TỜ LỊCH BUỒN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Hai, 23 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2131)
TỜ LỊCH BUỒN - CAO MỴ NHÂN
         636600356138088102ZZZZZAAA

      TỜ LỊCH BUỒN   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đã hai năm nay mình định nói với anh về một tờ lịch buồn. Tờ lịch này luôn xuất hiện trên hệ thống điện báo  haingoaiphiemdam. com và haingoaiphiemdam.net vào mỗi dịp tháng tư đen của đất nước VN. 

Năm nay cũng vậy, tờ lịch buồn đó lại xuất hiện ít hôm nay rồi, nơi góc trái, phía trên cùng, của ngày 30 tháng 4 năm 1975, có bức hình một thiếu nữ, hay thiếu phụ VN, mặc áo dài trắng, tóc đen thả xuống chấm vai, 

gương mặt rất buồn . 

 

Tôi không nghĩ là gương mặt thiếu nữ, bởi vì thiếu nữ không thể buồn đến trọn vẹn thế được, mà phải là chân dung một thiếu phụ rất trẻ, là vợ của một lính chiến VNCH. 

Từ đây tôi sẽ kể quý vị nghe, rằng đó chính là chân dung người vợ lính VNCH thật. Không có dung nhan nào đầy đủ, trọn vẹn nỗi buồn cực kỳ phá sản nguồn vui bình dị của một phụ nữ có chồng là lính chiến vừa bị buông súng, vất bỏ niềm tin yêu chính nghĩa Quốc gia, anh ta hay ông ta cũng còn rất trẻ đối với tương lai. 

Quý vị cứ tưởng tượng đi, kể từ trên xuống dưới, theo kiểu hệ thống quân giai của đại tộc KaKi tôi, 5 vị phu nhân của 5 vị tướng đã tuẫn tiết theo cách tự xử mình : 

 

Thiếu tướng Phạm Văn Phú (1928 -1975 ) 

Tư lệnh QĐ2 /QK2 

 

Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam ( 1927 - 1975 ) 

Tư lệnh QĐ4/ QK4 

 

Chuẩn tướng Lê Văn Hưng (.        - 1975) 

Tư Lệnh Phó QĐ4/ QK 4 . 

 

Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ ( 1933 - 1975 ) 

Tư lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh  

 

Chuẩn tướng Trần Văn Hai ( 1925 - 1975 )

Tư lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh 

 

Kế tới các vị sĩ quan cấp tá, cấp uý, hạ sĩ quan, binh sĩ...đã cá nhân tự sát, hay tập thể tự sát một cách anh hùng, ôm theo lý tưởng chiến đấu bảo vệ Quốc gia chân chính đã bị tước đoạt. 

 

Hình ảnh toán lính trận đứng vòng quanh một chiếc bàn chất đầy bia chai, sau khi tất cả đã rút hết hầu bao ra chung góp tiền trả chủ quán, mang bàn rượu khốn khổ ra mé đường, khuyến cáo khách vãng lai rời xa...

 

Rồi, tất cả tay cầm lựu đạn mở chốt, uống chất liệu 

" tuý ngoạ sa trường " cất cao lời hát Quốc ca, im lặng một phút mặc niệm cho linh hồn thể xác sẽ rời cõi thế ...

Đoạn, một, hai, ba ...tung lựu đạn ra trước mặt, đón nhận cái chết bi hùng, bất tử trên quê hương ngày 30-4-1975  thảm khốc đó . 

Máu đã đổ lênh láng, thịt đã rơi tơi tả ...

Người dân quanh đấy, nơi xa lộ Thủ Đức, cửa ngõ vào Đô thành Saigon Chợ Lớn, trước cuộc tử biệt khủng khiếp đau thương nêu trên, đã  chết lịm vì cảnh tượng chưa từng thấy trong lịch sử VN. 

Chính người dân nơi ấy đã dọn dẹp thi thể những người lính bị gọi là thất trận vừa qua trong nước mắt, chính cô chủ quán đã chứng kiến buổi rượu tiễn cuối cùng ...Dung nhan cô đã đóng băng kể từ ngày đó, cho tới bây giờ, vào mỗi tháng tư đen. 

 

Những người vợ trẻ của quân nhân các cấp QL/VNCH đã chứng kiến lòng bi phẫn của chồng cha họ.

 Dung nhan họ, đã vô hình chung là bộ mặt đau buồn nhất của cuộc chiến vừa qua, nơi cái xã hội nghiệt ngã, phức tạp ý thức hệ, không cách nào gỡ nổi. 

Vẫn dung nhan ấy, không thể có một nụ cười dù héo hắt, mơ hồ. Không, không thể được, chỉ có nỗi buồn câm nín dù đã 43 năm qua. 

Vì sự mất mát to lớn nhất trong cuộc đời, mất nước, làm sao chúng ta hé lộ được nụ cười dù gượng nhẹ khi chạm phải cái mốc thời gian 30 -4 - 1975 ấy chứ . 

 

Tôi chưa nói với anh, rằng năm ấy, sau mùa xuân 1975, những phụ nữ trẻ trung đã trở nên lặng lẽ, khi phải xếp cho các anh chiếc ba lô, mà trước đó là đi trận tuyến biên phòng, giờ bi thảm phải bị chấp nhận chia tay, anh đi tù cải tạo.

Khuôn mặt trên tờ lịch buồn đó, chính à khuôn mặt vợ anh, anh có nhận ra không ? 

 Các chị ấy, phu nhân của các anh bị thiên hạ cho là kẻ chiến bại. 

Các anh không thể chiến bại được, tôi vẫn nhìn thấy trong đôi mắt anh ánh lên lòng dũng cảm tuyệt vời, hỡi anh yêu quý của mọi người miền Nam yêu nước chân chính còn đây.

Nên tờ lịch buồn 30 tháng 4 năm 1975 cứ mãi hiện ra mỗi lần Quốc nạn Cộng nô tàn tệ, bọn bạo quyền thống trị đê hèn đang làm lũng đoạn đất nước chúng ta, mỗi lúc mỗi đi vào diệt vong, mất nước. 

Tờ lịch buồn, dung nhan chất chứa đau thương không bút nào tả xiết, nói mãi cũng không cùng anh hỡi ...

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 31 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chậu nước bồ kết đó nóng vừa ấm tay, sủi bọt thơm dìu dịu, quý bà,
Thứ Tư, 30 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Hoá cho nên lúc tôi và 2 cháu trai đến Mỹ, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của người Bohemien, không biết phương trời nào ấm áp cho cả hai, vì xã tôi và tôi mỗi người một trống vắng , một niềm tin khác biệt.
Thứ Ba, 29 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Tới hạ đỏ, thiếu nữ đã mộng mơ, đi giặt tơ vàng bên suối.
Thứ Hai, 28 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thế mà thời gian đôi lúc cũng thăng giáng như âm điệu, khiến lòng người bị ngỡ ngàng trước đổi thay xênh phách trúc ti.
Chủ Nhật, 27 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Phải đụng trận, đụng việc rồi, mới rõ phải trái mọi mặt, mà với dân miền Trung
Thứ Bảy, 26 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Hình như tất cả không ai tha thứ cho cái tên gọi là " BÊN CƯỚP CUỘC ", tất nhiên ai quên được hành trình 43 năm qua. Và, tất nhiên còn nhiều tiếng thở dài khi cùng nhớ những gì bị cướp đoạt .
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA