CÁT Ở SA MẠC - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2426)
CÁT Ở SA MẠC - CAO MỴ NHÂN
636590891279433156zzzzaaaa

CÁT Ở SA MẠC   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Ông bác cả của tôi năm nay 128 tuổi, tức chỉ còn 2 năm nữa là đúng một trăm ba chục tuổi ( 130 ). 

Quý vị ngạc nhiên lắm, và có vị sẽ hỏi: 

Thế tại sao không thông báo với chức năng phần hành, để họ tuỳ nghi đưa lên bảng hiệu những gì là " Số 1 " thế giới . 

Như ngoài bắc họ đã làm cái bánh chưng to nhất thế giới, với mỗi cạnh của hình vuông dài 10 m năm nào, thành bánh có diện tích 10 x 10 = 100 thước vuông tây. 

Hay con rồng gì đó dài nửa cây số, của một hãng lụa thủ công danh tiếng ở Dalat tặng cho Hanoi nhân dịp kỷ niệm một thiên niên kỷ Rồng Bay vù vù trên mặt hồ " Trả Kiếm " có cụ Rùa Vàng, vốn hay rụt cổ, mà cứ ưa la lối lung tung. 

Thì hình như tôi cũng đang bước vô mê hồn trận của sa bàn cuồng ngôn đó, bạn ơi, có vị vừa nghe qua không bỏ, hỏi tôi là : 

Chưa nói rõ ràng tại sao ông bác tôi năm nay ( 2018 ) 128 tuổi mà cả nước không ai bàn tán truy tầm, để báo tin cho cơ quan thăm dò và tuyên bố những sự kiện khác thường trên thế giới vậy ? 

 

À, là vì tôi quên không nói phần sau của câu trên, ông bác tôi năm nay 128 tuổi nếu còn tại thế . Chứ ngay giờ phút này làm gì có ông để báo cáo, báo cò. 

Ồ, tầm xoàng vậy mà có vị cứ tưởng là thiệt, lại happy birthday ông bác tôi cho tôi nghe một cách thán phục nữa . 

Xin lỗi quý vị tôi sơ xuất quá, là vì 43 năm nay, tôi có gặp ông bác tôi đâu, chỉ nghe qua họ hàng, là ông bác tôi đã thong dong tới miền cực lạc nào đó lâu rồi. 

Có điều tôi ít ân hận, là trước khi lên đường nhập trại tù cải tạo, tôi đã đi chào một lượt họ hàng, trong số đó có ông bác tôi. 

Nhưng khi ông bác tôi không còn hiện diện trên trái đất thân yêu, thì tôi mắc kẹt trong tù, tôi nhớ ra ngay ông bác tôi nói chuyện với tôi buổi từ biệt ...lịch sử, đầu mùa hạ năm 1975, rằng : 

" Con ơi, đi cải tạo chỉ là đi tù thôi, chẳng có gì ghê gớm cả, trưởng giả học làm sang, đã dốt còn nói chữ, nhà bác không ưa mấy đồ vô lại đó. Con nhớ nghe lần này là lần cuối cùng cháu gặp bác thôi..." 

Ấy ấy, sao bác nói vậy ? 

" Nói vậy gì, chẳng biết tai hoạ chúng gây ra được đâu, ngay con sống cũng còn bất trắc nữa là bác, người còn kẻ mất là ai,có khi cả 2 bác cháu mình cùng gặp lão Hồ ở chín suối đó con. Lão Hồ cùng sinh  một năm với bác, 1890, nhưng lão đã đang bươn chải dưới âm phủ từ 6 năm nay rồi, 1969, ha ha, tham quyền cố vị, độc đoán, tàn ác, vô nhân đạo số 1 . 

 

Ông bác Chánh, chẳng biết tên thật là gì, nghe cả họ kêu ông Chánh, cô út Hải Âu của dòng họ nội tôi lúc nào cũng ngấm nguýt các ông anh, tức các bác tôi, có lần hét: " Chánh cái gì mà Chánh chứ, lẽ ra làm Chánh tổng đâu đó, Việt Minh lên, hết Chánh, hoá ...tà tàng " . 

Ông bác Chánh ném ngay cái gối gỗ xuống chân cô Hải Âu, bận sau phải câm cái  miệng đi nghe chưa con nặc nô. 

Đại gia đình bên nội tôi chia nhau di cư vô nam. 

