ĐƯỜNG MÒN XHCN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 07 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 1648)
ĐƯỜNG MÒN XHCN - CAO MỴ NHÂN
   636585296768012731zzzzz11111

ĐƯỜNG MÒN XHCN   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Bước ra khỏi chiếc xe đò cọc cạch, có lẽ chỉ có bộ máy bằng sắt, và 4 bánh xe cao su, còn toàn bộ bằng gỗ đủ loại. 

Thường xe có bằng gỗ đi nữa, thì cũng phải mỹ thuật, như là các cánh cửa thường được quang dầu, thùng xe vv...khác, thì được sơn phết sạch sẽ. 

Tôi ngơ ngác rẽ vô đoạn đường gọi là đi xây dựng nông trường trồng cây xuất khẩu của Sở Ngoại thương, họ trồng cây điều để lấy hạt xuất khẩu.

 Tất cả thuộc chế độ bạo quyền cộng sản, vào những năm cuối thập niên 70, đầu 80 thế kỷ trước. 

Chiếc xe nêu trên chạy từ Bình Dương đi Bến Súc. Có lẽ  đường dài độ 30 cây số. 

Song từ bến xe Bình Dương đi tới nông trương Rạch Bắp, nơi tôi phải lao động hậu tù cải tạo, thì có lẽ chỉ 24 km thôi. 

Là vì có lần tôi bị trễ xe đò đó, tôi phải đi bộ gần một ngày luôn. 

Bây giờ ngồi nhớ lại từng chi tiết một, mới thấy sức mạnh của tuổi trẻ, mặc dầu bấy giờ bắt đầu vào trung niên, nhưng vẫn ...trẻ hơn bây giờ.

 

Tôi nhớ hôm đó không phải từ Saigon lên Bình Dương trễ nữa, vẫn đúng giờ như mỗi lần rời nhà đến các bến xe liên tiếp nhau. 

Thoạt thì từ nhà ra ga Bình Triệu, bằng cách nào cũng được, sau đó đi xe bus từ Bình Triệu tới bến xe đò Bình Dương, để sẽ nhẩy lên cái xe cọc cạch nêu trên, đi Rạch Bắp . 

Nhưng hôm đó, vừa tới bến xe Bình Dương, đã thấy chiếc xe đò nghèo nàn, khốn khổ nằm phơi mui trong góc sửa xe rồi . 

Lơ xe quen thuộc cười nham nhở, kèm mấy tiếng " tà rang " như vui thích lắm: " Bà con cô bác có chờ xe này thì về đi, mai tới, nó, là xe, sẽ chạy êm ru cho mà coi, còn không thì đi bộ sướng hơn, tha hồ uống nước trà đá bên đường " . 

Đã tới đó rồi mà tính chuyện gì nữa , theo mấy người địa phương việt dã cho rồi. 

Tôi vô " Căng  tin " bến xe, mua một bịch trà loãng không đá, mua một gói xôi đậu phụng quê mùa bỏ vô cái giỏ xách, rồi quày quả lên đường . 

 

Trong số lữ khách đường xa, có một cặp nam nữ thanh niên xung phong, một bà dì mang 2 túi xách lớn thật nặng, và cặp vỏ xe đạp quàng qua vai ...

Có vài người khác nữa mà tôi không để ý. 

Đường trường gió bụi, tôi theo mấy người này là an tâm rồi . 

Đường càng xa thì càng nên giúp đỡ nhau để phòng xa lúc này , lúc khác ... 

Thấy cặp thanh niên nam nữ nhởn nhơ quá,bà dì bước đi nặng chịch 2 giỏ xách , đôi vỏ xe đạp ...

Tôi thì chỉ có cái xách nhỏ xíu, vì đồ dùng để ở nông trường rồi, cho nên tôi phải xã giao thôi: 

" Thôi để tôi xách cho dì một giỏ vậy " 

Bà tươi ngay nét mặt : " xuống trạm nào trển ? " 

Tôi không biết bà dì đó sẽ xuống gần hay xa hơn tôi, nhưng đường còn dài, ai nói dối ai được, tôi đành trả lời: 

" Xuống nông trường đó " .

