Cướp…- Việt Nhân

Chủ Nhật, 28 Tháng Mười 20188:37 CH(Xem: 1236)
Cướp…- Việt Nhân

zzzmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
(HNPĐ) Thoáng đó đã bốn mươi ba năm, người dân miền Nam sống cùng cái đảng cướp An Nam cộng, thấy ra chúng chẳng chút văn minh hơn vẫn là một lũ cướp, dễ hiểu thôi bản chất của kẻ cướp có bao giờ thay đổi theo thời gian đâu, ngàn năm kẻ cướp vẫn là kẻ cướp. Huống chi bọn cộng sản gian manh là bậc thầy của cướp, chúng khác với cướp thông thường, vì là thứ cướp có môn bài, có giấp phép do chúng tự ban cho, từ cướp lấy chính quyền rồi đến cướp lấy của cải người dân, để nuôi đảng sống và cả cho cá nhân.

Chuyện côn an cướp tiệm vàng ở Cần Thơ mấy hôm nay dư luận ồn ào, cho thấy chúng dàn dựng quá dở, cũng có thể chúng tin vào quyền lực của mình mà không cần làm cho hay, cho hợp lý, chuyện xảy ra ngày 30/01/2018, là lúc cho là quả tang thu mua tiền đô, nhưng ập vào xét nhà lại với giấy lệnh ký từ sáu ngày trước (24/01/2018) http://soha.vn/ban-100-usd-... Rồi chuyện sung công số đá quý, tài sản riêng tư của người ta không liên quan gì đến tiền đô, đó không gọi là cướp thì là gì, buôn ngoại tệ thì xử phạt hành chánh, sao lại hai lần xét nhà lấy kim cương?

Quá dễ thấy đây là để thực hiện tốt chỉ thị của đảng, tạo điều kiện cho ngân hàng nhà nước, là nơi độc nhất thu gom đồng đô, bằng cách răn đe người dân không được mua bán chui bên ngoài, đó là cốt lõi của vụ án. Tín hiệu gởi đi là ai vi phạm, chỉ cần bán 100 USD chui, mức phạt lên đến 90 triệu tiền Hồ, tức khoảng 3.500 USD, và kẻ nào dám mua lậu là bị hốt cả tài sản riêng… Vụ này, tiệm vàng Thảo lực (mục tiêu đã được nhắm) cả tiền phạt cùng đá quý bị sung công, trị giá gần tỷ bạc, còn kẻ bán là tay thợ điện (con chim mồi), chắc chắn là sẽ được tha.

Căn bệnh khô máu của nhà nước xã nghĩa đã đến hồi nguy kịch, xách bị gậy đi ăn xin không một nơi nào cho. 500 tấn vàng trong dân đã không cách nào huy động được, dù ngân hàng nhà nước với kế hoạch đề xuất phát hành ‘vàng giấy’, khuyến khích người dân ký gửi vàng thật lấy vàng giấy, đã không một chút khả thi, cũng bởi quan trọng là chữ tín nơi người dân đối với cái nhà nước ăn cướp này hoàn toàn không có, vả lại người dân bây giờ cũng không còn ngu để bị vịt cộng bịp, vàng thật đi đổi lấy vàng giấy, chắc chắn ít lâu sau sẽ biến thành ‘vàng mã’.

Đến bước đường cùng, đành chính thức cho lưu hành tiền Mao để cứu chế độ, xin nhớ tiền Mao đã tràn lan khắp nước từ hai mươi năm qua, nhưng thực tế cho thấy càng lún sâu với đồng tiền Mao, thì kinh tế ngày càng lệ thuộc vào Tầu cộng nhiều hơn nữa. Đó là lúc kiều hối đã có lúc lên cao đến 13 tỷ đô, nay không còn thấy công bố nhưng nghe đâu chỉ còn phân nửa… Chuyện cho phép xài tiền Mao xem ra không trúng thuốc cho căn bệnh khô máu, nên chuyện thu vét đồng đô đang trong túi người dân đã được nghĩ tới, bằng cách ép phải bán cho ngân hàng nhà nước.

