HOA MẦU TÍM - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 23 Tháng Sáu 20186:00 SA(Xem: 2617)
HOA MẦU TÍM - CAO MỴ NHÂN
        636651817333747678zzzzzz11111111

    HOA MẦU TÍM   -   CAO MỴ NHÂN

 

Thích mầu tím cũng là một phong trào. 

Cô "mẹ trẻ" vậy, nhưng cũng quanh tuổi 50 ngoài xa rồi, nếu 50 trong, quý cô đã mạnh bạo nói bốn mấy, ai dại gì phô chữ fifty ra, cô "mẹ trẻ" này mang vẻ buồn vời vợi...

Vì thế,  cô "mẹ trẻ" mặc chiếc áo dài mầu tím than, hở phần vai, ngực ra một vòng tròn trắng nõn, tóc dài ngang lưng Hà Nội trước 1954, thả gió lê thể, đúng y bài hát Hướng về Hà Nội của nhạc sĩ Hoàng Dương mới quá cố.

Cô có tên chứ, nhưng cần chi phải gọi tên ra, khi cái mầu tím làm nổi bật nước da nõn nà thế kia, thì cứ kêu " nàng áo tím" suông thôi cho thơ mộng . 

Nàng áo tím ít khi cười, cứ mơ màng như trái đất này là cõi tiên, mới ngược đời. Như vậy cõi đời cũng hứng thú lắm chớ, sao thiên hạ lại chán đời nhỉ ? 

 

Tôi đưa hộp đựng hoa tới trước mặt nàng áo tím đó. 

Nàng vốn thích thơ, lại cũng biết làm thơ bảo là thơ mới nhưng có vần, thí dụ thơ lục bát, thơ 8 chữ kiểu " Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ" của nhà thơ Thế Lữ, trong bài Hổ nhớ Rừng . 

Nàng áo tím nũng nịu mơ màng như tôi đã thấy trước đây 15 phút, nàng thỏ thẻ : " chị  cho em hoa tím đi, em chỉ thích hoa  mầu tím thôi" . 

Biết rồi, mầu tím thì cũng ba , bảy sắc tím, chứ có phải hễ nói

tím, là rặc một mầu tím Huế đâu. Nhưng tím Huế thì nhiều lý do nổi bật lắm.

Anh sẽ mỉm cười là tại răng hễ nhất cử nhất động điều gì dính dáng tới Huế, là mình lại lập tức lôi ngay nó vô Huế chớ, chẳng hạn mầu tím Huế của áo dài cô " mẹ trẻ" xuất thân từ nữ trung học Gia Long Saigon đã phải chạy hốt hoảng  trong khói lửa chiến tranh 30-4-1975...ở ngay Saigon đó.

Cô mẹ trẻ đã quá nửa trăm năm, mà ngó như 4 chục thôi, thủ thỉ bên tôi khi chúng tôi hạnh ngộ cách đây mấy tháng ở thủ đô tị nạn Bolsa. 

Nàng hỏi tôi là " Chị đang ở với ai ? " . Trời, tôi đang ở với gia đình người con trai cả, còn " em đang ở một mình " ...

 

Bây giờ xã hội tha phương, hiện tượng quý cô " ở một mình " có vẻ như cái model quá rồi. 

Khi tôi mỉm cười bắt chuyện làm quen nơi bàn tiệc : 

" chưa có gia đình chứ hả ? " Nàng áo tím lắc đầu : " Em có 2 cháu chị ạ " . 

Rồi thì té ra, 2 con của nàng áo tím : một trai đã ra trường, đi làm xa, một gái mới vô đại học. 

Nàng áo tím kể tiếp đoạn phim tình cảm, mà chỉ phụ nữ mới cảm thông ngay thôi: " chị biết không, buổi chiều đó, em chở con gái em khi nó ở tuổi 16, lần đầu tiên đi coi phim với mấy đứa bạn nó...

Bạn nó đã đợi ở trong rạp rồi, em cứ tần ngần nhìn theo dáng nó chạy hấp tấp vào rạp...

 Trên đường về nhà, em phải ngừng xe lại trước cửa chợ kia, ngồi khóc ngất. 

 

Anh có đang mỉm cười chuyện ...đờn bà vớ vẩn không? Nghe thì vớ vẩn thế đấy, nhưng quả là một chuỗi buồn tiếp theo...

Cô mẹ trẻ này sợ hãi một tương lai bất chợt đến với con gái cô, một phiên bản cuộc đời mà những người mẹ trẻ không đoán nổi sẽ thế nào với con gái mình. 

Giờ đây con gái đã ở nội trú trong đại học X . Lúc đầu thì mẹ trẻ áo tím nêu trên lo mắc sảng hồn. Sau đành thôi, chẳng lẽ không cho con đi học. 

