"Em Nói Em Yêu… " - Trần Văn Giang (ghi lại)

Thứ Bảy, 20 Tháng Tám 20228:34 SA(Xem: 856)
"Em Nói Em Yêu… " - Trần Văn Giang (ghi lại)


Mua_ConGaiEm Mở Dù Che Mưa! 

You say that you love rain, 

But you open your umbrella when it rains. 

You say that you love the sun, 

But you find a shadow spot when the sun shines. 

You say that you love the wind, 

But you close your windows when wind blows. 

This is why I am afraid, 

You say that you love me too. 

Qyazzirah Syeikh Ariffin (*) 

 _______ 

Ghi chú:

(*) Qyazzirah Syeikh Ariffin là một Thi sĩ người Thổ Nhĩ Kỳ...  Cũng có nhiều nguồn nói bài thơ này là của Nhạc sĩ người Jamaican Bob Marley (?)
Bài thơ được dịch thẳng ra Việt Ngữ như sau:
 

Em nói em yêu mưa, 

Nhưng em lại mở ô khi trời mưa. 

Em nói em yêu mặt trời, 

Nhưng em lại đi tìm bóng râm khi mặt trời tỏa nắng.

Em nói em yêu gió, 

Nhưng em lại đóng cửa sổ khi gió lùa. 

Đó là lý do tôi sợ, 

Em nói em cũng yêu tôi.

  


Bài đọc thêm (Bonus)

Trên trang “facebook”  của nhóm Đại Việt cổ phong, tác giả Lê Tiên Long dịch bài thơ này nhái theo phong cách thơ của những tác giả nổi tiếng lần lượt được ghi lại như sau:

*

1.Dịch theo phong cách của bài thơ “Lấy Chồng Chung” của Nữ sĩ Hồ Xuân Hương

Chém cha mấy đứa thích trời mưa 

Mưa xuống che ô, chẳng chịu vừa 

Năm lần bảy lượt mê trời nắng 

Lại núp bóng vườn lúc giữa trưa

Thích có gió lên, hiu hiu thổi 

Nhưng rồi khép cửa, chẳng khe thưa 

Thân này ai nói yêu thương nhớ 

Chẳng biết thật không, khéo lại lừa!

  

*

2. Dịch theo phong cách bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan:

Ai ước trời mưa hắt bóng tà 

Mưa về xuống chợ, mở ô ra 

Bâng khuâng khách trú, mong trời nắng 

Nắng sáng trời trong, núp bóng nhà

Nhớ gió chưa về đưa chút chút 

Then cài bỏ mặc gió xa xa 

Dừng thơ ngẫm lại lời non nước 

Biết có thật không, người với ta?

*

3. Dịch theo phong cách thơ “Truyện Kiều” của Thi hào Nguyễn Du:

Trăm năm trong cõi người ta 

Yêu mưa yêu nắng khéo là dễ quên 

Núp tán dâu lúc nắng lên 

Che ô mưa xuống mà thê thảm lòng.

Lạ gì kẻ thích gió đông 

Những là quen thói gió lồng cài then 

Thơ tình lần giở trước đèn 

Liệu chàng còn nhớ thề nguyền ngày xưa?

*

4. Dịch theo phong cách bài thơ “Xa Cách” của Thi sĩ Xuân Diệu:

Có một dạo, em thèm cơn mưa quá, 

Hạt rơi là, em vội lấy ô sang 

“Em những mong, có một chút nắng vàng!” 

Vầng dương lên, em dịu dàng nấp bóng

Em thủ thỉ: “Ước gì… con gió lộng…” 

Cơn mùa về, bên cửa đóng, xoa tay 

Anh mỉm cười, nhưng bỗng thấy lo ngay 

Vì anh sợ, lời yêu em cũng thế…

*

5. Dịch theo phong cách bài thơ “Đây Thôn Vỹ Dạ” của Thi sĩ Hàn Mặc Tử (riêng bài này là bản dịch của Nguyễn Văn Thực):

Sao em không còn yêu mưa nữa? 

Mà vội xoè ô đợi nắng lên? 

Nắng lên gắt quá, em không chịu 

Núp bóng râm che, mặt chữ điền.

Em thích những ngày mây gió lên 

Sao đóng cửa rồi then cài then? 

Lời ai ong bướm sao ngon ngọt 

Yêu mến thật lòng được mấy phen?
*

6. Dịch theo phong cách bài thơ “Tương Tư” của Thi sĩ Nguyễn Bính:

Nắng mưa là chuyện của trời, 

Thế mà nàng cứ hết lời yêu thương. 

Thôn Đoài mượn chút mưa vương, 

Thôn Đông đội nón trên đường che vai.

Hàng cau gọi chút nắng mai, 

Giàn giầu tay níu tay cài nấc thang. 

Dẫu rằng cách trở đò giang, 

Gió lên bến đợi, đò càng phụ ai.

Thôn Đông nói nhớ thôn Đoài, 

Tương tư này lại thức hoài bao đêm. 

  

*

7. Dịch theo phong cách bài “Bạch Đằng Giang Phú” của Thi sĩ Trương Hán Siêu:

Khách thường nói: 

Mưa rơi là hạt ngọc trời, 

Nắng thời soi tỏ lòng người yêu đương. 

Gió kia dịu mát càng thương, 

Mang theo mùi cỏ ngát hương khắp trời.

Khách đi:

Che hạt ngọc trời, che nghiêng bóng mát, trốn ngày nắng to. 

Thường khi đóng cửa tránh cho, 

Ngày gió thổi đến, ngày lo gió nhiều.

Khách về:

 

Đừng nói thương yêu, 

Khuê phòng dù lạnh lòng không muốn chào.

*

8. Dịch theo phong cách thơ “Bảo kính cảnh giới bài 43” của Nguyễn Trãi: 

 

Rồi hóng mưa thuở ngày trường, 

Lọng tía đùn đùn tán rợp trương. 

Vọng nhật lâu còn tràn thức đỏ,

Hoàng đàn hiên đã tịn ánh dương. 

Lao xao gió hát thương trong dạ 

Vội vã rèm buông tránh tà phong. 

Lẽ có ái nương cầu một tiếng, 

Thê thiếp đủ khắp đòi phương.

*                  

Người biên tập lại bài viết này cũng xin nhại lại thêm như theo 6 câu đầu trong bài thơ “Ngập Ngừng” nổi tiếng của Thi sĩ Hồ Dzếnh:

Em tâm sự: yêu mưa và nắng, gió 

Nhưng khi mưa lại lủi vội vào hiên 

Nắng kia lên, em té chạy vào nhà 

Khi có gió, đóng liền khung cửa nhỏ.

Tôi cứ sợ, khi nghe lời em nói 

“Em yêu anh,” là có phải thật không?                                                                                    

Khuyết Danh

Trần Văn Giang (ghi lại)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn