THÀNH XÂY KHÓI BIẾC - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 18 Tháng Bảy 20186:00 SA(Xem: 6940)
THÀNH XÂY KHÓI BIẾC - CAO MỴ NHÂN
636671267813232562zzzxxxx

THÀNH XÂY KHÓI BIẾC  -   CAO MỴ NHÂN

 

Trời mưa mà ngồi trong thành, ngó ra cửa thành, thì buồn ghê lắm. 

Vốn xưa học Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du, tôi cứ thích 2 câu sau: 

"Long lanh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc, non phơi bóng vàng..." 

              (Nguyễn Du.) 

Hình ảnh trời mây in đáy nước hồ, ao hay sông lặng sóng, nước trong veo tựa mặt gương đã đẹp rồi, nay khói biếc cuốn trên mặt thành, bóng núi ánh lên mầu vàng, chao ôi cảnh thật rực rỡ . 

Thế nhưng ngồi ở một nơi trong thành nội Huế, lỡ vào mùa mưa dầm, nhìn ra phố xá, ôi sao mà lòng dạ não nề...

Thành ơi gần gụi đó, song thật quan san...

Thủa đó vào khoảng mấy năm đầu thập niên 60 thế kỷ trước, chúng tôi rời Saigon ra miền Trung  để tập sự ở các văn phòng xã hội đơn vị. 

Bức thành đầu tiên tôi thấy trên hành trình cuộc đời  là thành Mang Cá  Huế 

 Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh VNCH đóng trong thành đó. 

 Chỉ có tường thành trống trơn thôi, nhưng nắng trưa mùa hạ soi tỏ từng mảng rêu xanh thời thế, nó khiến cho người vui đến mấy cũng phải buồn . 

Tôi cứ đứng lặng yên nhìn thành, nghe trong lòng buồn bã chi lạ, như là mang cảm giác tù túng, bâng khuâng. 

Chị trưởng phòng gốc Huế nhìn tôi cười: "  Nhớ nhà rồi hả ? "  

Tôi tự nhủ: " Chắc chẳng thể nào mình ở lại đây ..."

 

Nhưng tôi đã ở lại đây thật lâu...

Miền Trung với nỗi buồn xa xứ, cứ như bắt tôi phải nhớ nhung điều gì không rõ nét. 

Trên quê hương, mình không ở chỗ này, thì ở chỗ khác . 

Tới giai đoạn tôi sợ hãi phải rời xa những thành phố mà nếu chưa quen ở, người ta sẽ ngại ghê lắm, nó rất thân thương nhưng đồng thời rất lạ lẫm. 

Nó, thành phố nêu trên, giữ chân mình lại vì lý do nào khác, 

Huế với thành Mang Cá chỉ để tôi hay bất cứ ai đi xa thì nhớ, muốn thấy lại cái không khí mà chẳng giống một thành phố nào, chắc tôi chủ quan quá đấy . 

Ở đó có thành buồn khi mưa rơi, thành vui khi phượng nở dưới bầu trời nắng chan hoà nhưng êm dịu. 

Điều mâu thuẫn như tánh nết cô tôn nữ, vừa thích canh tân, lại vừa ưng bảo thủ ...

Sau giây phút " hạnh ngộ Huế ", tôi đã khóc thầm nhiều lần khi phải ở lại nhiều năm sau. 

Tuy nhiên tôi được trang trải niềm vui, nỗi buồn riêng tư với Huế sau này, ngoài ở lại ...Huế cùng những mâm cơm có đĩa rau sống tuyệt vời, tôi còn phải đi xa hơn một chút, để bắt gặp tâm tư mình trước những trường thành khác, như thành Đinh Công Tráng ngoài Quảng Trị, hay thành Lê Trung Đình trong Quảng Ngãi . 

Thời gian rất ngắn ở đồi La Vang Quảng Trị, và những giờ phút hấp tấp qua ngã ba Long Hưng, tôi chẳng kịp coi xem cổ thành này có xây khói biếc không, vì nơi đây chỉ là chỗ quá cảnh cho tôi về cái thành sừng sững của Huế, để tôi theo bạn đời rong chơi trong đại nội . 

