BẠN THIẾU THỜI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 16 Tháng Năm 20186:00 SA(Xem: 125)
BẠN THIẾU THỜI - CAO MỴ NHÂN
636617675723748430zzzz1111

BẠN THIẾU THỜI   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Khi nói tới số mệnh thì ...chịu thôi, dù "anh" là đại tướng hay anh chỉ là thượng sĩ, cái lý do tôi chưa xin phép kêu "anh"...tổng quát này, thật có lỗi với vị đại tướng, còn anh thượng sĩ thì rất OK chứ hả, vì chúng ta đều muốn quân đội VNCH lúc nào cũng trẻ, cũng khỏe. 

Không phải huynh đệ chi binh mong trẻ để ba lơn đâu, mà mong trẻ để chúng ta còn sức khỏe, xây dựng lại những thiếu sót trên hành trình cuộc đời chưa làm xong vậy. 

Thế quý vị không nghe bài hát " Huynh đệ chi binh "à ? Chính vì tôi nghe bài ấy, có 2 danh xưng: Đại tướng và Thượng sĩ, mà tôi cao hứng viết đấy. 

 

Trong bài viết "Đôi bạn", cách đây nhiều năm, tôi kể lại  chuyện tôi làm việc dưới thời Trung Tướng  Nguyễn Chánh Thi Tư lệnh QĐI/QKI. 

Nhân một buổi chiều thứ bảy, tôi và chị phụ tá phải đến tư dinh Trung Tướng để ký Sự Vụ Lệnh đi Huế hôm sau. 

Khi chúng tôi đến Tư dinh Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi, số 8 đường Hoàng Hoa Thám, Đà Nẵng, chúng tôi thấy Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi đang tiếp một vị khách dân sự , ngay tại bàn ăn. 

Chúng tôi đang lấp ló ngoài cửa lớn, Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi nói to: "Vô đi". vị khách kia đứng dậy, vẻ hơi khúm núm: 

"Thưa Trung Tướng, tôi về ạ" 

 Tư lệnh của chúng tôi cười hà hà, ông ngoắc tay, chỉ cái ghế vị khách vừa đứng dậy: 

"Đâu được, ông ngồi lại đi, tôi với ông chưa nói xong chuyện mà, 2 cô xã hội tìm tôi có chuyện gì?" 

Chúng tôi chưa biết nói sao, Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi đã tiếp luôn, tay chỉ vào vị khách đương nêu: 

Tôi, Trung Tướng Thi, giới thiệu 2 cô, đây là Thượng sĩ Bạc, Trưởng ban Quân nhạc Sư Đoàn 2 Bộ binh, sắp về Quân Đoàn I, ông ấy là bạn... chăn trâu của tôi đó nghe. 

 Chúng tôi chả biết nói sao, vị khách mà Trung Tướng vừa nói thì cứ cười ...bẽn lẽn: 

Trung Tướng nói đùa đó các cô, Trung Tướng xưa ở cùng làng với chúng tôi thôi, ông học rồi đi lính sớm, trâu với bò gì. 

Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi chưa tắt nụ cười: " Tôi nói thế để các cô ấy biết ông, Thượng Sĩ Bạc, và tôi là bạn từ hồi nhỏ ..." 

Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi càng nói, Thượng sĩ Bạc càng ngại ngùng, ông có cảm giác như có lỗi, là bạn hàn vi thủa nào, thời thơ ấu vv...đã đi tìm thăm bạn cũ đang ở địa vị cao. 

Ý tôi muốn nói là, ai được sinh ra đời cũng có cái phần riêng  của Thượng Đế trao cho rồi .

 

Sự vụ lệnh ký xong, chúng tôi xin phép ra về, để kịp cho chuyến đi thăm A Shaw ngày mai. 

Chị phụ tá tôi cứ băn khoăn 2 điều: 

1/ Hai đứa bé một trai, một gái, con của Trung Tướng Nguyễn

     Chánh Thi cứ đứng nhìn theo chúng tôi, chắc chúng buồn 

     lắm. Bấy giờ chúng độ quanh 10 tuổi. 

    Phu nhân Trung Tướng đã bước ra khỏi cuộc đời tướng,            

    Khi tướng bấy giờ là đại tá, ông chống đối Tổng Thống Ngô 

    Đình Diệm ngày 11/11/1960, phải qua Campuchia lánh nạn . 

    Sau 1/11/1963, Quân Đội VNCH làm " cách mạng ", Trung 

    Tướng Thi mới trở về. 

2 / Có lên cấp, thăng chức gì cũng phải tuỳ theo khả năng, 

kiến thức vv...chứ đâu vì chuyện quen biết mà đưa ngang kỷ 

     luật, quyền lợi được .

Vài tháng sau thì Thượng sĩ Bạc do quá thâm niên, ông được thăng chuẩn uý, là theo tiêu chuẩn tại chức Trưởng Ban Quân nhạc cấp Quân Đoàn, chứ không phải là bạn thiếu thời của vị tướng Tư Lệnh mà được vinh thăng đâu. 

 

Thế rồi thì Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi rời chức Tư Lệnh QĐI/QKI, đi Mỹ chữa bịnh do đề nghị của quý tướng lãnh VNCH. 

Chuẩn uý Bạc vẫn ở chức Trưởng Ban Quân Nhạc, nhưng ít lâu sau thì ông thực sự già, ông đã giải ngũ, về quê xưa ngoài xa Quảng Trị. 

Trước khi rời hẳn Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI, người lính già đi thăm một vòng bạn lính thân quen trong doanh trại Nguyễn Tri Phương.

Sân cờ mà mỗi sáng thứ hai đầu tuần, cả Bộ Tham Mưu ra làm lễ thượng kỳ, thì ban quân nhạc lại tấu khúc quân hành, toán hầu kỳ lại nghiêm trang đến nghẹt thở, thao diễn từ đại đội Tổng Hành Dinh tiến lên vũ đình trường . 

Buổi cuối, ông đeo cái ba lô, nhưng mặc đồ dân sự, đúng bộ đồ mà  chúng tôi gặp " thượng sĩ Bạc " nơi tư dinh Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi  hôm nào. 

Chuẩn uý Bạc cười chất phác như một nông dân, tôi không biết trong lòng vị chuẩn uý bình dân này đang nghĩ gì, bởi vì chắc chắn ông không nghĩ gì cả, ông đã rời khỏi đại tộc KaKi cùng nụ cười đơn giản nhất của cuộc đời lính về hưu ...

             

            CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Song hình như cái điều cuối cùng cụ Quách Tấn muốn nói cho tôi hiểu ý cụ, lại chẳng nơi ngưỡng cửa Đường Thi, thay vì cụ đang hướng dẫn cho hằng loạt quý vị muốn chơi thơ Đường từ
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...
Thứ Ba, 15 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Người Mẹ trong thơ Phùng Quán bình sinh là bậc mẹ hiền đúng nghĩa, có thể bà rau cháo tương
Thứ Hai, 14 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Tự mình xướng họa không cô đơn đâu, mà chính là sự thanh vị tao nhã .
Chủ Nhật, 13 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chị em tôi phải ở với bố, hơn mẹ tôi vài tuổi, như vậy là mới trung niên mà bố mẹ tôi đã mang nỗi buồn tử biệt rồi.
Thứ Bảy, 12 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cuộc trùng phùng tuy buồn khổ, nhưng không thể nói chúng tôi không mong chờ gặp lại cha mẹ, chồng con, anh chị em vv...