Bà dì đó kêu trời, rồi cười thành tiếng luôn: 

" Mần chi trỏng đó vậy ? " 

Tôi đáp gọn: " Làm y tá và chị nuôi luôn " 

Vậy thì sẽ đi ngang nhà tui rồi, tới nhà tui, tui mời vô nghỉ chân uống nước,xong tui nói con nhỏ gái tui, nó lấy xe máy chở về trển cho. 

 

Tôi mừng hết lớn,nghĩ là mình sẽ ngồi nghỉ thoải mái nơi nhà bà dì, uống nước cho đã khát, rồi còn được chở bằng xe máy về nông trường nữa. 

Thế là một bên người đang trẹo xệch vì cái giỏ xách nặng của bà dì đó, tôi thấy bỗng như nhẹ hều . 

Lòng cứ hân hoan, tưởng đâu sắp tới nhà dì bạn đường.

Suốt dọc đường chẳng có bóng ma nào thấp thoáng, nhà dân ở trong xa.

Con đường này chỉ là đất đỏ san bằng, 2 bên lộ toàn cỏ cao nhấp nhô mái lá, loáng thoáng có những mảnh ruộng cỗi cằn, dân địa phương đang trồng khoai sắn, vài chỗ rau lang cũng mọc tốt tươi, xanh mướt ...

Tôi hỏi bà dì ở vùng buồn bã đó lâu chưa? Dì nói từ thời ông cố rồi, có một dạo chiến tranh lớn, dì phải về bà con ở thật xa tá túc . 

Tôi chợt nhìn thấy phía bên tay trái, có mấy hố bom rộng hơn những cái hồ miền hậu giang nuôi cá, nhưng hố khô ran, cỏ cũng đang mọc như trên đường cái. 

 

Đi mãi, chẳng thấy dì nói thêm, mà cứ hùi hũi bước kiểu chạy loạn... 

Cặp thanh niên xung phong đã bỏ rơi chúng tôi khá xa rồi. Mấy người lác đác cùng hành trình cũng biến đi đâu chẳng biết . 

Tóm lại chỉ còn dì với tôi trên đường nắng xế ...

Tôi mở túi xách lấy gói xôi mua ở bến xe ra mời dì lấy lệ, rồi vẫn vừa đi vừa ăn. 

Tôi quên béng thân phận tôi từ bao giờ, nhiều lúc như thế kể từ sau ngày 30 - 4 -1975. 

Tới lúc 2 người đồng hành là dì và tôi ngó sững nhau thôi, chẳng ai buồn nói một câu dù lãng nhách . 

Tôi vẫn vật lộn với cái giỏ xách lớn và nặng của dì xa lạ ...

Người đàn bà này sinh sống ra sao ở cái vùng mà không biết họ khóc cười thế nào nữa . 

Toàn bộ khung trời cảnh vật đều hoang hoá . 

 

Bỗng bà dì đó cười khôn nín, tôi không sợ ma quỷ gì, nhưng hơi ngạc nhiên, chờ đợi xem bà ấy sẽ tiếp diễn mục gì. 

Hình như tôi nhăn mặt vì mệt và chán nản cho cuộc sống sau ngày đổi đời nêu trên, 30 -4 -1975, tôi suy ngẫm về kiếp con người, như bà dì này chẳng hạn. 

Tôi chợt thấy dì tươi hẳn mặt lên : 

" Nè, đi mãi rồi cũng phải tới chớ, nhà tui đó kìa ..." 

Tôi nhìn theo hướng mắt bà, thấy một căn nhà vách lồ ô, mái lá dừa nhô ra khỏi mảnh vườn trồng toàn cây bắp ...

Chưa kịp hỏi thăm gì, bà đã "tự khai " luôn: 

Chỉ có mình nhà tôi trồng bắp thôi, bắp trồng khó hơn khoai, mì nữa, vì cả người lẫn thú vật đều ăn trộm nó, người thì hái trộm, chuột thì cắn ngang, chim cò thì mổ mặc sức . 

