân, khiến từ đó trong mắt tôi nhìn đâu cũng thấy đổ vỡ và hỗn loạn, tâm trạng như thế chắc chắn không chỉ riêng tôi, vào những ngày cuối tháng Tư, biết bao gia đình đã vĩnh viễn ly tán. Và ngay cả những anh em HQ, đã có những người theo tầu ra khơi lần cuối, mà trong dạ ngổn ngang lo lắng cho gia đình, cũng có lắm kẻ không có được một quyết định đi ở dứt khoát, hoặc đã đi, rồi lại tìm đường quay về.

Câu chuyện repost hôm nay cũng là câu chuyện ghi lại những gì đã xảy ra cho đến giờ cuối ngày 29-04-1975, và tấm ảnh minh họa chính là chiếc Tuần Dương Hạm (WHEC) HQ.3 đậu ngay Cầu B, trước trại Bạch Đằng 2, nó đã ra khơi lần cuối trong đêm đó
Việt Nhân ( HNPD )

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 19 Tháng Năm 20209:22 CH
( HNPĐ )Tôi xin tự giới thiệu. Tôi là một bộ phận quan trọng vào bậc nhất của cơ thể con người...