CUNG KIẾM NHỚ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2126)
CUNG KIẾM NHỚ - CAO MỴ NHÂN
       636593422310018720zzzzzsssss

    CUNG KIẾM NHỚ   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Trời đang giữa hạ mà sao lòng mình cứ ẩm ướt như sắp sửa vào thu . 

Ngó lên bầu trời xanh, những đám mây trắng đứng lại ngoài cửa sổ lớn, bên hông căn phòng của mình.

Buổi trưa khô ráo, nhưng mát mẻ lạ lùng ...

Anh đang ở đâu rồi? Giờ này thì nhất định đang ngồi trên chiếc tàu, bay về hướng đông . 

Anh lúc nào cũng quay lưng lại mặt trời ...người ta bảo nếu không phải vô tình, thì anh là một cánh chim đi trốn ...hiện tại . 

Anh đừng có bĩu môi chê bai nhé, vì mặt trời biểu hiện cho hiện tại, chúng ta phải nhiệt tình với hiện tại, đưa tay ôm lấy mặt trời, để cái hiện tại này không bị bôi xoá bởi thời gian .

Nói thì " trạng " thế, chứ thực tình mình cũng không muốn mặt trời đổ nắng chan hoà xuống cái nơi, mà mỗi ngày mình nhớ anh ít nhất một lần .

 

Nghĩ tới đây, mình thấy như ...hờn anh quá . Mình chẳng bao giờ giận anh cả, còn hờn anh là vì không chịu tin anh, trong lúc anh rất thành thật . 

Anh với mình lại đang trong tình trạng không là gì của nhau,  nhưng vẫn cứ như là không thể vắng nhau được một ngày . 

Mình thử quên anh một buổi xem thế nào, thì chính mình lại kiếm cách đi tìm anh, như người vô rừng đi tìm " trầm ", mà không dám ngậm ngải . 

Tại sao anh không biết điều đó nhỉ  ? 

Lầm rồi, chẳng những anh biết như mình nghĩ, mà còn biết rõ hơn mình nghĩ nữa. Ôi , thời gian quý hoá này, như đã xế trưa, sang chiều, có lẽ nào anh với mình đuổi bắt một cánh chim lạc trong mây ?

Sáng nay, mình đã nghe chỉ một trường ca " Hòn vọng phu " của nhạc sĩ Lê Thương, do người ca sĩ gốc Quảng Trị trình bày .

Nghe 2 tiếng đồng hồ luôn, tưởng là mình sắp hoá đá.

Chẳng lẽ mình " thân kính " anh đến độ nghĩ anh là chinh phu của mình, dẫu đó chỉ là chinh phu trên sân khấu kịch đời, mà mình lại là diễn viên khổ lụy nhất.

Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ,  hư huyễn vậy thôi. 

 

Phía chân mây xa kia,  mây trắng cứ mịt mù như hàng trăm ngàn cuộn khói bốc lên, thấy hình như có một cánh chim mầu sáng bạc đang mải miết bay ...

Nỗi hờn giận, hơi giận thôi, vừa xẫm mầu chiều lệch, bỗng tan ra thành những sợi tơ mềm vương vấn hồn thơ, giọng anh quyện chặt lấy cái IPhone của mình, anh đã tới nơi anh hẹn đến . 

Ngày mai, tiếng trống khai quân sẽ vang lên ở phương trời viễn mộng, lòng anh sẽ nôn nao mênh mang, hồn anh sẽ mở rộng tới chân trời ...

Chắc chắn vậy rồi,  những hội ngộ của một thời lửa đạn xa xăm, mà ai cũng biết là chỉ còn trong ký ức . 

Anh cứ sống thật với đời mình đi, lúc này, vì đã sống thật nơi quá khứ, để không phải nuối tiếc ở ngày mai, lỡ chẳng còn dịp gặp nhau ...

" Quan với quân lên đường, đoàn ngựa xe cuối cùng..." chao ôi, đẹp quá, ngọn cờ vàng phấp phới trong không gian ...dẫn đầu hành trình đó . 