Khi vô nam, ông bác Chánh ở hạng tuổi viên mãn nhất, 64 tuổi.

Nhưng 21 năm sau, ông bác than là: " phù du " , cộng sản cướp miền nam, ông bác Chánh tôi đã 85 tuổi, nên ông phải ngậm bồ hòn làm ngọt,lần này không tản cư được nữa.

Năm 1975 tưởng như mặt trời vỡ trong tâm tư, và mùa xuân năm sau đó, 1976, ông bác Chánh và ba tôi chưa bảy chục tuổi, đã tự chết sau một đêm trắng nằm đếm từng ngôi sao tắt trên nền trời lam tối ở Saigon. 

 

Những người trong dòng họ tìm được một tờ giấy ông viết lại cảm giác trước khi chết: " Chúng nó ác đến nỗi làm ra tội ác như một bản năng của thú dữ, rồi đây mọi người sẽ thấy những con thú đội lốt người hoành hành trên quê hương, tôi thà chết, chứ không thể sống nham nhở, vô lương tri, bất nhân, bất nghĩa như chúng nó " . 

Tôi nhớ mãi lần thăm nuôi tôi năm 1976, chị ruột tôi lén trao cho tôi một cuộn vải sô bằng bao thuốc lá, chị nói: 

" Đây là tang ba, cầm lấy, để tang 3 năm ..." Cả hai chị em tôi không dám nhìn nhau, và cả 2 khuôn mặt đều đẫm nước mắt . 

Hình như chị tôi có thêm một câu trước giờ kết thúc thăm viếng: " Ông bác Chánh cũng mất rồi " . 

Tôi còn kịp nhận ra là : " Ông bác Chánh đã 86, còn bố mình mới 67, tại sao đều chết thế nhỉ ? " . 

 Tới khi vô lại nhà giam, tôi mới được dịp khóc như lên một cơn kích ngất nặng. 

Bạn tù thì ai cũng khóc sau mỗi lần gia đình đến thăm nuôi. 

Song, những lần thăm nuôi có lởn vởn chuyện tang chế sao cứ khiến cho bất cứ ai trong tù là người phải chịu tang, đều cảm thấy ân hận như mình có lỗi đã vắng mặt nơi đám tang người thân .

 

Ông bác Chánh không sống cùng gia đình. Ông theo thầy Thích Quảng Đại 15 năm, kinh kệ thông thuộc, lễ nghi trân trọng, nhưng không thí phát quy y, ông làm " cư sĩ ". 

Cư sĩ bác Chánh còn có pháp danh Mật Đa. 

Xưa tôi chưa có dịp hỏi ông bác Chánh cư sĩ Mật Đa, là hình như ông bác không quy y thầy Quảng Đại, vì pháp danh thầy Quảng Đại có chữ khác, không thuộc họ có chữ Mật làm hiệu .

Cư sĩ bác tôi bảo rằng: " Đi tu, đi Chùa thì  chỉ cần biết Chư Phật, rồi nghe pháp, hiểu pháp, chứ quý chư tăng, ni thì như cát sa mạc, làm sao theo " chư vị " cho hết ngọn nguồn được . 

Vâng thưa bác Chánh của dòng họ tôi, thưa cư sĩ Mật Đa, 

Cuộc đời quả là phức tạp, ố ô sao nói thế, không buông xả gì cả. 

Phải nói cuộc đời là một hay những biển nghiệp mới đúng, và cố gắng bỏ hết, bỏ hêt ...thì hoạ may mới lên Thiên Đàng được, hoặc lên cõi nát bàn.

Tôi đang buông bỏ từng cái một, từng điều vv...để không thực sự vướng bận gì nữa. 

 

Ông bác Chánh tôi tu ghê lắm. 

Bác cư sĩ Mật Đa ở Chùa suốt ngày, còn choàng giờ giấc qua buổi chập tối . Nghĩa là có về nhà cũng phải hết giờ tuất ( 7 - 9 giờ đêm. ) . 

Nếu ai hỏi thì ông trả lời : " Bận lắm. Bận lắm ". Cần gì cứ nói đi, tôi nghe bằng tai, chứ có phải bằng tay đâu.

Lạ quá, mất 15 năm ở Chùa ngày xưa, mà không chuyển hoá chút nào à ? 

Chuyển hoá gì mới được chứ. 

Là từ bi hỉ xả kìa. 

