VẪN NGHE ÂM HƯỞNG... - CAO MỴ NHÂN

Thứ Hai, 18 Tháng Sáu 20186:00 SA(Xem: 1610)
VẪN NGHE ÂM HƯỞNG... - CAO MỴ NHÂN
     636647810718240993zzzzz

   VẪN NGHE ÂM HƯỞNG...   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Viết chuyện hằng ngày có cái thú là được viết liên tục, theo thời gian, được viết tha hồ, theo không gian, như " Mỗi Ngày Một Chuyện " ở hnpd.com và hnpd.net...

Tôi không dám viết hoa HNPD, vì sắp sửa tiết lộ việc nhà . 

Ố ô, việc nhà HNPD thì vô cùng, vô tận từ nay cho tới khi trái đất vỡ tung ra ấy chứ. 

Lâu quá, tôi mới gặp lại Nhị Ca Lính Dù. Hồi mới đến "Sân chơi dành cho Lính", do quan Đồ Ngu chủ xướng, bấy giờ tôi chưa hề đặt ngón tay trên bàn phím, tôi cứ phải bám chặt ông Lính Dù, để ông ta bấm máy computer "viễn liên" thu nhận mấy bài thơ lẻ cho mình được đăng bài trên diễn đàn . 

Sau quan Đồ Ngu chủ biên, có lẽ nhiều đời xưa, ông đồ ấy mắc nợ "thân hữu" với tôi, nên quan Đồ Ngu lại tần ngần call, nói điều "Thôi đến Cõi Người Ta đi, tôi mở mục đó cho cao mỵ nhân" , như thế tôi không phải lang thang tới Quán Bên Đường của quan 6 hiện hành nữa. 

 

Thế thì tôi "thích quá" chứ, viết lách mà được phổ biền đều chi, còn gì vui hơn. 

Nhưng tôi vẫn ngán cái điều là mình quê hết nói, có biết ipad, laptop vv...xử dụng thế nào, mà đòi làm cộng tác viên với báo mạng. E mình bạt mạng thôi. 

Tôi "lắp bắp" trả lời quan Đồ Ngu rằng: 

"Chao ôi, nếu mà tôi biết được cách gởi bài thì vui sướng biết mấy..."

Chủ biên ... tôi ngạc nhiên: "Chớ lâu nay gởi bài cách nào?" 

Tôi bèn kể khổ, than buồn rằng: 

"Trên đời, người viết thủa nay, chỉ việc bấm nút bài vở, là chữ nghĩa đã bung ra bốn phương trời rồi. Còn tôi, tất nhiên muốn có bài trên mạng, tôi phải thuộc làu những lời năn nỉ, để văn thi sĩ bạn nhận những tờ rời viết tay của tôi, biến hoá cho lên net." 

Càng nói tôi càng mắc cở lạc hậu quá . 

Chủ biên ...tôi, quan Đồ Ngu, chính là một ông Đồ "Sáng rỡ" như mấy ý kiến trong mục "Bàn ra Tán vào" nhận định ông " chẳng hề giống như danh xưng, mà khôn ơi là khôn , thí dụ ông lý luận trong bài Chiếc Lá Huyền Mơ kia, kỹ càng, vững vàng, đầy khí thế đấu tranh. 

Còn tôi đây là Lính, vẫn phải nói tránh đi, Lá Huyền Mơ, chứ ông thì ngại ngùng gì, ông bảo " đó là tên lá trong sổ bộ của trời đất lúc khai thiên lập địa ..." 

 

Hôm nay nhắc lại chuyện này, là nhớ giai đoạn gặp Nhị Ca Lính Dù mà bỗng khá lâu nay tôi quên bẵng bút hiệu ông ta, một huynh đệ chi binh "chức sắc" của ...tôi. 

Thế rồi, đứng trước tình trạng tiến thoái lưỡng nan, quan chủ biên đã mở lời chiêu binh tôi về báo ...mệnh ( người bắc xưa kêu mệnh là mạng trong nam vậy ), giờ chẳng lẽ ông bye bye kín đáo kiểu xã giao nơi bất cứ một cơ quan hãng xưởng nào, 

rằng thì là: 

"Biết vậy được rồi, khi nào hanh thông phương tiện post, thì chúng ta gặp lại nhau". 

Song không, quan Đồ Ngu đã từng cầm ít nhất là "trên nửa ngàn binh mã" trong tay, đã từng vào sinh ra tử chốn biên phòng, ông không tâm lý chiến được binh lính thì làm sao tiến quân chứ, nên một lần nữa tôi ngưỡng mộ ông, ông thản nhiên nói : 

"Không sao, tôi sẽ nhờ ông Lính Dù lo việc này, chỉ cần viết đúng đường lối, chủ trương của một câu lạc bộ dành cho các chiến hữu QL/VNCH, vì chúng ta cần có nơi cho anh em đến chuyện trò, nhắc lại kỷ niệm chiến trường xưa vv... " 

 

Ôi nghe sao hợp lý quá, sao mã thượng quá, Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, Tư Lệnh Sư đoàn 18 BB / VNCH, Tư Lệnh mặt trận An Lộc, còn gọi Người hùng An Lộc, cuối cùng chặn địch ở Long Khánh để bảo vệ thủ đô VNCH, là đô thành Saigon Chợ Lớn cuối 4/1975. Kia kìa, ông mong ước:

Sau 17 năm tù cải tạo, tới Mỹ, ông muốn có một đại hội Toàn Quân, để các chiến hữu VNCH tái ngộ, hàn huyên .

