NGƯỜI CHẤT PHÁC - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 24 Tháng Ba 20186:00 SA(Xem: 2447)
NGƯỜI CHẤT PHÁC - CAO MỴ NHÂN

 zzzzzz

 

NGƯỜI CHẤT PHÁC   -   CAO MỴ NHÂN

Tình yêu của một người chất phác thật là ...tội nghiệp. Buổi đầu hai người gặp nhau rất tình cờ. Ông ấy tên X. nên tôi cứ đoán là Xuân. Nhưng Nam nhi một đấng, mà tên Xuân, thì với tôi...chán mớ đời đi chứ. 
 Cái tên Xuân theo tôi, phải là của các bà, cô, hay bé gái. Nay người chất phác đĩnh cái tên ngây thơ, vui tươi, đỏm đáng, an nhàn, vân vân... rồi cuối cùng là hạnh phúc, thì trời ơi, tôi bỗng buồn nhẹ. 
Ma sơ bảo rằng: buồn nhẹ là dấu hiệu mơ mộng, hay làm thơ vì tâm hồn mơ mộng, như vậy có người  yêu thương mình ngay từ bước đầu tiên ấy, là phải cám ơn Thượng Đế  .
Hình như tôi  chuyển sang buồn vừa thôi, tôi không thích nghe "ma sơ "  tán dương ông ta chút nào. 
Nhất là khi ông ta bê nguyên bó hoa loa kèn mầu trắng  đến nhà nguyện, ma sơ kêu tôi lên phòng khách  gặp ông X đó, vì tôi học Nội trú  3 năm, thời gian  mùa Phục sinh, tôi không về nhà.
Để giải tỏa nỗi  buồn bực "vừa" như mới nêu đoạn trên, tôi hậm hực hỏi ông X : " ông " đến đây làm gì, tuần thánh có nhiều việc phải làm giúp ma sơ.
Người chất phác mỉm cười: " Cô cần chi, tôi đỡ tay cho cô? " 
Trời, đã lờ đờ, còn  xài  chữ " đỡ tay với chả  đỡ chân"   nghe như thời bố mẹ tôi quen nhau xưa  lắm rồi. 
Không biết làm cách nào cho ông X rời phòng khách nhà trường, vì thế nào tôi cũng có  bạn tới rủ đi chơi hay đi lễ.
Nếu nói đi lễ thì người chất phác sẽ ở lại ngay, mà nói đi chơi, ông X sẽ bảo để ổng xin phép ma sơ cho tôi  ra phố một lát, nghĩa là vẫn  bị ông X ở cạnh hết buổi  cho mà hay. 
Tình trạng khiến từ buồn bực vừa đã tăng thêm, có thể nói là quá nửa sự việc, chỉ còn non nửa nỗi chịu đựng, nhưng chịu đựng gì mới được chứ ? 
Hình ảnh trước giờ lễ Chúa phục sinh thì từ trên ban thờ xuống tới các dãy ghế đều sầu muộn.
Với tôi còn thê thảm hơn, tại sao ông X. không biết được điều tôi đang không vui vì ông ta . 
Tôi lặng lẽ đứng trước tượng Đức Mẹ, bảo là lặng thinh, nhưng sự thực trong lòng tôi đang tức  bực lắm, tôi gục xuống chân tượng Đức Mẹ, tuy đôi bàn chân  tượng mẹ bé nhỏ xinh xinh, nhưng có một sức mạnh  lạ lắm, khiến tôi thổn thức khóc quên cả chung quanh. 
Những ưu phiền nghe nhẹ hẳn đi, lòng...thênh  thang  hơn trước đó. 
Ông X tuy vẫn đứng cách tôi một khoảng, nhưng lặng lẽ, không ngó tôi nữa mà đầu lại cúi xuống, rồi quay lưng bước  khỏi  khuôn viên  tôi vẫn gọi là " hang  Đức Mẹ". 
Hình như dù chất phác tới đâu, người ta cũng linh cảm được những điều gì đó không thuận thảo, không như ý  
Bây giờ tới lượt ông X. trầm ngâm, ngại ngùng  mỗi lần  tình cờ đi ngang mặt tôi. Thoạt thì tôi vui lắm, như trút được gánh nặng thời gian qua . Sau đó, tôi lại cáu kình vì  thái độ  ông ta " xem thường" tôi chứ. 
Tôi bắt đầu khó chịu với người chất phác cách khác. Tự ái và tự tôn len vào tâm hồn tôi một cách ồ ạt  .  Vẫn có những việc  tôi phải như là làm chung với ông  X., như đưa văn kiện gì đó của ma sơ cho ông đánh máy và ỉn ra chẳng hạn...
Ma sơ cũng không nói thêm điều gì. Một sự lạnh lùng  ...nghiêm trọng chi lạ . 
Nhưng quý vị cũng biết là tính tôi năng động, cởi mở vậy mà cứ phải gặp một khối băng cứng ngắc như ông   X.  đó.
Lúc này ông ta, người chất phác, thay đổi  hẳn tính tình  ông ít nói, ít lăng xăng đi lại trong sân trường, ngồi  suốt buổi nơi cái phòng nhỏ làm việc, gọi là " nhà in ", trong đó có bàn máy chữ, máy quay roneo...và một tủ giấy  trắng  khổ  pelure  . 
