"BOLERO" ANH - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 08 Tháng Ba 20186:00 SA(Xem: 2293)
"BOLERO" ANH - CAO MỴ NHÂN
       636560630718317805zzzccccccc                  

          (Hoàng Oanh - "Sao Chưa Thấy Hồi Âm" ở cuối bài)

 

       "BOLERO"  ANH   -   CAO MỴ NHÂN

 

Ngày nào tôi cũng ngó về phương nam, xem cánh chim xưa có bay về tổ cũ không? Cánh chim xưa đang ở chốn nào, còn tổ cũ thì ở nơi đâu ? 

Hỏi thế chỉ có người đi mới trả lời được kẻ ở, rằng người có về không, hay chắc chắn chẳng trở về nữa.

Tại sao phải thế, phải tạo ra cho nhau không phải là sự thử thách, mà là một lời nguyền thay cho một hình phạt tàn nhẫn thường xẩy ra ở thời trung cổ. 

Hôm nay tâm hồn tôi như một đám rong rêu trôi trên sông dài, trôi theo dòng nước chảy lạnh lùng, mặt nước không nổi sóng, lòng nước không chảy xiết, mà sao đám rong rêu tôi cứ tan ra từng mảng nhỏ ? 

Hỡi anh yêu dấu trong thơ, anh còn đợi tới bao giờ mới đem niềm vui trở lại cho bạn tình lặng thầm nhắm mắt ? 

Ôi sao đặt nhiều câu hỏi thế ? Anh không hồi đáp, có nghĩa là không bắt buộc mình phải thủy chung, vậy mình cứ thủy chung mãi làm gì, không thấy hàng ngàn, hàng vạn mối tình ở đời cứ rối tinh lên, rồi từng sợi tơ buồn chùng xuống, vĩnh viễn vương thương rời xa...

 

Mình nghe đến thuộc lòng bài hát không thuộc giới nhạc sang, mặc dầu biết anh thích nhạc sang, cũng không dám liệt bài hát đó vào nhạc sến, nhưng quả tình bài hát mình thích ngay từ khi hàng loạt các bài nhạc sang hãnh tiến trên các diễn trường, bài hát mình thích như thì thầm, như lơ đãng, buồn tênh...mà vẫn sâu lắng, đọng lại tâm tư mình nỗi nhớ nhung...

..."Tìm đâu trong tình yêu, 

     được bền lâu để kiếp sau không sầu..."

        (Sao chưa thấy hồi âm  -  Châu Kỳ) 

Anh sẽ bảo: Tình yêu thì vẫn thế, muôn năm vẫn vậy, chỉ có người yêu...là khác nhau thôi. 

Khác nhau thế nào nhỉ ? Mình lặng im một tích tắc, đoạn nhìn lên trời, dấu nhạn bay rất nhỏ trong mây mờ huyễn ảo sương thu. 

Lời bài hát " Sao chưa thấy hồi âm " của nhạc sĩ Châu Kỳ rất bình dân, đại chúng...giới nào xử dụng cũng ...hết lòng bầy tỏ  một cách tự nhiên, điều đó khỏi cần bâng khuâng anh có biết cho, " hay là anh hững hờ, hoặc là anh không nhớ ", như lời ca bài hát ấy đã chìm trong âm điệu đường phố ...

 

..." Từ lâu đành xa vắng, đời trăm ngàn cây đắng

      hỡi anh biết hay chăng? 

      Chỉ cần một hồi âm, là em mừng vui lắm

      Cớ sao anh phụ lòng ? 

          (Sao chưa thấy hồi âm  -  Châu Kỳ) 

Liu riu như ngọn lửa bếp chiều, lời hát dân ca " bolero" bây giờ ở trong nước đang được ưa chuộng, bởi vì nó, điệu hát này dễ chia sẻ với tuyệt đại đa số những tâm hồn cạn liệt niềm tin, chỉ còn nghe tiếng lòng mình chơi vơi trên sông biển, trời mây...

Trạng thái tuyệt vọng tổng hợp mọi nguyên nhân, mà tình yêu, tình cảm là trên hết, bị nhận chìm trong mơ ước, trong đó có cả tình yêu thiêng liêng nhất, mà người ta không chứng mình rõ ràng được giữa người với người, rằng tại sao lại có lòng tôn trọng hay khinh miệt trong nỗi mất mát, tuyệt tình . 

 

Thủa tôi làm công tác xã hội ở Khu 12 chiến thuật, tức là 3 tỉnh Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi ( thuộc QĐI/QKI ) . 

Tôi phải đến Bệnh viện 1 dã chiến ( Quảng Ngãi ) để thăm 2 nữ " bệnh nhân" thuộc gia đình sĩ quan "cao cấp " mới được đơn vị chở từ nhà tới, thay vì phải chở tới thẳng Bệnh viện tỉnh, lý do vì người chở đi cấp cứu là lính, nên chỉ biết đưa tới bệnh xá của lính . 

Nguyên trung đoàn trưởng X là một sĩ quan tác chiến từ khi ra trường nắm trung đội đi lên, " oánh giặc " như điên, bao nhiêu là huy chương sáng rỡ, vòng hoa em gái hậu phương quàng cổ tới tấp.

Vốn ông lại rất " bô " trai, hào hoa phong nhã, thừa sức thi đua cùng các công tử thành phố, nên chi đã ...bị một nữ sinh trung học ngưỡng mộ tới chết...