Thiếu Tướng Lê Minh Đảo đã làm, và chỉ làm được một lần mời gọi anh em chiến sĩ VNCH về dự Đại Hội Toàn Quân tại Anaheim Convention Center, Nam California, vào ngày 26 - 9 - 2003 với tổng số hơn 10,000 (hơn mười ngàn) chiến sĩ VNCH từ các nơi trên thế giới về gặp lại anh em cùng đơn vị , cũng để coi xem ai còn ai mất sau 28 năm tan hàng tức tưởi . 

 

 Đại Hội Toàn Quân mùa thu năm 2003 ở Nam California vô cùng cảm động, vui sướng vì anh em gặp lại nhau trong nước mắt tràn trề. 

Sau đó phân tung, phân tán ...tuy có nhiều nơi, nhiều phen, nhiều chiến hữu VNCH tái lập, nhưng tiếng vang có vẻ khiêm tốn từ từ ...

Tới nay thì, đôi khi tôi cứ phải nhớ lại cảnh quân đi lớp lớp trong ngày Hội Thao quý hiếm cách nay đúng 15 năm, một thế hệ đông phương ( tây phương họ tính thế hệ 35 năm ), bằng thời gian Kim Kiều cách trở gían nan mà thi hào Nguyễn Du đã viết nên tuyệt tác Đoạn Trường Tân Thanh lưu danh cho hậu thế, chưa có dịp tổ chức đại hội lại nữa. 

 

Cũng thời gian đó, 2003, HNPD ra đời . Tính tới nay, người lính trẻ trên sa trường Tin Học đúng 15 tuổi. 

Nay chủ biên ...tôi thu nhỏ chiến trường các miền  chiến trận, trên phòng tuyến truyền thông, để ổn cố tinh thần Quốc Gia, thì còn gì thiện chí và dũng cảm hơn. 

Đó là bất cứ huynh đệ chi binh ở cấp bậc nào, quân binh chủng nào thuộc QL/VNCH cũng có thề tiếp tục chiến đấu bằng ngòi bút.

 Vì , vẫn nghe âm hưởng đâu đây, tiếng súng của một thời trận mạc , như một lời nguyền trước hồn thiêng sông núi Quốc Gia Việt Nam. 

Tôi đã hiện diện ở đây, sân chơi dành cho Lính, Câu Lạc Bộ Quân Nhân các cấp. haingoaiphiemdam.com    

haingoaiphiemdam.net từ đó, buổi gặp đầu tiên # 10/2015. tới nay, đi bên cạnh BBT, và Nhị Ca Lính Dù thân thiện trong viết lách thơ văn hằng ngày không mệt mỏi. 

Đúng ra làm thơ và kể lể dăm ba chuyện phiếm cho vui thôi, thì gọi là tôi chưa cảm thấy chán mới đúng, chứ mệt mỏi gì đâu. 

 

Nếu ai có hỏi vì sao tôi gắn bó với sân chơi huynh đệ chi binh HNPD, tôi sẽ trả lời rất chính xác với lòng tôi, là chỉ một câu nói của quan Đồ Ngu, nhà văn Nguyễn Trọng Hoàn chủ biên 2 báo mạng nêu trên, câu nói hàm chứa tất cả tinh thần của một người lính, một sĩ quan tác chiến lỗi lạc của QL/VNCH, là lời kết thúc buổi điện đàm hôm đó, quan Đồ Ngu khẳng định : 

"Vậy đã không nhận thì thôi, lúc nào cũng vậy, nhận thì phải giữ kỷ luật". 

Thú thiệt với quý vị, lâu lắm tôi mới được nghe lại ngôn ngữ của một khách chinh yên hào phóng mà vẫn trong nguyên tắc chiến trường, đạo lý quân cơ: " phải giữ kỷ luật " . 

Ngay sau đó , tôi đã viết bài: Con đường ngắn nhất dẫn đến thành công là kỷ luật. 

Thế nên, tôi vẫn tôn sùng kỷ luật trong mỗi phạm trù riêng của sự việc . 

Nhị ca Lính Dù cũng một phần giúp tôi đi vào nguyên tắc ấy, cũng trong mọi vấn đề yêu mến chữ nghĩa từ viết tay sang máy móc, giúp tôi thêm chút  vững vàng bấy nay .

 

          CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 04 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Chị đưa tôi ra cửa, đứng nhìn theo, tôi phải đi thật nhanh, vô xe, ngồi vững vàng rồi nhìn lại chị.
Thứ Hai, 03 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng, nghĩ cho kỹ, tôi quên nhiều là bởi vì tôi nhớ lắm thứ chồng chất lên nhau...
Chủ Nhật, 02 Tháng Chín 20189:40 SA
(HNPD) Nghe ông nói thì thật dễ, nhưng suy ra khó vô cùng, nội cái sự kiện, phải hoàn toàn thư giãn, mới đến với cỏ cây hoa lá...
Thứ Bảy, 01 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Người ta vẫn nói "nàng thơ", chứ có ai nói "gã thơ, mụ thơ" bao giờ.
Thứ Bảy, 01 Tháng Chín 20186:00 SA
(HNPD) Sau thời gian lao lý, những bạn tù đã mỗi kẻ mỗi phương,
Thứ Sáu, 31 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Qua sự kiện đó, có phải tử vi có cái cung "Thiên di" không?
Thứ Năm, 30 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Ba, 28 Tháng Tám 20186:00 CH
Thứ Hai, 27 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Thế là ni sư ngó thử xem tôi buồn chán thế nào, còn bà bạn tôi thì truyện trò với bà khách Mỹ của ni sư.
Chủ Nhật, 26 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Tất cả những ngôi nhà trên vòng đồi ấy đều nhìn ra biển, hoá cho nên không muốn thấy biển cũng không được.