Bán 100 USD bị phạt 90 triệu tiền Hồ, có người lo sợ trong tương lai cái nhà nước khốn nạn này trong túng quẫn sẽ làm liều cướp trắng trợn, và có thể cấm người dân cất giữ tiền đô, ngang với tội cất giữ ma túy! Không đến đổi vậy đâu, người dân còn tiền đô do người thân nước ngoài gửi cho, thì chúng còn liếm láp chút đỉnh, chứ làm gắt chính chúng (tự bóp cổ) mà chết trước… Mặt trận mới này giữa người dân với nhà nước, dân đây là dân tiệm vàng lẫn dân thường, vì đồng đô cất giữ nó tốt không thua gì vàng, và tạm thời cái thắng vẫn nằm trong tay người dân.

Rồi đây, việc mua bán sẽ kín đáo hơn, cũng như 500 tấn vàng vật chất, tiền đô vẫn được xem là vật phòng thân của người dân, nhà nước đâu dễ cướp được. Chuyện tịch thu tài sản người mua tờ bạc 100 đô ở Cần Thơ, gợi cho mỗ tôi cái thời người dân miền Nam bị cướp bủa vây, đổi tiền, đánh tư sản, nhất là cảnh xét nhà mà người dân miền Nam nhớ như in, một bọn năm bảy đứa ập vào nhà không giấy tờ gì sất, chỉ nói miệng là đến kiểm kê tài sản, và mười nhà như một, trên tay chúng là những khúc sắt, loại sắt xây dựng, chia nhau đi gõ khắp nơi tìm chỗ dấu của.

Riêng chuyện nhà mỗ tôi, chúng ập vào không chỉ tìm vàng mà cả để tìm mỗ tôi! Như mọi người lính khác, mỗ tôi cũng đi tù sau khi mất miền Nam, ở nhà bà cụ mẹ tôi bầm dập với mấy tay nón cối lẫn băng đỏ, lúc đó lũ dép râu vừa từ trong rừng ra, chúng dùng bọn băng đỏ làm tai mắt, và nghe lời bọn này, đúng sai không cần biết, lầm hơn bỏ sót. Cái khổ cho mẹ mỗ tôi là đây, biết thân phận là gia đình Ngụy, mỗi lần họp tổ dân phố là ngồi thu mình trong góc im thin thít, khi bị gọi tên, bị tố thì bà cụ luôn nhỏ nhẹ trả lời, không khác gì đứng trước toà án nhân dân.

Thái độ cam chịu của bà cụ, khiến những tay băng đỏ càng đắc chí, rằng chúng có công với cắt mạng đã tóm được kẻ tội đồ. Những năm đầu đi tù thư từ theo lệnh chỉ một chiều cho gia đình, không được nói rõ mình ở đâu, nội dung chỉ được phép loanh quanh mấy câu báo là sức khỏe tốt, cho nhà an tâm thế thôi. Đó là cái khiến mẹ mỗ tôi bị cho là không thật thà, vì luôn trả lời không biết rằng mỗ tôi đang ở đâu, và cũng lạ đám côn an khu phố chẳng lẽ cũng không biết được điều đó, lại tin lời bọn băng đỏ, là bà cụ dấu tôi đâu đó trong nhà với vách hai ngăn.

Một hôm chúng ập vào nhà gõ từng thước vách, gõ từng viên gạch nền nhà, vách hai ngăn không có và hầm dưới đất cũng không, thế là bà cụ được tạm yên cho đến mùa hè năm 1977, lại bị ập vào lần nữa đánh tư sản, cùng chung nỗi đau của toàn dân miền Nam. Tất cả nạn nhân đều như nhau, kẻ nặng người nhẹ, kẻ ít người nhiều đều giống nhau, nhìn của cải bao năm dành dụm bị tịch thu mang đi trước mắt, mà không được kẻ cướp bố thí cho một tờ giấy biên nhận, cũng có người ngỡ chúng minh bạch mà xin tờ biên bản, bị chúng lừ mắt với vẻ khó chịu lẫn đe dọa.

Trận đó bà thông gia với mẹ tôi uất ức mà chết, vả lại có được chúng cấp cho cái biên nhận thì sự thể nào có khá hơn đâu, đổi tiền lần đầu (21/09/1975) tối đa 100.000 đồng VNCH sang 200 tiền mới, số còn lại nghe lời chúng đem nộp cho ngân hàng để nhận lấy tờ giấy tờ giấy lộn. Nhà mỗ tôi có đủ cái khổ như câu hát lúc đó: Năm đồng đổi lấy một xu, thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy… Bị đánh tư sản, với bọn lừa đảo ăn cướp, dù có được cấp cho tờ giấy chứng nhận thường là giấy vở học trò viết tay, thì cũng không một giá trị gì, giữ chỉ thêm chật túi!