 

Ông nhạc sĩ Lê Thương tác giả bài nêu trên, hiện diện trong cuộc đời trước thế hệ chúng tôi .

 Khi ông đứng trước mặt tôi vào một năm cuối thập niên 80 thế kỷ trước, ở Câu Lạc Bộ Dưỡng Sinh viện y dược học dân tộc, Saigon đã bị đổi tên, tôi thưa là:  " trường ca Hòn Vọng Phu nhạc sĩ đưa nhiều địa danh VN vào huyền thoại, nhưng vẫn có Thiên San, Man Khê  vv ...trong thi thoại đó, thành người nghe vẫn mang cảm xúc mơ hồ ,cổ phong ...

Thời gian đó tôi đang làm Huấn luyện viên Dưỡng Sinh kiêm phụ trách chương trình văn nghệ Câu Lạc Bộ DS, nên nhạc sĩ tác giả Hòn Vọng Phu xuất hiện như hình ảnh một lão phu, mang truyền thuyết sử ca . ..

 

Tuy nhiên, thế hệ anh và các chiến hữu anh, những chàng chinh phu thiệt thọ, khi quan với quân lên đường,  không cần phải trường đình, tửu quán ...mới tác động tinh thần kẻ ở, vì những người đi năm ấy, rồi năm ấy vv...đã mỗi người là một trang sử sáng chói trên nền Cộng Hoà rực rỡ ở bên này sông Bến Hải rồi . 

Vì thế cho nên, những ngày xa xứ của thế hệ lưu vong chúng ta hôm nay,  còn mãi hận thù khi kể chuyện ...ngàn năm, dù ngàn năm khác sẽ qua ...

Phải gặp nhau ở những đại hội thao trường, mới vuốt ve được nỗi sầu quyết tử,  hun đúc chí anh hùng ...một thời đã yêu cung kiếm  nào xưa, để hoài tiếc nhớ ngày nay...Anh "Thân Kính "  , chúc anh cùng quý ông hăng say, nhiệt thành nơi đại hội huynh đệ chi  binh, cùng thương mãi ...nghiệp lính dở dang của chúng mình...

 

        CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 25 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Một ngôi nhà bên Mỹ, chẳng mấy khang trang rộng rãi, cũng chẳng có dáng dấp dinh thự gì mà "thanh long với bạch hổ ".
Thứ Năm, 24 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) "Rằng hạnh phúc là chặng đường ta đang tiến tới, không phải cái, điều ta lấy được về ..."
Thứ Tư, 23 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...
Thứ Ba, 22 Tháng Năm 20186:00 SA
Thứ Hai, 21 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Mùa này mặt trời sẽ lặn trễ, hoàng hôn tới muộn một chút, như muốn níu kéo ánh sáng cuối ngày,
Chủ Nhật, 20 Tháng Năm 20186:01 SA
Thứ Bảy, 19 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Sau cuộc đổi đời 30-4-1975, là một Sĩ quan Nữ quân nhân chế độ cũ, tôi có 2 lần bị trả lời một câu hỏi, mà họ, bạo quyền cộng sản nghĩ là tôi không thật lòng khai báo . moi
Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cho dù văn nghệ sĩ có không lão bá, không xê xích tuổi các cháu bao nhiêu, các cháu vẫn xưng hô như với các bậc trưởng thượng ...thưa bác, chú, cô, dì và xưng cháu.
Thứ Năm, 17 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì cần chi tới ngàn năm, trăm năm đâu, tất cả mấy điều kể trên đã hoàn toàn thay đổi, bởi vì cát bụi trở về cát bụi, chỉ còn âm hưởng mơ hồ ...
Thứ Tư, 16 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Không phải huynh đệ chi binh mong trẻ để ba lơn đâu, mà mong trẻ để chúng ta còn sức khỏe, xây dựng lại những thiếu sót trên hành trình cuộc đời chưa làm xong vậy.