Bây giờ tới lượt tôi mỉm cười chứ không phải anh, khi tôi thấy nàng mẹ này gần như suốt ngày ở ngoài đường ...

Sau khi suốt ngày ở sở, tan sở đã không về nhà ngay, hay có về cũng chỉ là để tắm rửa, thay giặt vv..., rồi lại ra đường để nào là có mặt nơi hội hè đình đám nào đó, nào thực sự muốn làm thiện nguyện, tránh bị đặt trước những chông gai và bảng cấm của cuộc đời. 

Đời ! Nghe cải lương vậy, nhưng chính là những kịch bản sống động, những cố gắng hay buông suôi vô tình hoặc cố ý của "diễn viên người " mà Thượng Đế đã phân vai cho từ thủa cất lên tiếng khóc  oa oa...

 

Cô bé 16 tuổi con của nàng mẹ trẻ đương nêu, nay đã có thể đi bên mẹ, mà cả 2 diễn viên đời đều tránh cho nhau những thử thách vô bổ, chỉ còn thấy có nhau như bạn thiết thân tình  thôi.  

Có thể cô bé teen xưa, đã là bác sĩ, kỹ sư vv...khác, có một hoàn cảnh riêng tư khác. Nhưng cũng có thể không đạt được những ước mơ nhỏ nhất, hoặc bình thường nhất, như được sống trong một tổ ấm yêu thương. 

Cái cảnh mẹ truyền con nối gia phong ngày nay, đã hiếm thấy nơi diễn chung của trời đất dàn dựng, cha mẹ bây giờ chỉ là những bóng mát tạm thời cho con cái trên hành trình thế kỷ ...nhân sinh cô lẻ...ẩn náu phần nào.

 

Mẹ chồng tôi ngày xưa, đứng ngó đám cháu trai chơi banh, đánh bóng vv..,đã nói : " Chúng vậy, nhưng tội lắm, có đứa sau này nên danh nên giá, nhưng có đứa lại hoang đàng , thất bại đó mi ơi ." 

Tới khi mẹ chồng tôi đứng nhìn đám cháu gái bé thơ nô rỡn, thì bà lại chép miệng : " Bây ơi, chúng vậy mà tội lắm nờ, lớn lên có đứa làm bà này bà nọ, chẳng nghe câu" đờn bà quan tắt " đó à ? Tức là gặp đấng phu quân làm quan, thì lập tức thành bà quan ngay. 

Còn lỡ ra như hạt mưa sa, thì hạt vô chĩnh gạo, hạt ra ngoài đồng con ạ, mi phải thương tụi nó từ bây chừ " . 

 

Trong nỗi bâng khuâng của cuộc đời muôn mặt, đôi khi lầm lỡ, tiếc nuối chuyện này, chuyện nọ ...song không vì thế mà lo buồn phát sảng. 

Bởi quyền phép của đấng hoá công, Thượng Đế đã cho ta những mẫu mã làm người, ta hãy áp dụng đúng vai trò diễn viên của kịch bản, lấy phương châm nhân sinh, nhân đạo, nhân hoà, làm căn bản...sẽ bớt đi nhiều phiền toái ... sẽ cảm thấy bình an trong tâm hồn, cái nhân của bình an trong cuộc sống đấy.

Tôi nói thì " mạnh miệng" vậy,chứ sự thực có an nhiên tự tại như lời bạn bè chúc ở cuối mỗi lá thư rằng hãy tránh xa hệ lụy, để được an bình, hoan ca ...đâu. 

 

Nhưng sáng nay, khi ngắm mấy cánh hoa mầu tím anh tặng trên bài viết của mình, tất nhiên là mình thích lắm rồi.

Ố ô, mà mầu tím chính là mầu thương, sắc nhớ đấy chứ , lòng cứ bâng khuâng ...hờn anh quá, sao anh chưa nói chuyện với mình, trong lúc mình có cả vạn chuyện đang muốn nói với anh ? 

Cái chuyện nôn nghe anh nói là chuyện trời ơi của nước Pháp xa vời, mới xong cuộc bầu cử chức nguyên thủ quốc gia gọi là tổng thống Pháp đó. 

Mình thấy tên ông tổng thống đắc cử phiên âm nôm na như 

" Ma cà rồng" (Macron), và nhân dáng giống một vai diễn trong phim thật xưa, chẳng biết hồi đó anh có thích loại phim này không, ma cà rồng với Christopher Lee, và Peter Cushing, vào cái năm cách đây nửa thế kỷ cơ. 

