CON SỐ ZERO - CAO MỴ NHÂN

Thứ Hai, 02 Tháng Tư 20186:00 SA(Xem: 2205)
CON SỐ ZERO - CAO MỴ NHÂN

 
636580530983471684zzzzcccc

CON SỐ ZERO   -   CAO MỴ NHÂN

 

Anh lúc nào cũng vẽ con zero trước mặt, không cần chuẩn bị và không bao giờ chuẩn bị. 

Con zero tròn trịa, vô tư như chính tâm hồn anh, không muốn để lại một số lẻ và thật nhiều số chẵn. 

Sự kiện bình thường, anh vẫn hay nói thế, nhưng mình không chịu được tính cách bình thường này. Mình thấy anh không phải là con zero đó, vì sự thực anh không là con zero. 

Anh an ủi mình khi biết mình không chịu thái độ hay cung cách sống của anh. Anh đọc cho mình nghe một lời Chúa trong Kinh Thánh xác tín nhất, điều ai cũng phải công nhận khi đứng trước tượng hình Chúa trên cao. 

 

Thú thiệt, mình muốn hét to, thật to, trong mùa Phục Sinh này, Chúa sống lại, nhưng mình có thể chết đi tức khắc vì ...buồn. 

Anh sẽ bảo: Thôi làm thơ đi, chỉ còn thơ cứu vãn được mình thôi, mà phải là thứ thơ thanh bình, thơ trong sáng, thơ thánh thiện.

Mình thở dài: Thì chỉ có thơ tình, chỉ có thơ tình mình viết không mỏi tay cho anh. 

Anh cười: Cám ơn, nhưng phải biết là cuộc sống dài nhất, cũng trăm năm thôi, mà người thơ yêu đời quá, thì hãy tận dụng cho hết tháng ngày còn lại, dù nhiều hay ít đối với mỗi đời người. 

 

Tại sao anh lại đẩy mình ra giữa mông mênh cuộc đời, mà gần hết cuộc sống mình đã nhào lộn trong cõi mông mênh tưởng không giới hạn đó? 

Anh im lặng, nhưng trong sự im lặng tuyệt vời, mình lại thấy rõ nỗi ưu tư và lòng thương cảm của anh đối với mình. 

Là một người bình thường trong mọi vấn đề, mọi lãnh vực, mình cảm thấy như muốn thoát ra khỏi sự bình thường đó, khiến bao nhiêu khổ luỵ phức tạp cứ dồn theo vào cái cõi riêng tư của mình, lạ quá, mỗi lúc mỗi chứa chan, mỗi tràn đầy điều mơ hồ nhất. 

Mùa Phục Sinh rồi, hãy đau nỗi đau của con cái Chúa, hãy buồn nỗi buồn của tôi tớ Chúa. 

Ôi đau buồn như thế, hay hơn nữa cũng được, nhưng phải có anh bên cạnh, để mình lỡ có đi sai trên đường đời, thì anh kéo mình ra cho thẳng bước tới ...Thiên Đường. 

 

Hôm qua, lần đầu tiên mình ngó chăm chăm vô mũi kim chích to gấp mấy lần mũi kim thường, khác với mọi lần đi thử máu, mình cứ phải quay mặt nhìn chỗ khác vì sợ đau chết khiếp. 

Cô y tá rất tự tin về cách rút máu vô ống chích lớn, mình bị lấy 20 cc. máu để thử nghiệm. 

Chưa ăn sáng, mình cũng không hề đói bụng, trái với mọi lần trước, mình hoa cả mắt vì ...đói. 

Sao có thể bình tĩnh, trầm lặng thế chứ? Không còn chút xúc cảm thường xuyên à? 

Không, không phải " lỳ " đến âm thầm chịu đựng đâu, điều âm thầm chịu đựng lớn lao hơn, không phải là sự mất mát máu nữa rồi, mà vẫn chỉ là...anh thôi. 

Chao ôi, anh là gì mà quý trên cả sự sống mình vậy ? 

Mình lại giận mình quá, nó, sự sống đã bị anh khuất phục lúc nào không hay. 

Mình xấp mặt xuống chiếc gối thân quen, khóc đã vì tủi thân, ơi anh thân kính, anh như một làn gió mát cuối mùa xuân vừa thổi ngang đây, làn gió mát nhưng có chút lửa hương.

Mình với anh đã lạc nhau từ kiếp trước, lạc thêm kiếp này, và còn lạc tiếp những kiếp sau. 

 

Sự kiện mình cứ bắt anh trả lời điều mà cả anh với mình, đều không lý giải được lâu nay. 

Con zero to lớn, khổng lồ ơi, ta muốn đôi bàn tay ta bóp méo được sự thật, rằng chẳng có con zero nào quàng lên đầu, lên cổ chúng ta cả, anh không là con zero, mà anh là bội số của mình đời này, và cả những đời khác. 