Đồng ý, từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, phải sáng suốt nhận định nha. Tôi, ông bác Chánh, tu theo cái kiểu của tôi, tôi đến Chùa theo cái kiểu của tôi...

Thưa cụ thể là như thế nào ạ ?

Là như tôi vậy đó. Đến Chùa bao lâu nay, song từ bi hỉ xả trong khuôn khổ, không phản bác, đánh phá ai, cũng không tha thứ cho người gây tội ác . 

Thí dụ cộng sản chẳng hạn, chúng có chủ trương thờ lạy Phật bao giờ đâu, mà từ bi hỉ xả với bọn chúng chớ . Chúng thờ chủ nghĩa " Tam vô " là vô tín ngưỡng, vô tổ quốc và vô gia đình mà . 

 

Hôm nay tôi chợt nhớ tới ông bác Chánh tôi, chỉ vì tôi đứng ở ngoài khuôn viên một ngôi Chùa rất lớn trong số những ngôi Chùa đều có vẻ rất lớn nơi quận Quả Cam, mà có lần tôi đùa là Cam Đành. 

Một vị tín nữ hỏi thăm sư cô rất trẻ đẹp rằng: 

Bạch sư cô, sư cô mới từ VN qua phải không ạ ? 

Thưa sư cô qua tu học, vãn cảnh hay sao ạ  ? 

Sư cô không lúng túng, bình thản trả lời : 

Mô Phật, qua học tập để phát triển ngành tu nguyên thuỷ ...

Tôi nghe trộm, chẳng hiểu gì cả. Chắc người tín nữ cũng chẳng hiểu gì cả . Coi bộ sư cô Phật đạo cao siêu quá...

Tín nữ nhắc: " Sư cô không vô Chùa ? " 

Sư cô mỉm cười : " Chờ người chở đi thi lái xe. " 

 

Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu. 

Ông bác tôi sẽ gật đầu: " Làm sao giống được, và tại sao phải giống chứ ? Đường tu như một vòng tròn, bây giờ là thời điểm đường tu quay tới độ 180. 

Tất cả mọi sinh hoạt đều khác hết, chúng ta phải mừng cho các thế hệ đi lên. 

Ngày xưa chư tăng,ni trụ trì Chùa nào, là sẽ viên tịch ở Chùa đó thôi, nay quý chư tăng, ni đều phải sinh hoạt hiện đại, cũng hợp với nhu cầu bình thường . 

Tín nữ với tôi bái biệt sư cô đúng lúc chiếc xe hơi nhỏ, thật xinh chờ tới, sư cô tự mở cửa lên xe, để sẽ đến DMV dự thi lái xe, bước đầu tiên ở Hoa Kỳ . 

Tín nữ với tôi chưng hửng, bà nói trống không: 

" Trên vùng San Gabriel tôi ở, nhiều sư cô lắm, quý cô mướn chung một ngôi nhà thiệt lớn, làm thiền viện luôn, không cần tới Chùa, tự lễ tự pháp vv...Vậy mà thu hút được nhiều đệ tử lắm ..." 

Tôi cũng trả lời trống không: " Ờ ".

Ông bác Chánh à, chưa đầy nửa trăm năm, mà nhiều điều lạ hơn thủa bác còn tại thế. 

 

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 24 Tháng Tám 20186:01 SA
Thứ Năm, 23 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Tư, 22 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Ba, 21 Tháng Tám 20186:01 SA
Thứ Hai, 20 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Còn gặp nhau ấy là còn niềm vui,cuộc chiến vừa qua cứ dần trôi vào quá khứ, một kết thúc hững hờ, chẳng ai trong chúng ta mong đợi, như vầng trăng xé nửa ...
Chủ Nhật, 19 Tháng Tám 20186:00 SA
Thứ Bảy, 18 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) ...khổ quá " chứ. Con trai tôi...thở dài ngao ngán hỏi: "Má à, bao giờ con mới hết khổ hả má?"
Thứ Sáu, 17 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Chúng tôi ngồi chung quanh chu vi chiếu thơ mở rộng.....
Thứ Năm, 16 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Hội An, tuy nhỏ, nhưng là một thành phố đặc biệt, mang dáng vẻ Tàu, Nhật và ...hiện đại, tức là VN, ...
Thứ Tư, 15 Tháng Tám 20186:00 SA
(HNPD) Tức là cái giờ tờ mờ sáng cho tới trễ hơn, đang còn ngái ngủ của những con mèo đi hoang trở về nhà