Một em năm đó đang là sinh viên, nay đã sang Mỹ định cư kể lại cho mỗ tôi, SV từng tổ dăm người được chỉ định đi theo kiểm kê, trong toán chọn lấy một cho làm thư ký với cuốn vở cây bút bi, viết những món tịch thu (vàng bạc đá quý) lên trang giấy. Gia sản cả một gia đình, cả một đời người dành dụm đã bị cướp trắng trợn, có hôm gặp tên cán đỏ ra tuồng nghi ngờ thật giả khó biết, nên vàng cây cho viết là ‘miếng kim loại màu vàng’, kim cương viết là những viên đá màu trắng. Xong việc đám SV cho về, kiểm kê như vậy vật thu nó đi về đâu chuyện quá dễ biết.

Thấy ra năm 1977 đánh tư sản ăn cướp bằng tịch thu, nay xét nhà tịch thu rồi ăn cướp, cách hốt nào nhà nước xã nghĩa cũng đều làm rất hoàn hảo nghề của chúng là cướp. Riêng vụ mua tiền đô bị côn an Cần Thơ hốt mất kim cương, không biết dân giàu (tiệm vàng thì đương nhiên là dân giàu thôi) nghĩ gì về chế độ này, mà trước giờ những người giàu trong nước, vẫn là giới được cho là đứng ngoài mọi vấn nạn của dân tộc đất nước, không quan tâm đến chính trị, không tham gia đấu tranh, chỉ lo làm ăn, bây giờ gặp kẻ cướp hỏi suy nghĩ gì?

Với bọn cướp vịt cộng, con mồi càng béo càng dễ bị chúng nhắm, hãy bỏ đi cái lối sống chết mặc người, không mắc mớ gì đến mình, đến khi chúng ập vào nhà lúc đó mới sáng mắt, ở xứ An Nam xã nghĩa, giàu nghèo gì cũng là dân oan tuốt. Cướp đất Thủ Thiêm, cô gái ném dép vô mặt con mụ vịt cộng thành Hồ, cũng là dân giàu dất đai mênh mông ba đời đó thôi. Với vịt cộng, giàu nghèo gì rồi cũng lần lượt bị chúng cướp!

Việt Nhân ( HNPD )
Ý kiến bạn đọc
Chủ Nhật, 28 Tháng Mười 20188:20 CH
Khách
TRĂM HOA ĐUA NỞ THẦN KINH ĐỊA HẢI NHÂN VĂN GIAI PHẨM CẦM ĐỒ
*
Trăm hoa đua nở một trăm đô
Nhân văn giai phẩm trộm tiền đồ
Cần Thơ cần kiệm Cần Giuộc Đước
Cái Răng cái lợi ích tô hô
*
Sầm Đức Xương thịt Nguyễn Trường Tô=độc đắc Ba Vì nhảy Disco
Nhân Dân tệ mạt Xuân Fuck niễng
Lambada ngứa hán loã lồ
Nội Mông ngoại tạng Ngô Duy Nhỉ=hổ mang tăng kể Phật nam mô
*
Lạc Đà Nẳng nặng thua Quý Ngọ
Bá Thanh vạn ứng bạc Quang Hồ
Bạc Liêu Tấn Dũng Lương Sơn Bạc
Lê Khả Phiêu lưu kí tam vô
*
Đệ tam thế chiến tại Vũng Rô=Vũng Áng CAM Ranh tranh Đông Hồ
Bịt mắt bắt dê Hồ Ngọc Đại
Vũng Tầu Trung Quốc vạn tượng bồ
Hảo vọng Hope Cap bô Chu Hảo=Trần Dân Tiên cảnh đảng Sạc Lô
*
TÂM THANH
*
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 11 Tháng Mười Một 20186:26 CH
Chủ Nhật, 04 Tháng Mười Một 20185:41 CH
Chủ Nhật, 21 Tháng Mười 20186:05 SA
Chủ Nhật, 14 Tháng Mười 20187:20 CH
(HNPĐ) Lên mạng đọc báo trong nước, luôn có cái cảm tưởng nhà nước
Chủ Nhật, 30 Tháng Chín 20187:15 CH
(HNPĐ) Dân mạng nói nhiều rồi về cái chết của Trần Đại Quang (TĐQ)
Thứ Bảy, 22 Tháng Chín 20187:39 CH
(HNPĐ) Dân mạng được một phen cười khoái chí,