Nói là tới nhà rồi, mà vô được nhà dì đó cũng phải một lát sau ...

Có hai cái võng mắc ngoài mé vườn vì ở chỗ đó có một cây ổi quả bé quắt, cứng như đá, và một cây dại chẳng biết tên gì , nhưng vòm lá già bị bụi đường đất đỏ phủ khắp lá cành . 

Trong nhà, chỉ  có một cái sạp cây, mấy manh chiếu rách rưới xếp để một góc sạp . 

 

Dì kêu con gái đang bó củi ở ngoài sân, nói lớn : 

Mua được cặp vỏ xe rồi nè, để thay rồi thồ củi ra bến, giờ chở cô này tới nông trường dùm má đi con, cổ bê cái giỏ bự cho tôi đó hà . 

Cô gái độ ngoài hai chục tuổi ngó tôi, chẳng chào hỏi chi hết, nói : 

" Cô vô bên trại thỏ hay bên trồng cây ? " 

Bên trồng cây thì thuận đường, xe đi dễ hơn là bên trại thỏ, dốc và ổ gà nhiều . 

Đang định đi thì bà dì kêu khoan còn uống nước đã chứ .

Dì chỉ ra cái lu đậy bằng miếng thiếc cũ, trên nắp thiếc đã hoen rỉ, có mấy gáo nhôm, dì bảo : 

" Cứ uống cho đã khát, rồi về " 

Tôi cám ơn, lôi cái bịch nilong đựng nước trà còn chút ít ra uống, vì sợ chết khiếp mấy con cung quăng trong lu nhà dì . 

Sau đó thì về nông trường bẵng xe đạp con gái dì chở . 

 

Tôi phải ở nông trường đó 2 năm sau khi đi tù cải tạo về, vì không có " hộ khẩu " tức sổ gia đình cũ tại Saigon. 

Có đi như vậy thì con cái mới không phải đi Kinh Tế mới . 

Trong 2 năm đó, tôi là khách xe đò Bình Dương, Bến Sắn thân thuộc đến nỗi đôi khi tôi cũng ngạc nhiên, là sao tôi có thể chấp nhận một hoàn cảnh mịt mù như thế .

Sau này tôi ngẫm nghĩ : Nếu không có dịp đi tái định cư, có lẽ cuộc sống của gia đình tôi thê thảm lắm. 

Vì nếu muốn sống được thoải mái, đối với bất cứ ai ở với cộng sản VN, cũng phải biết tiến trình bươn chải kiếp đời ở cái nơi tù hãm từ trong tư tưởng, tinh thần đến ra ngoài xã hội bon chen, nghiệt ngã, giáo điều, là phải rơi vào một trong 4 giới mới tồn tại được : 

Nhất : thân, Nhì : thích, Tam : mưu, Tứ : chước . 

Vậy đã nắm nguyên tắc căn bản vừa nêu rồi, thì khó  được xếp hàng ở lane nào nơi phồn hoa đô hội nữa, thành chỉ có thể đi công nông trường như...tôi mà thôi. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 26 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Tư, 25 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Ba, 24 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Rút cục một đêm mưa kia, mưa hơi lớn hạt, nhưng lạnh và buồn lắm, bà công nương đã đội nước ra đi...
Thứ Hai, 23 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Mỗi lần đi như thế, nếu gần thì đi bộ lại rai, xa thì ngoắc cyclo chạy lài dài, thích lắm.
Chủ Nhật, 22 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Trở lại buổi cuối cùng về Hanoi, sau đó xuống lại Haiphong, rồi di cư vào nam 25-9-1954
Thứ Bảy, 21 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Sáu, 20 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Năm, 19 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Tư, 18 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Điều mâu thuẫn như tánh nết cô tôn nữ, vừa thích canh tân, lại vừa ưng bảo thủ ...
Thứ Ba, 17 Tháng Bảy 20186:00 SA