TRỜI ĐÃ SÁNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 27 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2875)
TRỜI ĐÃ SÁNG - CAO MỴ NHÂN
           636602772596284335zzzzxxxxx

      TRỜI ĐÃ SÁNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Mới 3.30 am, mình đã thức dậy rồi, thế giới đêm đang thầm lặng chuyển giao cho hoàn vũ ngày, một cách buồn vui lẫn lộn, mà với tôi buổi rất sớm này, thời điểm này, có lẽ tôi nhớ anh nhiều nhất.

Đúng, thời điểm chuyển dịch rất vắng vẻ hoan ca trong lòng, nhưng lại là mùa xuân của cuộc đời.

Bởi vì chỉ có ai sau một đêm không cảm thấy nặng nề  vì những lo âu, bon chen ...mới có cách nhìn thâu tóm bao la trước mặt, trong nỗi cô đơn thầm kín của một chứng nhân tình cờ trước quyền phép Thượng Đế đã và đang tiếp tục khai sáng thế gian. 

 

Chắc là anh đã vào giấc ngủ, hay đang sắp xếp công việc để đi ngủ, sau một hành trình dài đọc và suy nghĩ, rồi sắp xếp tin tức để phổ biến bốn phương cái chân lý sống ở đời. 

Ở đời à? Đọc tới đây, anh sẽ mỉm cười một mình trong đêm chưa hết, và ngày chưa thực sự về.

Mình gọi anh là người không tự nguyện mà vẫn như là bắt buộc, nói theo văn chương, còn nôm na là ngó ngàng công việc đang theo đuổi giai đoạn này, ít nhiều trên đường trường trước mặt. 

Mình định mở đầu câu chuyện bằng 2 chữ "Anh ôi!"

để như sắp đặt nặng vấn đề " nếu mộng không thành thì sao ? " ôi, nghe cải lương quá, nhưng quả là ...cải lương thật, nếu mình đùa cợt thế, trong lúc  mình vừa bắt gặp một dạng bản cuộc đời. 

 

Phải nói là đúng nghĩa một biểu tượng cho quyền phép của Thượng Đế, để ít nhất nếu không phải với ai, thì chỉ với tôi thôi, gần như 8/10 người hôm qua, tình cờ có chung một nhận định về sự mất mát to lớn của những người hiện diện ở thủ đô tị nạn Bolsa, của thực thể người Việt lưu vong lâu nay. 

1/ Là nỗi buồn chung ngày 30/4 hằng năm, với cái 

   lý lịch tị nạn khó phai mờ của dân chúng miền 

   Nam VN, hay là những người sống dưới chế độ VIỆT NAM CỘNG HOÀ từ 1954 tới nay. 

Tôi tưởng là tôi loay hoay trong ý nghĩ đó, sớm ra, tôi lại tình cờ nhận được 2 tin thư: 

Bức tranh " đàn gà " của anh tặng tôi, đánh giá niềm vui ấm áp của bất cứ ai, của bất cứ gia đình nào, bất cứ xã hội nào, lấy hạnh phúc gia đình là chính, mà lỡ ra phải thất thoát một ai, thì buồn lắm . 

2/ Là nỗi buồn riêng trước sự ra đi, hay là mất mát một "nhân sĩ" mà tôi vừa tìm thấy trong thư bạn trẻ tên Lưu Anh Tuấn, bạn ấy đã muốn dành tặng cho người chị: cố trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn.

Người được gia đình và thành phần các thân hữu, chiến hữu trong mọi lãnh vực, tổ chức tang lễ thật long trọng ngày 29/4/2017 tại thủ đô tị nạn Bolsa.

Nơi hằng năm dân Việt tị nạn cộng sản vẫn liên tục tổ chức các buổi lễ tưởng niệm thuyền nhân, bộ nhân tại đài Tưởng niệm, ở nghĩa trang rộng lớn Peek family' s funeral Westminster Orange county CA .  

