MÀU ÁO - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 10 Tháng Bảy 20186:00 SA(Xem: 135)
MÀU ÁO - CAO MỴ NHÂN
636666988028413767zzz111

MÀU ÁO  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Giữa mùa hạ rồi, hình như mùa này, anh hay đi đại hội lắm . 

Cứ nghĩ anh đi tới tận các bang xa để hội ngộ, họp hành, là mình lại ...lo quá.

 Bởi vì mình sẽ không làm được gì cả, nếu vắng anh ở cõi người ta này. 

Tại sao mình tháo vát thế, mà cứ ỷ lại vào anh chứ ? Sẽ có một ngày anh nói cho mà biết, rằng : " Tôi sẽ không làm gì cả, cho người thơ phải tự chăm sóc mình, tại sao làm được hết mọi chuyện, mà cứ ì ra là thế nào ? " 

Ì ra bao giờ đâu, mình giống như người trồng hoa, phải có anh tỉa cành, giống như người qua sông, phải có anh chặn sóng, và cuối cùng mình giống như ngưởi muốn bay bổng, phải có anh chắp cánh nâng cao, cho mình vững đường mây...

Đơn giản, mình không hoàn thiện được một sự việc gì, nếu không có anh bắt đầu hay kết thúc sự việc đó giúp mình, thì mình lại bỗng dở dang hành trình. 

Thật sung sướng, nếu mình vẽ tranh, anh sẽ chấm phá cho mình những nét đan thanh của cuộc đời này .  

Cách đây 3 năm ... giữa lúc nắng hạ đang xiết chặt không gian, khiến cả chiều ngang nước Mỹ phải tự kéo không gian lại, mình say đắm ngó cánh hạc bay trên nền trời bao la đó, chỉ tưởng tượng mà màu áo thời gian cũng đổi thay:  

Lúc em mặc áo lụa hồng

Anh quay lưng ngó cánh đồng mạ non

Em về thay áo hoàng hôn

Tương tư cánh hạc bên cồn đợi trăng 

Anh đi hay anh về đều từ khi mặt trời đổ nắng xuống  thế gian, cho tới lúc anh đến hay anh trở lại , đã hoàng hôn vàng võ ...

Ôi kiếp nhân sinh như sắc mầu trời đất đó, mình chỉ là người kể lại. 

Thế thì chiếc bóng của cuộc đời chúng ta, thoắt ẩn, thoắt hiện, nhưng chiếc bóng đó, chắc chắn chẳng còn nhau lâu nữa, vì chúng ta đã sắp đi hết một vòng đời : 

Bóng ai vừa rẽ đường ngang 

Áo em đã đổi sắc vàng từ lâu

Tháng năm cũng chẳng còn nhau

Gạt bao sầu tủi, niềm đau vẫn đầy 

 

Tại sao cuộc đời hay kiếp người thấp thoáng thế chứ, không, cuộc đời này, và kiếp người này rất quý giá, mộng mơ...chỉ thiếu chúng ta nhiệt tình hơn, để phong phú hơn những kỷ niệm mà chẳng bao giờ  gặp lại, chẳng bao giờ có lại mới đúng , nên mở rộng vòng tay  . 

Có đắn đo, nghiệt ngã tới mấy, thì một thời nào đó, cũng đành tự sự kể ra : 

Áo em giờ tựa khói bay

Anh nhìn theo mãi bè mây cuối trời ... 

Vâng, quả là không còn gì, áo xưa thay đổi sắc màu, nay sắc áo đã lẫn màu khói sương ở cuối trời ...

Nhưng , cuộc hạnh ngộ hồn nhiên như màu áo khi vui, khi thầm lặng u hoài, chính là lẽ tự nhiên mà hiếm khi người đời có được .  

Hoá ra dông bão qua rồi 

Thế mà cứ tưởng cuộc đờ lặng yên ... 

Anh có trắc ẩn tình mình, thì tình cũng đã  trải rộng tới chân mây, vì ...những mầu áo đổi thay cho anh ngó xa vời đó? không phải lạt phai, tự nó sẽ tàn sắc, tan hương để hoà lẫn cùng vũ trụ, tự nhiên phải thế . 

Năm nay, anh có không xa mình, thì mai mốt cũng phải cách biệt thôi, hình như khi ấy tiếng khóc với tiếng cười đưa ta về thủa hạnh ngộ ban đầu ...

 

                 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 21 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Sáu, 20 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Năm, 19 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Tư, 18 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Điều mâu thuẫn như tánh nết cô tôn nữ, vừa thích canh tân, lại vừa ưng bảo thủ ...
Thứ Ba, 17 Tháng Bảy 20186:00 SA
Chủ Nhật, 15 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Làm gì có chuyện ai chờ ai trong hư ảo, tôi đã quên là tôi đọc thơ Nguyễn Bính năm 13 tuổi, và người ấy chỉ là cái bóng trong thơ...
Thứ Bảy, 14 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Cũng trong chiều suy nghĩ già nua đó, tôi còn "mộng du" thêm vài khung trời diễm tuyệt,
Thứ Năm, 12 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Không phải tôi trưởng thành ở miền địa đầu giới tuyến, mà ca tụng Đà Nẵng là một thành phố chiến lược căn bản, đến nỗi nó, Đà Nẵng hơn hẳn Cam Ranh, và hơn cả Hải phòng sau này.
Thứ Tư, 11 Tháng Bảy 20186:00 CH
(HNPD) Bông mầu vàng rực rỡ, thì nồng nàn thật, nhưng hờn tủi không phải là ít, đôi khi ....