 

Thì có gì liên hệ tới mầu tím đang đề cập tới đâu? 

Có chứ, vì người đàn ông ma trong một cảnh " ma cà rồng " ánh mắt đã loé lên một sắc tím, đẫm ướt lãng mạn, trên miệng túi áo vét mầu đen lại dắt một bông hoa tím sắc xanh blue, mầu của mặc niệm tình yêu say đắm. 

Anh sẽ thở dài nếu mình nói ra điều đó, vì anh cứ vực mình lên đỉnh trời thanh tịnh, thì mình lại lộn nhào xuống dòng sông khổ lụy triền miên. 

Có lẽ tất cả những người đàn ông đều không muốn gây ra những hoàn cảnh đau lòng cho phụ nữ, vì khi họ gặp những tình huống này, họ đều muốn vượt khỏi "Vũng đam mê " trong lúc phụ nữ thường có ý xa rời người gây cho mình trầm thống khổ đau . 

 

Tôi nói với nàng áo tím: Thế em có biết còn có mầu tím than và mầu tím hồng không? Mầu tím than tối nhất trong các sắc tím, còn mầu tím hồng như bông sen, bông súng ở đầm lầy . 

Mầu tím hoa sim cô quạnh trên đồi, hay mầu tím  hoa hoàng hậu ven sông...đã là những mầu tím thuyết minh cho tình yêu đơn thuần mà vĩnh cửu . 

Riêng tôi đã một lần duy nhất tắm sông dưới gốc cây bằng lăng hoa tím nơi vùng đồi thấp kia.

Bấy giờ sắc chiều cháy đỏ cồn hoang, tiếng con chim núi phiêu lưu bay về, chim đậu trên cây bằng lăng ấy, hoang dã mênh mông, tôi nhảy vụt lên bờ chạy trối chết vì sợ ...

 

Mầu tím mong manh, nhưng mầu tím  cũng cô đọng buồn phiền,  anh có khi nào hỏi : " có bao giờ mặc áo tím không ? " Ôi, mình sẽ trả lời: " chiếc áo dài đầu tiên bố mẹ may cho bằng lụa tơ tím đó,  cũng là chiếc áo cuối cùng mẹ ngắm con ngây thơ non dại tuổi lên mười, từ lâm nguyên Chapa về duyên hải Hải Phòng, rồi mẹ đi mãi ..." 

Tôi ngó nàng áo tím lúc chia tay: 

 

"Mình về áo tím trời sương 

Hoa lê trắng trọn nẻo đường mình qua ..." 

         (Đi Trên Lối Trắng - CMN)

 

Hãy nâng niu gìn giữ tình mẫu tử, để người con còn người mẹ làm vồn liếng ở đời này. 

Còn mình thì ấp ủ tình anh, cho tới khi mây tím phủ cuối trời, thay sắc hoàng hôn về xa thẳm bềnh bồng ...

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 14 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Có vẻ bên trong bức tường hoa giấy đó là một trang trại đồ sộ, khoảng khoát lắm.. .
Thứ Năm, 13 Tháng Chín 201812:01 CH
(HNPD) Nhìn về phía tôi, tôi đang ngắm những đợt sóng trùng trùng điệp điệp từ ngoài khơi đổ vào mạng bờ, sóng dội âm vang...
Thứ Tư, 12 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD)...tôi kể lại chuyện thời thế hệ tôi và xê xích một chút trước hay sau thủa tôi lớn lên, thành thiếu nữ ở Saigon...
Thứ Ba, 11 Tháng Chín 20186:00 SA
Thứ Hai, 10 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Những lời phù chú ma hờn, quỷ ám mê hoặc khách làm thơ, mặc dầu có khi rất mộng, có khi lại rất thực.
Chủ Nhật, 09 Tháng Chín 20186:00 CH
(HNPD) Thành phố nào cũng chẳng phải của mình, nó khiến cho tôi bỗng nhớ cái chỗ ngồi của mình ở nhà,....
Thứ Bảy, 08 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Tôi chưa kịp trả lời, lòng cũng thấy hơi không vui,...
Thứ Sáu, 07 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Đó là gì? Không phải là cái ý thức hệ nó in sâu vào tiềm thức con người đó à?
Thứ Năm, 06 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Buổi đó là ngày cuối cùng tôi thấp thoáng trên đoạn đường 1Km, lối mòn kỷ niệm rồi ...
Thứ Tư, 05 Tháng Chín 20186:00 CH
(HNPD) Cả một khung trời dĩ vãng...mọi người vẫn đang còn hiện diện, là lúc cân đồ HO ra đi tị nạn cách đây 1/4 thế kỷ, không phải bây giờ...Đã thấy nhiều mất mát...