Sinh hoạt 11 năm sau cùng của trung tá Nữ Quân Nhân Nguyễn Thị Hạnh Nhơn (1927-2017) dành cho các thương bệnh binh và cô nhi quả phụ tử sĩ VNCH. 

Với hàng vạn gia đình thương phế binh VNCH, đã được bà chăm sóc từng hồ sơ, trợ cấp khiêm tốn hằng năm cho họ, để nói lên lòng " CÁM ƠN ANH" những người đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước vì lý tưởng quốc gia tự do. 

 

Thượng Đế đã sanh ra ta, lại cho ta cái quyền lựa chọn những thử thách cuộc sống. 

Tại sao ta không sống trong tự do no ấm, mà phải phiêu lưu trên con đường đi không bao giờ tới đích chứ . 

Tại sao ta không sinh hoạt đằm thắm như cảnh tượng những bầy gà yên ấm, hân hoan dưới nắng mai rực rỡ chan hoà tình nghĩa, mà lại hoá thân thành cú, thành quạ lúc nào cũng soi mói nỗi khổ đau, cùng cực ở đời . 

 

Trời sắp sửa sáng rồi, bức tranh "đàn gà hạnh phúc" vẫn ở trước mặt tôi, anh có biết rằng mình đã mất mẹ ngay từ khi còn rất bé không? 

Trong bức tranh đàn gà dưới nắng tươi kia, anh có biết người bố của mình mới 42 tuổi, với một đàn con, mà đứa lớn nhất còn mấy năm nữa mới tới 20, là chị cả của mình, và mình là út trong cái đàn gà tội nghiệp đó. 

Cảnh tượng trước mặt mình sui khiến mình suy nghĩ thủa xa xưa, buổi chiều vừa chấm dứt, mẹ mình đã đưa tay lên chới với trong không gian, chào đàn gà ở lại thế gian là gia đình buồn khổ của bố mình. 

Rồi chỉ trong đêm cuối cùng đó thôi, người bố sầu thương đã một mình đi lo tang đám.

Người chị còn tuổi teen của mình, phải phụ bố lo phần chỉnh trang thân xác cho mẹ.

Sáng sớm hôm sau, chiếc xe tang mầu đen có 2 con ngựa phủ tang đen tìm tới tận nhà, tất nhiên mọi sự đã hoàn tất trong đêm, đàn gà con mất mẹ chúng tôi đã líu ríu theo bố đi lặng lẽ sau xe tang ra ngoài nghĩa địa, ở Hải Phòng, trước khi di cư vài năm. 

 

Bây giờ thời đại văn minh tân tiến, nhưng ngôi nhà cuối cùng của người quá vãng vẫn là chiếc quan tài thõng thượt mà thôi . 

Có đẹp thêm, cũng vẫn là cỗ sự lạnh lùng, cô lẻ . 

Chẳng ai chia xẻ được nỗi đau, niềm tủi phận của kiếp người. Chỉ có chênh lệch cái kiếp người đó là đáng suy tư, mẹ tôi đúng nghĩa "thất lộc "năm bà 40 tuổi, vị nhân sĩ lừng danh trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn "mãn phần " cũng đúng nghĩa, khi đã hồng tang 90 mùa trăng xuân vàng rực rỡ . 

Có nghĩa gì với chúng ta hôm nay, mọi bất trắc bủa vây. Trong hoàn cảnh nào vẫn có sự ưu tư, phiền muộn ...

Anh cũng thực sự biết điều đó. Nhưng anh quay mặt cho mình viết đoạn kết này, trong một bài "cải lương" với dòng nước mắt đang ướt nhoà ...đời là bể khổ . 

Trời đã sáng ...

 

         CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...
Thứ Tư, 16 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Không phải huynh đệ chi binh mong trẻ để ba lơn đâu, mà mong trẻ để chúng ta còn sức khỏe, xây dựng lại những thiếu sót trên hành trình cuộc đời chưa làm xong vậy.
Thứ Ba, 15 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Người Mẹ trong thơ Phùng Quán bình sinh là bậc mẹ hiền đúng nghĩa, có thể bà rau cháo tương