Thì việc gì mình phải kể lể ra chứ, mình cứ sống cho mình thôi, yêu đời và cuồng nhiệt, mùa xuân chỉ còn vài tuần nữa là hết, nắng hạ sẽ đốt cháy tâm tư mình nhiều hơn. 

Mình sẽ bước lên lầu hạ, thả hồn ra tám hướng bao la của đất trời, sẽ gọi gió về thổi bớt nắng đi xa . 

Anh cười hiền hoà:  Cứ sống với thiên nhiên như thế, còn muốn nhốt tôi vào chân lý tình yêu phức tạp làm gì, để tôi chạy lòng vòng cùng tuế nguyệt muôn thu, chân như, tròn vẹn con zero, để lúc nào cũng sẵn sàng một hành trình mới. 

Tôi thấy cột mốc thời gian lúc nào cũng ở mức khởi điểm, cả một hành lang nhân thế bỗng mở ra ...

Anh nhắn tôi qua phone: " Hãy đặt mình ở chỗ thấp nhất, Chúa sẽ nâng mình lên cao hơn nhé ".

 

Mình không buồn nữa, nhưng tuyệt vọng vây quanh dù tình yêu và nguồn sống vẫn luôn luôn mãnh liệt ...

Hình như ở một miền quê xưa lắm, khi mình mới lớn lên, cả cái làng cứ đến mùa Phục Sinh là người người mặc tang phục, biểu lộ nỗi buồn thương khó, người dân làng đó rất si mê Thiên Chúa. 

Họ đạo đã phủ phục xuống, van xin Cha cứu thế, tha thứ cho đám bạo hành đã bức tử Đức Chúa Con trên Thập Tự Giá. 

Mình lặng lẽ vẽ một dấu thánh giữa trời đêm nay, xin ơn trên cho sự bình yên, mà mình không can nổi sóng gió trong tâm hồn mình, mình vẫn xây dựng một lều tình trống vắng, vẫn thiết tha...trước con số zero to bằng trái đất... 

        

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 06 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Đêm nguyệt rằm, tôi sẽ nhắm mắt ôm trái tim vui ngủ thiếp cùng cổ nguyệt, không mơ mộng để khỏi phải soi rọi thâm cung châu thể nguyên thủy, mà Thượng Đế đã tạo dựng ra ...mình .
Thứ Bảy, 05 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chiều thứ sáu thảnh thơi trong điều kiện chung của gia đình là ...lý tưởng với tôi, chứ nếu chỉ có một mình lang thang, nhàn tản thì cũng buồn ...chắc chắn thế.
Thứ Sáu, 04 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì ra, không có gì mới lạ trên cõi đời này, là một kịch bản tinh vi nhất của Thượng Đế, được lập đi lập lại, thừa nhận rằng chúng ta đã và đang đóng những vai trò khó nhất hay dễ nhất, vẫn chỉ để Ngài coi.
Thứ Năm, 03 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Trước hết, tôi phải khẳng định nhà văn Duy Lam là ...ai?
Thứ Tư, 02 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Dẫu tôi không lăn xả vào tác chiến ở sa trường xưa, nhưng suốt thời gian trưởng thành trong ...binh nghiệp
Thứ Ba, 01 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng cái thủa đầu tiên ấy, chỉ có khói sương che phù thân xác, tất cả đắm chìm trong cõi mơ hồ nhân thế phôi pha, mới nhận ra rằng loài người đã tự xé bỏ cái vỏ thần tiên, để dắt nhau vào vòng tục luỵ.
Thứ Hai, 30 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Đưa ra hình ảnh này, có nghĩa là cái bên trời lận đận nào đó, họ đã hết còn nhạy cảm với quá khứ, cũng không có nghĩa kêu gọi hòa bình, hòa giải tương lai vv...
Chủ Nhật, 29 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mà mùa xuân mới về thật, vì ảo giác vui tươi tràn ngập ngày tháng tiếp theo ...trong tổ ấm của cặp bài trùng đại phu tâm lý điều trị, tưởng không có một lỗi nhịp nhỏ nào trên bài tình ca hạnh phúc ấy .
Thứ Bảy, 28 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Tôi thường thức sớm chờ lúc âm dương chuyển dịch, là cuối giờ dần, đầu giờ mẹo, tức 5 giờ sáng, để cơm nước cho con trai đi làm sớm, sở ở cách nhà hơn 1 tiếng đồng hồ.
Thứ Sáu, 27 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế đã sanh ra ta, lại cho ta cái quyền lựa chọn những thử thách cuộc sống. Tại sao ta không sống trong tự do no ấm, mà phải phiêu lưu trên con đường đi không bao giờ tới đích chứ .