Tới khi quân ta tái chiếm cổ thành Quảng Trị mùa hè năm 1972, đứng ngó những đổ nát đau thương quanh quất thủa ấy, tôi thực sự ân hận tình cảm mình đã không khi nào dừng lại ở bức thành lịch sử, mà ông Tôn Thất Thuyết đã phò đưa vua Hàm Nghi rời hoàng cung năm 1885 vì thất thủ trước quân Pháp viễn chinh, ra Quảng Trị, lánh nạn, chờ phục hưng. 

Theo bước " chinh yên " của Sư Đoàn 2 Bộ Binh VNCH, mùa hè năm 1965, Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI đã  chuyển  Sư Đoàn 2 BB từ An Hải vô Quảng Ngãi, để  cho Quân Đoàn 24 Hoa Kỳ đồn trú. 

Chúng tôi đã theo SĐ2BB đi Quảng Ngãi năm 1965 đó.

Bộ Tư Lệnh SĐ2BB đóng trong nội thành Lê Trung Đình Quảng Ngãi cho tới khi tan hàng 1975. 

Vì tính cách cấp tốc của thời hạn, nên doanh trại Bộ Tư Lệnh và các đơn vị biệt lập phải chia nhau những phần đất còn hoang hoá, để dựng lên hàng trăm dãy nhà tiền chế cho quân nhân các cấp làm việc. 

Chỉ có duy nhất Phòng Xã Hội Sư Đoàn là được cấp một căn làm nơi cư trú cho các nữ nhân viên nơi đại bản doanh, còn toàn bộ quý vị thuộc bộ tham mưu, phải thuê nhà ngoài phố Quảng Ngãi tá túc . 

 

Vì là doanh trại, nên không được nấu nướng trong đó, chúng tôi phải mua bánh mì ăn thay cơm. 

Ngoài gần cửa thành, có một đại đội Quân Cảnh do trung uý Quân Cảnh Nguyễn Văn Cừ là đại đội trưởng kiêm luôn quân vụ thị trấn. 

Thấy chúng tôi sống " kham khổ " quá, Trung uý Quân Cảnh đồn trưởng bèn có nhã ý giúp tôi và một cô nhân viên ăn cơm tháng ở đơn vị luôn. 

Thế là tôi tạm thoải mái, nơi ăn chốn ở đã ổn định. Giờ chỉ cần công tác tốt, rồi ...làm thơ . 

Trung uý Nguyễn Văn Cừ vốn Quân Cảnh nhưng tính tình chất phác. 

Tôi đang nhờ tài xế của phòng xã hội tôi dạy lái xe Jeep.  

Một buổi kia, tôi đang chạy xe từ núi Ông về thành phố, thì thấy xe chở đá của dân sự, thật lớn, chạy ngược chiều xe tôi. 

Tôi bị mất bình tĩnh, nhào xuống cái rãnh bên hông trường tiểu học, may thay là chỗ nhào xe sát một giếng nước có thành cao, khiến tôi không bị hề hấn gì, nhưng chú tài xế thì ngã u đầu, khá nghiêm trọng. 

Tôi đã thấy máu chảy ra từ phía sau đầu tài xế, chưa biết cách nào giải quyết , thì có mấy xe lính tác chiến ngang qua. 

Cấp chỉ huy dừng lại, dùng máy truyền tin kêu đồn Quân Cảnh xử lý, rồi ông ta định lên xe đi tiếp. 

Tôi hồn lạc phách xiêu, xin ông chỉ huy đó cho tôi nói thêm vài câu. 

Gặp Trung uý Cừ đồn trưởng, tôi nói gấp như sợ ông Cừ không nghe, rằng " phải có một xe cẩu cái xe của phòng xã hội về nữa " . 

Đoàn Quân cảnh hú còi chạy tới nơi tôi tông xe, bên hông một trường học, may là đang giờ học, sân vắng. 

Trung uý Cừ quân cảnh thấy tôi, ông cười vẻ hài, nói xe cẩu xe tai nạn về đồn, xe khác chở tài xế tôi đi cấp cứu ở Bệnh viện 1 Dã chiến, còn tôi lên xe Trung uý Cừ về lại Sư Đoàn .  

Dọc đường ông nói :" Sao không ở yên trong thành, học lái xe ẩu vậy, chết không kịp ngáp " .