Mà cô ta suýt chết thật, vì đã uống thuốc chuột tự tử, tức khắc phu nhân quan 5 bấy giờ, cũng xơi độc dược quyên sinh luôn...

Theo như lính trong nhà kể lại, thì cô bé chuẩn bị lên xe hoa đi lấy chồng, nhưng cứ nhất định chờ vị trung đoàn trưởng trong đại tộc KaKi của...tôi, cùng phu nhân ông " nghĩ lại " cho cô bé nhờ nương bóng cây tùng ...

Không biết quan 5 có lỡ hứa đôi lời hoa bướm gì không, nhưng cô bé tới " đại bản doanh " ông,  để bầy tỏ...

Thế là phu nhân bỗng choáng váng tưởng đâu trời sập, không còn tin ai nữa, bèn quyết chí dâng đời cho tình yêu chân chính lâu nay. 

Sự thực nhị vị nữ lưu đã thách thức nhau, ai yêu đấng anh hùng nêu trên hơn, hóa cho nên họ vội nghĩ chỉ còn cái chết là mức thi đua cuối cùng . 

 

Tin khẩn gia dình cấp tốc phi báo ra biên cương, " chinh phu " đang ngoài gió cát tung trời, bom rơi như mưa, pháo bay như lũ, " chàng " nghiến răng chỉ thị: " ở nhà tự lo" đối với ông :" việc quân trên hết " . 

Do đó, phần hành công tác liên hệ, dĩ nhiên có phòng xã hội tôi rồi. Chúng tôi đã tự xin bệnh viện của " quân đội" , cho dễ chu toàn cả về phương tiện, lẫn tiếng tăm bấy giờ . 

Và, may quá, kịp thời xúc ruột gì đó , cả hai phu nhân cùng giai nhân đã thoát chết . 

Ở đời có điều lạ, là cái may đôi khi trùng lai, chứ không phải phúc bất trùng lai đâu, nhị vị nương tử trong cơn bình phục thì " chinh phu" về với chiến thắng rỡ ràng...

Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài các giới chức không ai có quyền phê phán chàng ta, quan 5 sau đó đã sắp xếp chuyện riêng tư thật mỹ mãn . 

Ấy là phu nhân thì lúc nào cũng là phu nhân ông, còn giai nhân thì lúc nào cũng ngát hương xuân tứ, nàng đã lên xe hoa đẹp lòng tất cả mọi người và " anh yêu dấu" . 

 

Thế nên, chuyện người đã thuận lòng trời, hay là mọi sự ở đời vốn đều ...hoan ca, lạc quan. Nỗi ưu tư nào cũng có nguyên do và đáp án của nó . 

Quý hoa hậu, giai nhân, có xinh đẹp lẫy lừng, cũng chưa hề bắt đấng nam nhi nào phải chết . Nam nhi chỉ chết vì lý tưởng, hoài bão không thành... 

Còn phái nữ thì chuyên nghiệp thất vọng, đã mượn cái chết chứng minh cho trái tim sai nhịp của mình. 

Nhưng đó là vấn đề ...lớn, còn : " Sao chưa thấy hồi âm " chỉ là một làn gió nhẹ, một cơn mưa bụi, một cánh lá vàng rơi, một  hơi men say chất ngất...

Ta " chỉ cần một hồi âm " là tất cả mùa xuân trở về trên bao la tình mộng rồi , " Bolero" thật tuyệt vời chứ hả ? 

Anh sẽ mở nhạc lòng cho nghe mệt nghỉ, để tha hồ làm thơ tình gởi gấm ...bốn phương ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 27 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế đã sanh ra ta, lại cho ta cái quyền lựa chọn những thử thách cuộc sống. Tại sao ta không sống trong tự do no ấm, mà phải phiêu lưu trên con đường đi không bao giờ tới đích chứ .
Thứ Năm, 26 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Riêng với tôi, điều nhớ nhất , vẫn là khu rừng hoa đào cánh kép ở sau nhà , mỗi mùa xuân hoa nở rợp trời, nhiều quá, thành sắc đậm mầu hồng xác pháo ...
Thứ Tư, 25 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Ngày Quốc Hận 30/4 năm nay, huynh đệ chi binh có bồi hồi, xúc động khi nghe khúc khai quân hiệu,
Thứ Ba, 24 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Bởi ở đó, tình cảm được giãi bày ra bất tận, không dứt được tâm tư thanh thoát ...Chỉ có cuộc tình nó mang lại cho người đời mỗi ngày" Qui ne finira jamais
Thứ Hai, 23 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Vì sự mất mát to lớn nhất trong cuộc đời, mất nước, làm sao chúng ta hé lộ được nụ cười dù gượng nhẹ khi chạm phải cái mốc thời gian 30 -4 - 1975 ấy chứ .
Chủ Nhật, 22 Tháng Tư 20186:10 CH
(HNPD) Nghệ sĩ sáng tác, nghệ sĩ trình diễn, hay tất cả mọi người trong chúng ta đều vấn vương trong đầu óc
Thứ Bảy, 21 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng tôi tiếc tấm thẻ ID Quân Lực VNCH thật, vì dung nhan đó, dáng dấp đó, là một chứng tích thời gian tôi hãnh tiến nhất trong dĩ vãng khó phai mờ của tôi.
Thứ Năm, 19 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...
Thứ Tư, 18 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh,
Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ, hư huyễn vậy thôi.