TRONG CUỐN SÁCH - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 12 Tháng Sáu 20186:00 SA(Xem: 320)
TRONG CUỐN SÁCH - CAO MỴ NHÂN
   636641858094785373zzzzxxxx

TRONG CUỐN SÁCH  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Trong một cuốn sách mà tôi đọc được ở chỗ kia, khi tôi đang ngồi đợi anh, dù chẳng hẹn hò...

Anh cười phát sặc, hỏi mình : " Đang đọc truyện gì đó, không bắt đền tui chớ, có hẹn nhau mô, răng cứ chờ tui hoài rứa?  

Rồi, sẽ suốt trăm năm, chúng mình chẳng hề dặn dò nhau một lời, sao mình ngồi đợi quên cả ngày tháng, và chờ giờ kết thúc cuộc tình thơ mơ mộng, mong manh. 

Biết thế, nhưng sao anh với mình có vẻ như cùng đợi...

 

Mình cho anh biết cuốn truyện này của một tác giả ngoại quốc, hình như đã được dựng thành phim. 

Truyện mô tả một thanh niên đã tự buồn, tự khổ vì nhận diện ra thanh niên đó, không thích hợp với thời đại đang sống, mà lúc đầu thanh niên đó nghĩ cuộc sống chung quanh không thích hợp với chàng ta ...

Anh trầm tư, xem mình định nói gì, hay muốn gài điều gì vào sự liên hệ giữa anh với mình. 

Mình lắc đầu, giữa anh với mình chẳng có điều gì mâu thuẫn cả. 

Chưa kể sự liên hệ của mình với anh rất hài hoà, csvn gọi là tâm đắc, mình ghét cái tiếng " tâm đắc", nó là sự đảo lộn của 2 chữ " được lòng ", thì sao không nói thẳng ra 

"được lòng", vừa trong sáng, vừa chính xác  ? 

 

Nhân vật thanh niên trong cuốn sách truyện ấy bực mình quá, đã mấy lần muốn huỷ hoại thân xác, nhưng chàng ta, thanh niên trong truyện lại rất tôn sùng Thượng Đế, không muốn từ chối công ơn Thượng Đế đã tạo dựng ra mình, nên vẫn hiện diện trong cuộc đời mà thanh niên ấy ghét cay, ghét đắng.

Đó là cuốn tiểu thuyết "luận đề" về cuộc sống, nó, cuốn sách bị thanh niên dằn vặt trong mọi lúc khác nhau, cả khi ăn lẫn lúc vào giấc ngủ ...

Mẹ chàng ta bảo rằng: " Con hãy không nghĩ tới, dứt khoát không để tâm vào nó nữa, một thời gian con sẽ quên thôi."  

Đúng rồi, không nghĩ tới, sẽ quên thôi. 

 

Nhưng thanh niên không thể không nghĩ tới sự hiện diện của mình trong cuộc sống, vì thanh niên  vẫn sinh hoạt kiểu tối thiểu nhất, là ăn uống vv...để duy trì cuộc sống...bình thường như mọi người. 

Đồng thời với sự việc nêu trên, thì chàng ta bắt đầu hư hao sức khoẻ, tâm tình khó chịu, ngay với mẹ cậu, thanh niên nói : 

" Tại mẹ sanh ra con, lẽ ra mẹ đừng sanh ra con thì không có hoàn cảnh này, con rất tiếc là để mẹ phải buồn, con muốn hoàn toàn không có mặt, để mẹ không phải yêu thương." 

Người mẹ " tiếu lâm " không kém, cười nụ : 

" Con an tâm đi, từ nay chúng mình không liên quan nhau nữa, lỡ có ở chung một nhà, cũng coi như xa lạ..." 

 

Anh lặng lẽ hỏi mình : " Thế Bạn muốn thế nào ? " 

Chẳng lẽ mình trả lời như thanh niên nêu trên, một thứ khùng trí thức : 

" Muốn mình không có anh, để không phải si cuồng mê đắm, vì chung quanh không phải của mình, mà anh lại là một nhân tố thiết thực của chung quanh, đám đông, thời đại" .