Tuy tôi  cảm thấy thoải mái, nhưng trong lòng vẫn như có  điều gì  tồn tại, vướng víu,  giá như không  có sự hiện diện  của ông  X.  thì...vui vẻ hơn, vì tôi vẫn có  những người quen biết  tới trường thăm viếng.
Gần một năm sau, chúng tôi chuẩn bị ra trường.
Thời gian này bận lắm, tất cả đều đua nước rút học hành, tôi cũng chẳng để ý gì thêm. 
Được tin ông X. xin nghỉ việc để đi tỉnh khác ở tận ngoài Trung. Ma sơ có vẻ không vui, vì cũng vài người đến trường thử việc, nhưng bà chưa vừa ý người nào.
Sắp thi cử nên tôi cũng cảm thấy " chả có gì quan trọng" trước tin người chất phác đi xa.
Ông X đón tôi ở cửa phòng khách nhà trường, tần ngần vài phút, rồi  nhẹ giọng nói: 
Đi xa thì chắc chắn không gặp cô như lâu nay, 
tôi chỉ xin cô một...kỷ niệm bình thường, là mỗi năm tôi  được thăm hỏi chúc mừng  sinh nhật cô. Nhưng tôi muốn cô cho biết, cô thích tặng phẩm gì, để tôi cứ...chỉ tặng phẩm đó gởi về cô, như một ước hẹn...không thành. 
Trời đất, ngày sinh tôi thì phải hồn nhiên, trong sáng,  chứ đưa cái điều " không thành " ra, thì tôi xin được miễn nhận  quà tặng đó. . .
Tôi vừa trả lời xong, tính quay ra hành lang, thì ông X kéo tay tôi trở vô salon, cười hoà nhã: ý cô muốn nói là  ...phải "thành ", chứ không phải " không thành "  hả ? 
Ôi chao, ông X. ấy chẳng chất phác như tôi nghĩ.  Cũng biết trả lời mánh, chứ có hiền lành gì đâu . 
Song, cái gì trên đời đã qua thì cho qua luôn, tôi nói: được rồi, muốn mỗi năm cho tôi quà sinh nhật thì tuỳ, tôi cám ơn trước, giờ chia tay nhé. 
Ngay ngày sinh  của tôi năm đó, tôi nhận được một bông hồng mầu vàng  rất đẹp, bông hồng chưa nở hẳn, do chính ông  X.  mang tới, trước ngày ông ấy ra  Trung   . 
Khi tặng  bông  hoa hồng vàng đó, người chất phác  chỉ cười nhẹ nhàng rồi vẫy tay chào, lên chiếc Vespa   cũ kỹ, ông X  phóng xe đi, tiếng động cơ nổ phành phạch...ồn cả đường phố. 
Những năm tiếp theo, mọi chuyện  cứ lập lại như lần đầu tiên, đến nỗi tôi sợ cái sự việc đó quá, kéo dài cả nửa thế kỷ, dù bão loạn, di chuyển, thay đổi vạn chuyện, ông X. vẫn như mùa xuân đúng hẹn về,  bằng cách nào thì  tôi  chẳng biết .
Cho tới cách đây 10 năm, người chất phác biến mất,  tôi hết phải đợi cái thói quen:"  mừng sinh nhật Mai A.   25/3. " của riêng ông ta  .  
Nhưng, những đóa hồng vàng từ vài nơi khác gởi về ...đã như " ước hẹn không thành " tự nhiên, bình  thường  Happy Birthday, những đóa hồng vàng  hoà lẫn trong thơ, mỗi năm một bài viết đúng ngày  25/3.  kể  từ 1960 tới nay. 
 Định tới ngày không còn hình ảnh làm thơ sinh nhật nữa, thì tập thơ "Em Còn Không Mai A " sẽ...trao tặng bạn bè, tôi gọi thầm trong lòng thôi: ông Xuân, lẽ nào ông tên mùa Xuân thật, cứ mỗi năm dù muốn dù không tôi vẫn phải gặp ông một lần, hỡi người chất phác ở  đời này  .

                CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 21 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng tôi tiếc tấm thẻ ID Quân Lực VNCH thật, vì dung nhan đó, dáng dấp đó, là một chứng tích thời gian tôi hãnh tiến nhất trong dĩ vãng khó phai mờ của tôi.
Thứ Năm, 19 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...
Thứ Tư, 18 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh,
Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ, hư huyễn vậy thôi.
Thứ Hai, 16 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Để phá tan bầu không khí não nề, mà không một người lính chiến nào không nhớ cái cảm giác lẫn lộn suy tư,
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.