Tôi không chú ý mọi chuyện, mà chỉ thắc mắc : " Thành nào?" 

Cho tới khi đó, tôi mới biết là thành Lê Trung Đình Quảng Ngãi . 

Thì ra ở Quân Khu I của...tôi có 3 cái thành liên hệ tới con số 1885, năm khởi phát phong trào Cần Vương, 

Tất nhiên tôi không hay là chưa định viết về phong trào Cần Vương, phong trào kết liên với vua Hàm Nghi ( 1872 - 1943 ) đã phải xa giá lưu vong kể từ năm vua 13 tuổi, ngài đã phải rời bỏ ngai vàng điện ngọc để ra di, phản kháng quân Pháp chiếm nước. 

Năm 1885, nhị vị quan Nguyễn Văn Tường và Tôn Thất Thuyết, trên danh nghĩa Cần Vương phò vua đánh giặc, thì Sử Ký VN đã ghi, tôi kể hôm nay, chỉ là hình ảnh những trường thành xưa, đương nêu, đã  khiến tôi giữ những kỷ niệm thật gần gụi .

Trên đường công tác xã hội trong quân đội VNCH, tôi có dịp chiêm ngắm những trường thành của đất nước, đã thực sự thấy phong cảnh " thành xây khói biếc " như thế nào, không chỉ tưởng tượng qua những áng văn chương tuyệt tác thôi. 

Người ta bảo huyễn ảnh khói biếc trên trường thành, là hiển linh của những quân dân đã xây thành đắp luỹ, và đã chiến đấu bảo vệ thành, để cho dân tộc sống còn cho tới ngày nay ...

Thành xây khói biếc  còn là thắng cảnh của thiên nhiên, của tạo hoá ...để tạo nguồn cảm hứng tuyệt vời cho nhân thế đời nay, và mãi mãi, có dịp ngưỡng mộ công trình tạo hoá đã ban cho loài người bất cứ là ai ...

               CAO MỴ NHÂN (HNPD) 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 10 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Những lời phù chú ma hờn, quỷ ám mê hoặc khách làm thơ, mặc dầu có khi rất mộng, có khi lại rất thực.
Chủ Nhật, 09 Tháng Chín 20186:00 CH
(HNPD) Thành phố nào cũng chẳng phải của mình, nó khiến cho tôi bỗng nhớ cái chỗ ngồi của mình ở nhà,....
Thứ Bảy, 08 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Tôi chưa kịp trả lời, lòng cũng thấy hơi không vui,...
Thứ Sáu, 07 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Đó là gì? Không phải là cái ý thức hệ nó in sâu vào tiềm thức con người đó à?
Thứ Năm, 06 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Buổi đó là ngày cuối cùng tôi thấp thoáng trên đoạn đường 1Km, lối mòn kỷ niệm rồi ...
Thứ Tư, 05 Tháng Chín 20186:00 CH
(HNPD) Cả một khung trời dĩ vãng...mọi người vẫn đang còn hiện diện, là lúc cân đồ HO ra đi tị nạn cách đây 1/4 thế kỷ, không phải bây giờ...Đã thấy nhiều mất mát...
Thứ Ba, 04 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Chị đưa tôi ra cửa, đứng nhìn theo, tôi phải đi thật nhanh, vô xe, ngồi vững vàng rồi nhìn lại chị.
Thứ Hai, 03 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng, nghĩ cho kỹ, tôi quên nhiều là bởi vì tôi nhớ lắm thứ chồng chất lên nhau...
Chủ Nhật, 02 Tháng Chín 20189:40 SA
(HNPD) Nghe ông nói thì thật dễ, nhưng suy ra khó vô cùng, nội cái sự kiện, phải hoàn toàn thư giãn, mới đến với cỏ cây hoa lá...
Thứ Bảy, 01 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Người ta vẫn nói "nàng thơ", chứ có ai nói "gã thơ, mụ thơ" bao giờ.
VIDEO HNPD
Video HNPD 

"Vietnam ! Việtnam !", tài liệu được giải mã. (phụ đề Việt ngữ)

          (muốn phóng hình lớn, click vào ô vuông bên phải phía dưới khung hình)



n đài VOA (Bấm để xem thêm)
Giao Kèo
Web tham khảo