Ố ô, mình đâu dại thế, mà không phải là dại nữa. Mình là người quanh quẩn trong đám đông, mình thích cái xã hội chung quanh kìa, không hề chán ghét như thanh niên sầu tư hận đời nơi truyện kể, mình lại còn hăm hở, chan hoà sống giữa thiên hạ vv...

Thế có phải mình đã kéo anh ra khỏi đám đông, như con trăn gió ở rừng Phú Quốc xưa, hồi ba mình đi thành lập phi trường Dương Đông từ vài năm sau cuộc di cư 1954. 

Mình hết hồn khi thấy con trăn quấn chặt một thân cây, tới chán nó mới rời thân cây, rồi quất vô sâu thẳm đồng hoang. 

Anh cười : " Đó thấy chưa, đừng đổ hô cho tui nha, tui thánh thiện đến tận cùng bằng số ..."

Anh như thân cây cao ngất từng xanh, đôi khi mình chỉ là con rắn nước, lặng lẽ bò lên bờ, loanh quanh gốc cây,  trời khô hạn quá, lại quay về thuỷ cung lạnh lẽo, chơi vơi...

 

Thượng Đế quyền phép tối cao, ngài đã sinh ra muôn muôn vàn vàn sinh linh, nhưng không có nghĩa là kẻ trọng, người khinh, để khiến phải ưu tư, ẩn ức, từ chối cuộc sinh tồn mà Thượng Đế đã an bài cho mỗi phần số cuộc đời. 

Tha thiết với cuộc đời, lẽ sống quá, đôi khi cũng khiến chúng bạn xem thường, cho là mình dễ dãi chấp nhận.

Mình cảm thấy buồn cười chi lạ, xưa đã làm công tác xã hội ở 1/4 lãnh thổ miền nam , không trải lòng ra... thì làm sao giúp đỡ ai được . Song cũng đừng thái quá thân tình, lại mang hoạ vào thân ... 

Anh sắp đi xa rồi, con trăn gió vô hình,  nó sẽ cuốn không gian lại, nghe hơi thở nóng một hồi, rồi tự quất về đâu...

Kiếp đời này, rồi kiếp đời khác ...chàng thanh niên trong cuốn 

sách, không thả mình vào mùa xuân tuổi trẻ, không cảm nhận những yêu thương của nhân thế, thì dẫu có từ chối kiếp nhân sinh này, cũng chẳng vui tươi hân hoan gì nơi cõi đời khác được ...

Nên chi đối với mình, tất cả sự việc cứ để xẩy ra, cho dẫu là con trăn gió cuốn mình trong không gian, mê đắm nhiệt tình, rồi cũng phải bỏ đi nơi khác, vì nó, con trăn, cũng có lúc nó phải thả dài thân xác nghỉ ngơi, chuẩn bị cho cuộc lột xác hay chết đi ... như bất cứ một sinh vật nào ... 

           

              CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 16 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Hội An, tuy nhỏ, nhưng là một thành phố đặc biệt, mang dáng vẻ Tàu, Nhật và ...hiện đại, tức là VN, ...
Thứ Tư, 15 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Tức là cái giờ tờ mờ sáng cho tới trễ hơn, đang còn ngái ngủ của những con mèo đi hoang trở về nhà
Thứ Ba, 14 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Hai, 13 Tháng Tám 20186:00 SA
Chủ Nhật, 12 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Bảy, 11 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Chẳng biết quan đồ có ...vui không, nhưng tôi thấy ông ta rất quan tâm tới bốn phương đào lý, mà trong đó may mắn cũng có ...tôi.
Thứ Sáu, 10 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Năm, 09 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Lúc xe lên đèo, thì phải gọi là đèo, chứ "dốc" chỉ là những đoạn đường ngắn treo lên tuỳ theo độ cao của núi đồi... .
Thứ Tư, 08 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Tư, 08 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Có phải đám mây kia vừa nhìn giống như hình ảnh con chó ngồi, thoắt mây tan bay lững lờ . .. Cứ thế và cứ thế ..